Pair of Vintage Old School Fru
Phu Quân Trắng Mịn Là Con Sói

Phu Quân Trắng Mịn Là Con Sói

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329060

Bình chọn: 7.5.00/10/906 lượt.

đình,

khuôn mặt thiếu niên_ thái tử điện hạ liền náo, nói gì cũng không chịu

đi.

Nguyên nhân là hắn muốn đi ăn cá.

Bởi vì chỗ này có

một truyền thuyết, ăn mẫu tử cá mới vớt lên nhất định có thể sinh được

con trai. Không chỉ như vậy, chuyện còn tốt hơn là thai song sinh, linh

nghiệm vô cùng.

Vị này cả ngày hận không được nhìn bụng vợ mình.

Nói chết nói sống, cũng phải ăn cá.

Vấn đề là cá mẫu tử này chỉ có ở một nơi, phía tây Xương Bình, đi tám mươi

dặm có một sơn trang Vô Danh, dưới chân núi Vô Danh có một động, bên

trong có chín khúc liên, mười tám ngoặt liên tiếp, trong đó có một chỗ

thông với mạch nước, mà cá mẫu tử sống ở đó.

Nói tóm lại, vì một bữa ăn, liền dính vào nguy hiểm, căn bản từ đầu tới chân không có lời.

Mộ Lăng Không không chịu, Đế Tuấn muốn ăn đòn.

Hai người không thể thống nhất, đang ở trong phố xá sầm uất, tay cầm tay, ầm ĩ một trận. “Phu quân, cầu xin chàng thành thục một chút. Dầu gì chàng cũng đã ba mươi

tuổi, sao có thể lại có suy nghĩ như đứa trẻ vậy?” Mộ Lăng Không cực kỳ

tức giận, hận không thể đưa tay ra dùng sức nhéo gương mặt vô cùng mịn

màng của hắn, thuận tiện đem sự ngây thơ và tất cả mọi suy nghĩ kia lấy

đi.

“Người ta muốn ăn cá…Muốn ăn cá…Muốn ăn cá…Muốn ăn cá…” Hắn

lảm nhảm, hoàn toàn không nghe những lời khuyên. Luôn lặp lại ba chữ

kia, giống như con muỗi hừ hừ, cùng đánh lâu dài với Mộ Lăng Không.

“Muốn ăn cá thì tùy tiện tìm một quán, muốn 100 con ta cũng cho chàng ăn đủ.” Nàng hung hăng nói, cười gằn hứa hẹn. Hừ, đến lúc đó ăn không hết nàng

liền nhét vào.

“Muốn ăn cá mẫu tử… Cá mẫu tử…Cá mẫu tử…Cả mẫu

tử…” Đế Tuấn quyết định thật nhanh, thay đổi cách nói, không sợ chết

tiếp tục khiêu khích Mộ Lăng Không đã gần như bộc phát.

“Ăn ăn

ăn, ăn cái rắm! Thứ kia có độc hay không chàng còn chưa biết, có thể ăn

không chàng cũng không biết, cứ như vậy dám nhét vào mồm?” Bình tĩnh,

bình tĩnh, bình tĩnh, không nên chấp nhặt với hắn. Tiêu Trúc chỉ tự xưng là hai mươi tám tuổi, chưa chắc hắn thực sự hai mươi tám. Hắn nhất định chỉ có tám tuổi, nhất định là như vậy, nhất định.

Mộ Lăng Không

lẩm nhẩm không ngừng, đuôi mắt quét qua ánh mắt chú ý ở ven đường, thật

sự không còn mặt mũi ở trên đường cái gầm thét với Đế Tuấn.

Hắn có thể không để ý đến cái nhìn của người khác mà đùa bỡn, nàng lại không có bản lĩnh đó.

“Chỉ cần có thể khiến nương tử sinh một đứa con trai, lần sau cũng thế, dù

là hạc đỉnh hồng ta cũng ăn. Ta muốn ăn…Ta muốn ăn…Ta muốn ăn…” Nói lảm

nhảm, nói lảm nhảm, nói đến khi nương tử đồng ý mới thôi. Đế Tuấn quyết

định chủ ý, kiên nhẫn, không đạt được mục đích quyết không buông tha.

Mộ Lăng Không chống tay xoa mi tâm căng nhức: “Phu quân, chàng phải tin

tưởng ta, cá mẫu tử tuyệt đối không có tác dụng thần kỳ như vậy. Huống

chi chuyện cổ tích kia chỉ phóng đại lên mà thôi.”

“Nhưng……” hắn nêu lên rất nhiều ví dụ “nhà lão Vương, nhà lão Lý, nàh lão Trương, nhà lão

Tống đều đã thử qua, kết quả sinh… Cho nên, ta muốn ăn cá, cá mẫu tử.

Nhất định phải ăn, phải ăn.” Hắn nói vô cùng nghiêm túc, hai má phình

ra, gò má đỏ lên.

“Cái gì với cái gì, ta nói không cho ăn chính

là không cho ăn.” Nàng đã không còn để ý mất thể diện, nổi giận gầm lên

một tiếng. Dắt tay Đế Tuấn, sải bước đi về phía trước.

Muốn nàng tận mắt nhìn Đế Tuấn vì loại chuyện nhàm chán này đi mạo hiểm, trừ pi nàng chết!

“Nương tử, nàng không cho ăn, vi phu cũng không đi nữa. Vậy ở Xương Bình, vi

phu sẽ không phân biệt ngày đêm cố gắng, cho đến…” Hắn mập mờ nháy nháy

mắt, cười vô cùng vô sỉ: “Cho đến khi không ăn cá cũng có thể khiến Lăng Không mang thai.”

Mộ Lăng Không không nói.

Trên thực tế nàng thật sự không còn gì để nói.

Than trời, phu quân như vậy, nàng trừ việc khóc không ra nước mắt, còn có thể làm như thế nào đây?

………

Gần tới trưa, bên trong quán rượu đầy ắp cả người. Lầu hai tao nhã đã sớm

bị người chiếm, bốn người bất đắc dĩ không thể làm gì khác ngồi ở trong

hành lang, chen lấn trong một cái bàn.

Tiểu Nam Tiểu Bắc có chút gò bó.

Đế Tuấn và Mộ Lăng Không không để ý.

Tiểu nhị chạy qua hỏi thăm bốn người muốn ăn gì.

Đế Tuấn lập tức tiếp lời: “Các ngươi ở đây có cá không? Cá mẫu tử! Loại cá mà khi ăn có thể khiến vợ một lần mang thai sinh được hai đứa ấy…”

Gương mặt Mộ Lăng Không đỏ lên. Nếu như bây giờ có người đặt bát trước mặt, nàng nhất định hộc máu cho Đế Tuấn nhìn.

Một chút sửng sốt, tiểu nhị lắc đầu: “Khách quan, cá mẫu tử chỉ là một

truyền thuyết. Cho dù có thật cũng là thứ cực kỳ hiếm, trong tiểu điếm

làm sao có phúc khí có được? Không bằng ngài thay đổi món, cá chép, cá

trích, cá hoàng hoa, tùy ngài chọn.”

“Không được, phải là cá mẫu tử.” Đế Tuấn cố chấp lắc đầu. Còn định hồ ngôn loạn ngữ tiếp cái miệng lại bị Mộ Lăng Không bịt lại.

“Không được, phải là cá mẫu tử.” Đế Tuấn cố chấp lắc đầu. Còn định hồ ngôn loạn ngữ tiếp cái miệng lại bị Mộ Lăng Không bịt lại.

Nàng nháy mắt với Tiểu Nam, ý bảo tùy tiện gọi mấy thứ, không cần để cho Đế Tuấn trúng tà nói hươu nói vượn.

Trải qua một thời gian ngắn chung đụng, Tiểu Nam đã k