Phu Quân Trắng Mịn Là Con Sói

Phu Quân Trắng Mịn Là Con Sói

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328863

Bình chọn: 7.5.00/10/886 lượt.

ư thế nào.”

Tiểu Nam cởi túi nước xuống, đưa tới

cho Mộ Lăng Không uống đỡ khát, an ủi: “Nương nương đừng buồn, điện hạ

tự nhiên sẽ có biện pháp ứng phó.”

Đế Tuấn vừa đi tới, nghe thấy

lời ấy, cười ha hả tiếp lời: “Tiểu Nam nói không sai, nương tử cần phải

tin tưởng vào thực lực của vi phu a. Những chuyện như vậy không cần sầu

lo, tạm thời cũng đừng nhắc đến, dù sao xe tới núi tất có đường chứ

sao.”

Thật là —— thái độ hoàn toàn không chịu trách nhiệm.

Hắn làm sao có thể có bộ dạng vô tội như người đứng xem, không rảnh để ý vậy?

“Phi, người nào lo lắng, tương lai bị hoàng thượng bắt được, người bị phạt là chàng, cũng không phải là ta, hừ.” Lời tuy nói là thế nhưng nhìn vẻ mặt thoải mái của Đế Tuấn, cũng lây sang Mộ Lăng Không, khiến cho khẩn

trương trong lòng nàng lắng xuống.

“Tiểu Nam, ngươi qua chỗ Tiểu

Bắc bên ngoài đi, từ nay về sau không có cái gì là thái tử, thái tử phi

nữa, ta là gia, đây là phu nhân, hiểu?”

Tiểu Nam liền hiểu rõ ý

tứ trong lời nói của Đế Tuấn. Khuôn mặt thanh tú lập tức bị chiếm cứ bởi vẻ vui mừng như điên. Nàng hơi trấn định lại, khom người đồng ý, sau đó bước chân nhẹ nhàng đạp đi tìm Tiểu Bắc.

Cuối cùng chính miệng điện hạ cam kết muốn lưu lại nàng ở bên người hầu hạ.

Ô ô ô, thật là muốn khóc, nhưng lại cười, thái tử phi nương nương chính là phúc tinh trong đời nàng, nhất định là vậy!

Khụ, nàng cần trấn định lại suy nghĩ.

Mộ Lăng Không nhìn bóng lưng của tiểu nha đầu không hiểu, kỳ quái hỏi: “Tiểu Nam sao vậy? Khóe miệng giống như là bị rút gân.”

“Không biết được.” Nhưng người không liên quan đã đi hết, Đế Tuấn lập tức nhảy qua, ngồi sát vào gần Mộ Lăng Không, cánh tay ôm chặt vòng eo mảnh

khảnh của nàng, mặt gian giảo nhìn từ trên xuống dưới, liều mạng nhìn

ngắm.

Chỉ tiếc nút áo của

Mộ Lăng Không quá chặt, áo khoác dán chặt thân thể mềm mại, căn bản

không có nửa điểm khe hở để cho ánh mắt của hắn xâm lấn.

“Phu

quân, bên phía kinh thành thật sự không sao sao?” Mộ Lăng Không còn đang vì hắn mà lo lắng, nhưng đợi đã lâu mà không nghe thấy tiếng hắn phản

ứng, vì vậy kinh ngạc nhìn sang ——

“Này, chàng không thể nghiêm

chỉnh một lúc được hay sao?” Nàng nâng cao âm lượng, một tay che lại hai mắt của hắn, một tay khác che ngực. Chính là như vậy cũng không có biện pháp che hết da thịt.

“Vi phu vô cùng nghiêm chỉnh nha.” Đế Tuấn uất ức bẹt bẹt miệng: “Nếu không nghiêm chỉnh nghe nói, quần áo nương

tử đến giờ cũng sẽ không được chỉnh tề, hoàn hảo không chút tổn hại

đâu.”

Mộ Lăng Không bị sặc nói không lên lời.

Da mặt không đủ dày rất không có tiền đồ đỏ lên.

Nam nhân không biết xấu hổ liền tiếp tục đề tài, bàn tay càng thêm càn rỡ

dò vào quần áo nàng, thuần thục tìm đến nơi mềm mại chỉ thuộc riêng về

hắn, hài lòng thở dài: “Nương tử, Tiểu Bắc đã chuẩn bị xe ngựa, vô cùng

thích hợp cho chúng ta. Tân hôn yến nhĩ, như keo như sơn, chàng chàng

thiếp thiếp, ân ái không ngừng.”

“Tiêu Trúc____”

Nàng muốn cự tuyệt, lại bị đôi môi mỏng lạnh lẽo che lại.

Mấy tháng chung đụng, Đế Tuấn rất dễ dàng tìm được một số nơi nhạy cảm của

nàng. Sau đó trong thời gian ngắn nhất câu nàng đi theo lửa nóng của

mình.

Quên trần thế.

Quên ồn ào.

Quên phiền não.

Chỉ đắm chìm trong tình nồng ý mật.

“Ưm……Đừng làm rộn, chúng ta trở về xe ngựa đi. Nơi này hoang sơn dã địa, ngộ nhỡ

bị người bắt gặp thì thế nào?” Mộ Lăng Không luống cuống chân tay bảo vệ mình. Đáng tiếc bên trên bị hắn xâm nhập, bên dưới lại không ngăn được

thế công của hắn.

Đế Tuấn quyết định chủ ý, muốn vào giờ này phút này cho nàng một chút màu sắc, chấn phu cương! “Người nào không thức thời dám nhìn nương tử, hừ hừ, vi phu liền trực tiếp đưa hắn đi gặp

diêm vương.” Hắn rất là nghiêm túc a, hắn cũng không phải là đùa giỡn

nha.

Đáng tiếc Mộ Lăng Không hoàn toàn không lo lắng, xi mũi coi

thường: “Ban ngày ban mặt, không đoan trang chính là chàng a! Người ta

không cẩn thận đụng phải có lỗi gì!”

“Nương tử đồng ý bồi vi phu

lên xe ngựa?” Hắn thừa dịp náo, vô cùng hiểu lợi dụng cơ hội có lợi nhất cho mình: “Nếu như nàng thật sự không vui, phu quân tự nhiên cũng sẽ

không cưỡng cầu. Nơi này thật ra rất tốt, có núi, có nước, có sách, có

hoa, có trời xanh, có mây trắng, còn có…. Nương tử…Nàng mềm mại nha!”

“Được được được, chúng ta lên xe ngựa, xe ngựa.” Mộ Lăng Không rốt cuộc thỏa

hiệp, răng trắng nghiến lại, thật không có dũng khí ở nơi như thế này

tận tình hưởng thụ cá nước thân mật.

“Nương tử, nàng là đồng ý?” Trặm ‘vội’ trong, Đế Tuấn ngẩng đầu lên, vẫn chưa thỏa mãn liếm liếm cánh môi.

“Đồng ý, đồng ý, đồng ý!” Mộ Lăng Không thở hồng hộc, chop mũi rịn mồ hôi.

Không biết bởi vì nóng hay căn bản chính là sợ nên có mồ hôi lạnh.

Nàng cự tuyệt thì có đường sống hay sao? Không đồng ý được không?

“Nương tử biết đấy, kiên nhẫn của vi phu không được tốt, nàng đồng ý hơi trễ.” Hắn du côn cười, nhưng không để nàng cự tuyệt đẩy xuống, cỏ dại mềm

mại, tản ra mùi thơm ngát, từng chút từng chút xông vào mũi: “Không

bằng, hôm nay chúng ta liền ở chỗ này đi, lần sau……Lần sau chúng ta liền ở trên xe


Insane