hông còn sợ Đế Tuấn như trước nữa. Dù sao chỉ cần có thái tử phi ở đây, có như thế nào gia cũng sẽ không trách phạt nàng.
Lấy can đảm nhanh chóng gọi món. Phần
lớn là lấy theo khẩu vị của Đế Tuấn, không thiếu được hai món cá. Kho
tàu và chưng cất, có chút bù đắp cho hắn.
“Phu quân, chàng có thể hay không tạm thời quên cái loại cá kia, ăn một bữa cơm thật ngon?” Đủ
chứ, cũng đã lầm bầm một canh giờ rồi, suy nghĩ của hắn thật là…
Mộ Lăng Không thu tay lại, nhịn không được thở dài.
Đế Tuấn bẹt bẹt miệng, dáng vẻ rất đáng thương.
Gương mặt Tiểu Nam và Tiểu Bắc cứng ngác giật giật. Cả ngày nhìn điện hạ và
nương nương ầm ĩ, còn phải làm bộ không thấy được không nghe được. Thật
sự vô cùng khổ cực.
………
Bốn người thoải mái vui vẻ, rất nhanh gia nhập náo nhiệt không khí dùng cơm trưa.
Khách tới sớm, món ăn cũng mang lên sớm. Trong không khí tràn ngập mùi thơm
của thức ăn. Có thịt, có cá, có rau, có gạo ở chung một chỗ, quyến rũ
lòng người.
Đế Tuấn theo thói quen dính ở bên cạnh Mộ Lăng Không, hoàn toàn không coi air a gì. Huyên náo nữa cũng không ảnh hương đến
tâm tình đang tốt của hắn.
Ngoài cửa, mấy tên đại hán mặt âm trầm, mang theo ba cô gái đi vào. Nhìn lướt qua phát hiện không còn chỗ trống nào.
“Cao, đầy khách ròi, đói bụng chết mất. Không đi nữa, ở đây thôi.”
Tiểu nhị liếc thấy vội vàng tiến lên: “Mấy vị khách quan, tiểu điếm đã đầy khách, nếu như muốn ăn cơm xin chờ một chút.
Một cô gái áo tím chê cười: “Mấy người kia? Ngươi cũng không nhìn một chút
chúng ta là người nào, liền dám so sánh với mấy người kia?”
Đứng
song song với nàng ta lục y thiếu nữ phụ họa: “Người của Tiêu Dao môn
cũng sẽ chờ. Chỉ là tiểu điểm rách nát này đáng giá cho chúng ta chờ
ư?”
Khóe mắt của Đế Tuấn khẽ lóe tinh quang rồi biến mất.
Chỗ ngồi của Tiểu Nam và Tiểu Bắc vừa lúc che kín hai lối đi nhỏ, bảo hộ
hai vị chủ tử ở trong cùng, miễn cho người không thức thời quấy rầy.
Mộ Lăng Không theo âm thanh nhìn sang, kinh ngạc nhỏ giọng: “Lại là người của Tiêu Dao môn, thật là phách lối.”
“Nương tử quen bọn họ?” Đế Tuấn ôm lấy cánh tay của nàng, gương mặt dán lên,
nháy mắt một cái mãnh liệt phóng điện, rất ngây thơ.
“Phì, chỉ là biết mà thôi, Môn phái này từ trước đến giờ đều hô khẩu hiệu phản hoàng thất, ngày ngày ước mơ cải đổi triều đình.” Mộ Lăng Không nói xong mới
nhớ tới, người đang ngồi bên cạnh nàng chính là thái tử điện hạ nước Mạc Thương,
Tiêu Dao môn đúng lúc động phải họng thương rồi.
“Lăng Không, nàng biết thật nhiều đấy.” Đế Tuấn vẻ mặt không thay đổi, cũng
không có bởi vì bốn chữ “Cải đổi triều đình” mà đổi mặt. Như là không có việc gì liên quan đến mình, vắt chân ngồi nhìn, thật đáng đánh đòn.
Tiểu Nam và Tiểu Bắc cũng biết ánh mắt bén nhọn không đáng để nhìn nghịch
tặc, nhìn sang Đế Tuấn …. người nên tức giận nhất là chủ tử, nhưng lại
hoàn toàn không quan tâm.
Mấy vị khách nhát gan còn chưa ăn xong
đã vội vàng tính tiền rời đi, vừa lúc có chỗ trống, người Tiêu Dao môn
liền ngồi xuống. Vừa đúng chính diện với bàn của Mộ Lăng Không.
Khi chờ thức ăn được mang lên, ánh mắt người của hai bàn không khỏi đụng chạm nhau.
Dung mạo của Mộ Lăng Không và Tiểu Nam khác hẳn với dân chúng bình thường, làm cho người ta không rời mắt được.
Bên bàn kia, người của Tiêu Dao môn vô luận là nam hay nữ, trong mắt đều có mấy phần dâm tà.
Giống như chỉ cần dùng ánh mắt có thể xe rách áo trên người, đem nội y mà nữ nhân hết sức che giấu bộc lộ ban ngày ban mặt.
Lúc nàng hành tẩu giang hồ, bị người ta cho danh hiệu ma nữ, bản thân nàng chứng nhận mình xấu tính.
Tay trái nàng âm thầm nắm quyền, tất cả hơi sức như trút xuống, nếu không
phải không muốn tiết lộ dung mạo thật, nàng thật muốn nổi bão, cho hắn
nhìn kĩ cái hắn nói.
Hai bàn tay ấm áp, lặng lẽ che chín đi lên,
che kín quyền trái của nàng, một cái lại một cái, dùng tư thái cực kì
mật mờ vuốt ve.
Cánh môi hắn mím chặt, phiền muộn không hiểu, thở dài một tiếng, "Vi phu cũng có chút nổi nóng.''
''Thế nào?'' Tạm thời bị hắn kéo đi lực chú ý, nàng nghi ngờ hỏi.
''KHông có... chính là muốn nghe.'' Hắn hời hợt, cố ý nói đơn giản.
''Nghe cái gì?'' Nàng không hiểu đỉnh đầu nàng có dấu chấm hỏi to đùng.
''Đem những thứ không thức thời gì đó, moi ra toàn bộ, ném xuống đất đạp
chơi.'' Hắn nhẹ nhõm, đáy mắt hiện lên mùi tanh nồng đậm, mẫu thuẫn và
dán sát.
Mặc dù hắn vô cùng dịu dàng nghiên cứu bàn tay nàng, nhưng nàng vẫn không đè nén được cảm giác run rẩy.
Phu quân nàng, lần đầu tin trước mặt nàng bộc lộ ra sự tức giận, mặc dù chỉ là một nắm, nhưng cũng hoàn toàn phá vỡ phong cách của hắn.
Khuôn mặt này nàng chưa thấy qua.
''Gia, muốn thuộc hạ ra tay sao?'' Tiểu Bắc rất thức thời tiếp lời, vì hắn cũng chợt sinh ra một lạo dục vọng 'đạp ké'.
''Ta và Tiểu Bắc cùng đi.'' Tiểu Nam khoác tay lên chuôi kiếm, chỉ cần chủ tử ra lệnh, liền ra tay.
''Bình tĩnh, toàn bộ bình tĩnh.'' Hắn không chút để ý phất tay một cái, chỉ
vào hai thị vệ sau lưng nổi giận,''Thức ăn bê lên, phu nhân đói bụng, ăn trước rồi nói.'' “ Không sai, ăn no mới có hơi