The Soda Pop
Phu Quân Trắng Mịn Là Con Sói

Phu Quân Trắng Mịn Là Con Sói

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328885

Bình chọn: 7.00/10/888 lượt.


Mộ Lăng Không cảm thấy buồn

cười, không nhịn được hỏi một câu: “Sao lúc ấy chàng không trực tiếp ra

tay? Tiêu Trúc, lúc ấy chàng còn nói không thể sát sinh, cứu một mạng

người hơn xây bảy tòa tháp. Hừ, hòa thượng giả, đồ giả mạo, giả từ bi.”

Rốt cuộc nàng cũng có cơ hội khi dễ lại hắn. Hắc hắc, thật sảng khoái.

Nàng rất muốn xem hắn lấy cớ gì ngụy biện.

Đế Tuấn hề hề lại gần cường hôn nàng, đầu lưỡi lượn vòng quanh cho đến khi nàng thuận theo đáp lại mới khẽ cắn nhẹ môi của nàng…

Đế Tuấn hề hề lại gần cường hôn nàng, đầu lưỡi lượn vòng quanh cho đến khi nàng thuận theo

đáp lại mới khẽ cắn nhẹ môi của nàng: “Nương tử, nếu vi phu sớm biết có

ngày ta yêu nàng, lúc ấy nhất định sẽ ra tay, đem đám khi dễ Lăng Không

nhà ta cắt thành từng mảnh. Hừ khi khiêng xác về, cha mẹ ruột cũng nhận

không ra.”

Đế Tuấn vô cùng nghiêm túc.

Mộ Lăng Không lại trực tiếp cho là nghe truyện cười.

Hắn luôn thích nói khoa trương.

Lựa lời ngọt ngào từng chút từng chút dụ dỗ nàng.

Ai tin tưởng người đó chắc chắn là đồ ngốc.

Tiểu Bắc cẩn thận đánh xe ở bên ngoài nghe thấy lời này, đột nhiên truyền đến một trận rét run.

Hắn cười khổ lắc đầu một cái, có chút đồng tình với những người bị lọt vào mắt của tiểu gia hỏa mang danh thái tử này.

Chỉ là hắn không hiểu, thái tử phi nghe điện hạ nói như vậy, sao còn có thể trấn định như vậy?

Ừ, có thể nữ nhân mà điện hạ nhìn trúng quả thật không giống bình thường, được xưng tụng lên đỉnh thái sơn mà không đổi sắc.

Xem ra, về sau hầu hạ vị nương nương này hắn càng thêm tận tâm và trăm lần cẩn thận mới được.

Mười mấy ngày sau, khi Mộ Lăng Không tận mắt chứng kiến khuôn mặt khác của

phu quân nhà mình thì mới thật sự hiểu được một chuyện.

Đế Tuấn, bất kể là mặt lạnh hay tươi cười, bản chất của hắn không hề thay đổi.

Người này thật ra không hề cười giỡn, tín ngưỡng trong bốn chữ, vả lại vào lúc thích hợp sẽ phát huy vô cùng sâu sắc.

Nếu quả thật không coi lời của hắn là quan trọng, hoặc chỉ cho là hắn bộc tuệch. Cuối cùng người bị kinh sợ chính là mình.

Nghiêm túc cam kết, chẳng lẽ không thể vừa nói vừa cười nói ra sao?

………

Bốn người điều khiển hai chiếc xe ngựa, bên cạnh còn một con tuấn mã đen đi cà nhắc, tên là “con lừa đen”, dùng tốc độ cực chậm một đường hướng Tứ

Xuyên mà đi. Dọc đường cảnh sắc tươi đẹp, sơn thủy hữu tình. Đế Tuấn tìm mọi cớ, dừng

một chút đi một chút, sống phóng túng, tất cả đều trở thành lý do.

Thỉnh thoảng chỗ nào có đồ chơi mới lạ nào đó, càng muốn ở lại thêm mấy

ngày.

Mộ Lăng Không đi tới đi lui mấy lần, những điểm dừng chân

không tính là xa lạ. Vừa thấy được Đế Tuấn hào hứng bừng bừng như vậy,

nàng cũng hăng hái theo, mỗi lần đều nếm thử.

Giống như chỉ cần hắn ở đây, không có thú vị cũng sẽ biến thành vui mừng, tràn đầy mong đợi.

Tứ Xuyên, còn cách bọn họ rất xa.

Đó là đích đến, nhưng không ai gấp gáp lên đường, nhất đinh phải sớm đạt tới.

Mộ Lăng Không vẫn là lần đầu tiên dùng tư thế nhàn nhã như vậy đi báo thù.

Lúc bắt đầu nàng cũng không quen.

Nhưng đi tới đi lui như vậy, tâm tình cũng bay theo, bắt đầu mong đợi trạm tiếp theo, không biết sẽ gặp chuyện tốt gì.

Biến hóa của nàng cực kỳ nhỏ, nhưng tất cả đều lọt vào trong mắt Đế Tuấn.

Hắn cũng không nói ra, luôn sủng ái nàng, tình cảm không có lời nào miêu tả hết.

Truy binh của kinh thành, rốt cuộc vẫn theo dấu vết đuổi tới.

Đế Tuấn không muốn chuyện của hắn bị quấy rầy, viết một phong thư, giao cho Tiểu Bắc. Hắn muốn đàm phán với người dẫn đầu.

Đối phương phải nhường, muốn hắn đem thái tử gia lông tóc không hao tổn ‘xin’ trở lại.

Dĩ nhiên là không dám dùng sức mạnh.

Cũng may mắn là ‘xin’ chứ không phải ‘bắt’. Nếu không có thể tưởng tượng

nhóm bọn họ tuyệt đối không thể thuận buồn xuôi gió như vậy được.

Hoàng đế hiện tại và hoàng đế tương lại tranh đấu, không tới phiên những người tôm tép như bọn họ khuấy đục.

Thị vệ dẫn đầu cũng có đầu óc. Lúc tới đã suy nghĩ thông suốt, chờ đến khi

nhìn thấy Tiểu Bắc, mặt mũi càng thêm tươi cười, một bộ thiện ý, nào dám có một chút lệ khí.

Bọn họ cuối cùng chia thành hai tổ, một mặt

phái người tiếp tục âm thầm theo sát bốn người, giám thị đồng thời bảo

vệ. Bên kia phái người thúc ngựa trở lại kinh thành đưa tin. Sau mười

mấy ngày, quả nhiên nhận được hồi âm.

Bọn họ cuối cùng chia thành hai tổ, một mặt phái người tiếp tục âm thầm theo sát bốn người,

giám thị đồng thời bảo vệ. Bên kia phái người thúc ngựa trở lại kinh

thành đưa tin. Sau mười mấy ngày, quả nhiên nhận được hồi âm.

Linh đế phái người đưa thư hồi âm, chỉ rõ giao cho thái tử Đế Tuấn.

Tự nhiên Tiểu Bắc cầm thư đến, tìm lúc thái tử phi không có ở đây giao cho chủ tử.

Đế Tuấn đọc nhanh như gió, vẻ mặt châm chọc, cười lạnh thật lâu, mới múa bút gửi thư hồi âm.

……

Người tới ta đi, nhoáng cái đã qua hơn hai tháng.

Đất Thục Đường mớt đi chưa hết một phần ba.

Một ngày kia, khi tới huyện thành Xương Bình, Đế Tuấn và Mộ Lăng Không hai

người chắp tay cùng đi qua phố xá sầm uất thì nghe một đoạn chuyện

Sau đó, một người khoảng hai mươi tám tuổi , đã đến tuổi lập gia