ợp rời đi.
Cửa thành lại khôi phục sự yên tĩnh thường ngày.
Tước trực đêm dùng tay áo cọ đi mồ hôi lạnh trào ra bên thái dương, gầm
thét, ''còn đứng đấy lo cái gì, cái gì đi làm thì làm đi, tối nay ai
cũng không được phép lười biếng, nếu xảy ra chuyện không may, bổn quan
bị chặt đầu, các ngươi cũng phải đi cùng xuống hoàng tuyền.''
Đêm, đã sâu, "vạn lại câu tịch" (không có một âm thanh).
... ...... .......
Nàng và hắn đã ra khỏi đại đô, không bao lâu liền đem tòa thành phồn hoa ném ra ngoài tầm mắt.
Trên đường, hai người tay trong tay, sóng vai đi, hoa phục trên người còn chưa cởi ra, một đỏ rực một vàng chói, rất dễ coi.
''Phu quân, chàng rất tùy hứng.'' Hắn giải khai huyệt đạo của nàng, võ công
trở về nàng có chút không quen, đang cố gắng thích ứng lực lượng cường
đại lần nữa.
"Nương tử, vi phu đều có thể chỉ vì nàng.'' Thần tốc hôn má nàng một cái, hắn vui vẻ xướng lên một đoạn ca dao cầu tình, vừa hát vừa nháy mắt với nàng, dưới ánh trăng, hai tròng mắt đen lúng liếng tỏa sáng như muốn cắn người.
Rời đại đô, hắn liền thu hồi tất cả lạnh lùng tàn nhẫn, lại trở về thiếu niên bướng bỉnh mười mấy
tuổi, cười đáng yêu, náo nhiệt, đa dạng không ngừng.
Nhưng. . . . Nhưng. . . .
Căn bản hắn là lão nhân gia sắp tuổi ba mươi rồi.
Biểu tình trẻ con như vậy, hắn còn làm ra được.
Trong lòng nàng hơi căng thẳng.
Loại tính tình này của hắn nếu đổi lại cho người nào, cũng không thể không mắc mưu.
''Chàng mới được phong thái tử, hoàng thượng chắc chắn sẽ không cho phép chàng
lặng lẽ rời đi, phu quân, có lẽ ngày mai truy binh sẽ tới, đến lúc đó. . . Nên làm cái gì bây giờ?" “Chàng mới được phong thái tử, hoàng thượng chắc chắn sẽ không để chàng lặng
lẽ rời đi. Phu quân, có lẽ ngày mai truy binh sẽ tới, đến lúc đó…… Nên
làm gì bây giờ?” Sự lo lắng của nàng cũng không phải là vô cớ, chuyện
chạy trốn như thế này, ở địa vị của một hoàng tử một quốc gia như chàng
thật không thể tưởng tượng được.
Hoàng đế nước Mạc Thương, bề ngoài nổi danh, hắn cũng không phải là hôn quân chỉ biết sống phóng túng.
Đối với Đế Tuấn hắn đã nhường nhịn rất nhiều. Ban cho địa vị cao nhất, cho
phép hắn cưới một cô nương bình dân không có địa vị làm vợ, có một buổi
lễ long trọng đầy đủ lễ nghi. Cho dù vẻ mặt luôn ôn hòa, đối với vua của một nước, làm như vậy thật không dễ dàng.
Mà phu quân của nàng
lại còn không hề cảm kích, trong đêm còn mang theo nàng chạy trốn, chính là hung hăng cho Đế Hậu một cái bạt tai, không biết phân biệt.
Mộ Lăng Không mong đợi nhìn hắn, hy vọng có thể nghe được từ trong miệng
Đế Tuấn một lời nói khiến ,cho nàng an tâm. Ít nhất cũng cho nàng biết,
chuyện tương lai hắn có tính toán như thế nào.
Nào có nghĩ đến ______
Tiểu tử chết toi này cư nhiên có vẻ mặt thản nhiên nhìn nàng!
“Nương tử, nàng nói cũng đúng. Phụ hoàng tuyệt sẽ không từ bỏ ý đồ, hắn nhất
định sẽ phái thị vệ điều tra cẩn thận. Sẽ tóm chúng ta lại rồi phạt quỳ, nếu mẫu hậu có liều mạng cầu xin chúng ta tuyệt đối cũng không thoát
được bị chửi mắng một trận. Tư vị bị phun nước bọt vào mặt rất ghê tởm.”
Mộ Lăng Không không nhịn được bốc hỏa, siết chặt bàn tay hắn: “Chàng biết rõ sẽ như vậy lại còn mang theo ta chạy trốn?”
“Nếu không phải nương tử có ý định từ bỏ vi phu, làm sao chúng ta phải nhanh chóng chạy trốn như vậy chứ.” Hắn bĩu môi bày ra vẻ mặt đau khổ.
Chỉ vài ba lời liền đem trách nhiệm đổ hết lên đầu nàng.
Cuối cùng còn giả bộ đáng thương chớp chớp mắt, đôi lông mi còn cong hơn nàng lên xuống tỏ ra vô tội.
“Chàng bây giờ hối hận còn kịp, xoay người về phía sau, dùng sức chạy như
điên, sau nửa canh giờ có thể ở trong cung của mình trái ôm phải ấp, ăn
chơi đàng điếm đấy!”
“Chàng bây giờ hối hận còn kịp, xoay người về phía sau, dùng sức chạy như
điên, sau nửa canh giờ có thể ở trong cung của mình trái ôm phải ấp, ăn
chơi đàng điếm đấy!” Mộ Lăng Không thở phì phò đá hắn một cước, động tác vô cùng nhanh.
Trong một thời gian dài nàng bị Đế Tuấn khống chế võ công, làm một “cô gái yếu đuối” bình thường lâu khiến cho cả hai
người đều quên nàng thật ra cũng là một cao thủ võ công tuyệt đỉnh.
Đế Tuấn cư nhiên chưa kịp tránh né.
Không phải hắn không muốn tránh né, thật ra thì hắn cũng làm động tác tránh
nhưng hơi chậm một chút đã bị Mộ Lăng Không vừa vặn đạp mạnh một nhát.
Một tiếng kêu đau đớn_______
Hắn ôm bắp đùi giơ lên thật cao: “Ai ô ô, đau chết mất. Nương tử, nàng trốn không thoát liền định mưu sát vi phu cho xong hết mọi chuyện hay sao?”
Mộ Lăng Không cũng sợ hết hồn cuống quýt ngồi xuống: “Chàng có đau lắm
không? ……Thiếp… Thiếp không phải cố ý, bình thường động tác của chàng
nhanh như vậy, thiếp cho là không đụng tới chàng được, ai biết…… Ai
biết……”
Đế Tuấn khụt khịt cái mũi, nghẹn ngào gật mạnh: “Rất đau a, đau lắm đó, như là bị chặt đứt ra…”
“Vậy thì làm sao bây giờ? Chúng ta bây giờ quay trở lại đi, đi tìm lang
trung xem cho chàng.” Nàng rón rén xoa bắp chân của chàng, tóc đen dài
xõa xuống, thêm phần lẳng lơ cùng mị hoặc.
Tròng mắt Đế Tuấn dần dần biến đổi, mập mờ chuyển động: “Đa số
