Phu Quân Trắng Mịn Là Con Sói

Phu Quân Trắng Mịn Là Con Sói

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328893

Bình chọn: 9.5.00/10/889 lượt.

ngựa, nương tử không cần thật vọng nha.”

Phi!

Ai sẽ thất vọng?

Rốt cuộc là ai muốn đi xe ngựa.

Mộ Lăng Không mê mê mang mang, hai mắt nhìn bầu trời, mấy con chim nhỏ, xếp thành một đường bay qua…

Trên ngọn cây, có hai con sóc đuôi thật dài, đang mắt to mắt nhỏ nhìn bọn họ, trầm bổng phập phồng. Trên ngọn cây, có hai con sóc đuôi thật dài, đang mắt to mắt nhỏ nhìn bọn họ, trầm bổng phập phồng.

Hắn cư nhiên làm thật!

Giống như so với bình thường dùng sức hơn, mồ hôi rơi tí tách lên cổ của

nàng, lăn trên da thịt trơn nhẵn, rơi xuống hoa cỏ dưới đất, giúp chúng

khỏe mạnh lớn lên.

“Nương tử, đừng chịu đựng như vậy, cứ thoải

mái kêu lên, nơi này không có ai đâu.” Hắn hôn lên gương mặt, mi mắt của nàng, cuối cùng che đi đôi môi đỏ mọng không bao giờ khiến hắn ngán,

trằn trọc, dây dưa.

Nàng ưm một tiếng, chỉ có thể bị động chịu

đựng. Mỗi lần cự tuyệt Đế Tuấn, cuối cùng đổi lại càng khiến hắn thêm

kiên nhẫn xâm phạm.

Hắn vẫn nhớ lời hứa lên xe ngựa.

Có thể tưởng tượng được, phu quân gương mặt đứa bé kia nhất định lại nghĩ mọi biện pháp lừa nàng.

Haiz, thật là, không có cách nào.

……………

Nếu như có thể, Mộ Lăng Không rất muốn quên đi đoạn ký ức vừa mới xảy ra.

Nếu không làm được, ít nhất cũng sẽ chon tận đáy lòng, cả đời cũng sẽ

không cho người nào biết.

Vậy mà

Mặc dù nàng là người bị động nhưng cuối cùng người toàn thân mềm nhũn cũng là nàng.

Đế Tuấn không có kiên nhẫn cùng nàng từng bước từng bước gian nan trở về.

Không để ý đến sự cự tuyệt của Mộ Lăng Không, ép buộc ôm ngang nàng lên, hả hê, chiến thắng trở về.

Cứ như vậy, dù kẻ ngu cũng có thể đoán được chuyện gì vừa xảy ra ở trong rừng.

Dù sao vẻ mặt nàng xuân sắc vô biên, quần áo xốc xếch, tóc dài tung bay, cánh môi sưng đỏ không thể giả được.

Tiểu Nam và Tiểu Bắc thủy chung cúi đầu. Có lẽ là sợ nàng xấu hổ nhiều hơn

là lo lắng Đế Tuấn nổi giận. Vì vậy làm bộ mắt mù không thấy được.

Đợi đến khi Đế Tuấn an bài Mộ Lăng Không trên xe ngựa, hoài niệm chuyện vừa xảy ra, Tiểu Nam xoay người rời đi…. Đợi đến khi Đế Tuấn an bài Mộ Lăng Không trên xe ngựa, hoài niệm chuyện vừa xảy ra, Tiểu Nam xoay người rời đi, không lâu sau mang quần áo bị hai

vị chủ tử vất ở trong rừng, còn có vài món đồ trang sức trên đầu của

thái tử phi.

Trải qua một hồi sửa sang lại, xe ngựa rộng rãi

thoáng mát, thoải mái khác thường. Cho dù bốn năm người cùng ngồi ở bên

trong cũng không có vẻ chật chôi.

Mộ Lăng Không ngồi trên một tấm da hổ trắng như tuyết, hoa văn lộ ra khí thể vương giả. Cả người ở trên thật thoải mái.

“Tấm da hổ này được vi phu tự tay săn mà có. Hắc hắc, hôm nay mới biết đặt

nó dưới thân thể mềm mại của nương tử hợp đến cỡ nào.” Chậc chậc mấy

tiếng, Đế Tuấn hết sức vô liêm sỉ nói khoác: “Đây chính là chuẩn bị

trước cho nàng, đây là vi phu đã dự kiến trước.”

“Phi, mười năm trước chàng mới….” Lúng túng ngừng đề tài, Mộ Lăng Không không còn hơi sức để trừng, “Yêu nghiệt.”

Không sai, cũng bởi vì không nhìn ra tuổi sau gương mặt trẻ con kia, luôn khiến nàng quên mất tuổi thật của hắn.

Đế Tuấn không hề để ý, cố ý giả bộ tâm hồn bị đả thương: “Nương tử, nàng

không tin vi phu sao? Năm đó khi ta bắn chết con cọp này, thật sự nghĩ

tới một ngày kia tặng cho nương tử của mình.”

Mộ Lăng Không tin hắn mới là lạ.

Chẳng qua vì tránh cho hắn tiếp tục om sòm, nàng nói qua loa chuyển đề tài: “Chúng ta là đang về nhà sao?”

Đế Tuấn vừa mới phân phó cho Tiểu Bắc đánh xe lên đường.

Hắn liền tựa bên cạnh Mộ Lăng Không, ngón tay chơi đùa mái tóc dài của

nàng: “Vi phu thay đổi chủ ý rồi, tạm thời không về nhà. Trước mang

nương tử du ngoạn chung quanh, đem chuyện nên làm xử lý một lượt, tránh

cho tương lai bụng Lăng Không lớn lên lại không có thời gian xử trí, để

lại tiếc nuối.”

Mộ Lăng Không vốn là buồn ngủ ngáp một cái, gối lên đùi Đế Tuấn mơ màng.

Nhưng nghe mấy câu nói của hắn buồn ngủ lập tức biến mất, trong nháy mắt tỉnh táo lại.

“Không về nhà? Vậy chúng ta đi đâu?”

Trước đây không phải hắn vẫn luôn một mực nói…… dẫn nàng về nhà sinh con sao.

Kế hoạch thay đổi lúc nào vậy, sao nàng không hề biết!

“Đi tìm kẻ thù.” Hắn siết chặt chóp mũi của nàng, cưng chiều vô hạn: “Lăng

Không, chẳng lẽ nàng quên? Tứ Xuyên Hồng còn thiếu một lời giải thích

với chúng ta đấy!”

Hắn không nhắc tới, thiếu chút nữa nàng đã quên mất.

Ngày đó nếu không phải bị người của môn phái Tứ Xuyên Hồng chặn đánh vào

rừng, nàng và Đế Tuấn rất có thể sẽ lướt qua nhau, không hề quen biết.

Nghiêm chỉnh mà nói, có lẽ nàng phải cảm tạ Hồng môn mang tới nhân duyên tốt này.

Lấy được rồi nàng mới hiểu, nếu bỏ lỡ Đế Tuấn, chính là mất đi hạnh phúc của nàng.

Nhưng tại sao hiện tại lại đi Tứ Xuyên?

Nàng nghi ngờ đánh giá, hy vọng có thể xuyên thấu bộ mặt cà lơ cà phất của hắn, thấy rõ được ý tưởng bưởng bỉnh hồ đồ của hắn.

“Chỉ như thế?” Thật kỳ quái, nàng cảm giác có điểm không đúng.

“Không sai, chính là như vậy.” Hắn nắm chặt nắm đấm giơ lên: “Khi dễ nương tử

của ta, còn muốn toàn thân lui, như vậy chính là không để phu quân của

nàng ở trong mắt. Thật buồn cười.”


XtGem Forum catalog