Polaroid
Phượng Tàn Phi Cẩm Tú Thiên Hạ

Phượng Tàn Phi Cẩm Tú Thiên Hạ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329252

Bình chọn: 8.5.00/10/925 lượt.


Đôi mắt khát vọng của Long Ngự Thiên như thiêu như đốt nhìn thẳng vào Lạc Tuyết, một tay chống đầu giường, cố gắng ngồi dậy cung nữ một bên cuống quít dìu Long Ngự Thiên lên, xuống giường, khó khăn đi về phía cửa sổ nơi Lạc Tuyết đang đứng, Lạc Tuyết hoang mang đắm chìm trong suy nghĩ không biết làm sao, mặc cho Long Ngự Thiên ở sau lưng nhẹ nhàng ôm nàng vào trong ngực!

Bàn tay Long Ngự Thiên vòng chắc chiếc eo nhỏ nhắn của Lạc Tuyết, vùi đầu ở giữa cổ gáy mang theo mùi hương thoang thoảng của nàng, dịu dàng thì thầm, "Lạc Tuyết, trẫm động tâm với nàng, chưa bao giờ nghĩ nó sâu đậm đến mức độ này, trẫm cũng biết những năm gần đây tình yêu của hoàng đệ đối với nàng chưa từng thay đổi, cho nên, trẫm rất khổ sở, quân tử không đoạt người trong lòng của người khác, huống chi hắn còn là huynh đệ thân thiết của trẫm! Nhưng muốn trẫm thả nàng, trẫm càng không thể buông tay được, Lạc Tuyết, trẫm chỉ muốn hỏi nàng, nàng, có thích trẫm một chút nào không?"

Lạc Tuyết nhắm mắt lại, rồi lại mở mắt ra, vẫn lạnh nhạt như cũ không hề có gợn sóng, "Hoàng thượng, cả đời này, Long Ngạo Thiên đã từng phụ tình Lạc Tuyết, hôm nay, Lạc Tuyết cũng phụ tình cảm của những người khác. Trong lòng Lạc Tuyết đối với hoàng thượng chỉ có kính trọng, không có bất cứ tình yêu nam nữ nào, hoàng thượng, thả Lạc Tuyết đi!"

"Không, trẫm không muốn nàng kính trọng trẫm, trẫm muốn trong lòng nàng tồn tại trẫm!" Long Ngự Thiên xoay người Lạc Tuyết lại, chống lại ánh mắt đạm mạc của Lạc Tuyết, khổ sở nói: "Nàng thích Phong Liệt Diễm có phải không? Hắn có thể cho nàng tự do, trẫm cũng có thể!"

"Lạc Tuyết, mạng của trẫm là do nàng cứu, lòng trẫm cũng giao cho nàng, trẫm muốn nàng làm hoàng hậu Đại Kim, nàng có bằng lòng không? Nếu như nàng không muốn vào cung, trẫm nguyện ý buông tha thiên hạ cùng nàng lưu lạc chân trời!"

"Không! Hoàng thượng! Trên người của ngươi gánh vác cuộc sống của dân chúng trong thiên hạ, ngươi phải làm một hoàng đế tốt, ngươi không thể vì Lạc Tuyết, mà lưu lại tiếng xấu thiên cổ!" Lạc Tuyết rơi nước mắt, gần như điên cuồng mà gào thét lên.

"Lạc Tuyết, vậy nàng gả cho ta, có được không?" Long Ngự Thiên gần như mang theo cầu xin, nhìn Lạc Tuyết nhẹ giọng nói.

Bên ngoài cánh cửa đỏ thẫm thân thể Long Ngạo Thiên đứng không vững ngã trên mặt đất, đại nội hộ vệ đứng gần đó vội vàng bước lên đỡ, bị Long Ngạo Thiên phất tay đẩy ra, "Cút! Tất cả đều cút ngay cho Bổn vương!"

Hắn nghe được cái gì đây? Hoàng huynh cũng yêu Lạc Tuyết rồi sao? Lạc Tuyết, chúng ta thật sự không có cách nào quay đầu lại được sao?

Long Ngạo Thiên hét lên, kinh động đến Lạc Tuyết, cũng kinh động đến Long Ngự Thiên, Lạc Tuyết lau khô nước mắt trên mặt đi ra ngoài cửa, Long Ngạo Thiên ngồi dưới đất giống như sư tử bị thương, không có ngạo khí, chỉ còn lại tuyệt vọng.

Thấy Lạc Tuyết ra ngoài, Long Ngạo Thiên chỉ nhìn chằm chằm áh mắt trống rỗng tập trung lên nữ nhân mà mình yêu thương, không nói một câu.

"Vương Gia, ta đỡ ngươi đứng lên! Trên đất hàn khí nặng, coi chừng bị lạnh!" Lạc Tuyết trong bụng không đành lòng, đi tới trước mặt, một tay đỡ cánh tay Long Ngạo Thiên lên, Long Ngạo Thiên chua xót đứng dậy, "Lạc nhi, nàng đang thương xót cho ta sao?"

"Không có, một ngày vợ chồng trăm năm ân ái, cho dù chúng ta không còn là vợ chồng, cũng coi như là bằng hữu." Lạc Tuyết không dám nhìn tới mặt của Long Ngạo Thiên, nàng sợ mình sẽ bị đôi mắt bi thương của hắn làm mềm lòng.

"Hoàng đệ!" âm thanh Long Ngự Thiên vang lên, Long Ngạo Thiên mang theo ý lạnh nhìn về phía hoàng huynh của hắn, "Hoàng thượng!"

"Vào nói đi!" Long Ngự đi vào trong phòng, Long Ngạo Thiên dừng một chút, cũng sải bước đuổi theo, Lạc Tuyết cũng đi vào theo.

"Thích khách đã bắt được rồi ư?" Long Ngự Thiên ngồi ở ghế trên, trầm giọng hỏi.

"Bẩm hoàng thượng, vẫn chưa, lúc Thần Đệ chạy đến, thích khách kia đã đào thoát! Theo Lạc nhi và sư công của nàng là Ngọc Trần Tử tiền bối kiểm tra vết thương đã nói, đây là do Tây Vực đầu đà gây nên. Xem ra móng vuốt Thượng Quan Lôi đã duỗi đến tận bọn hắc đạo lâu năm rồi! Chúng ta không thể đợi đến thời cơ nữa, đã đến thời điểm nên phản kích rồi !" Long Ngạo Thiên trả lời.

Nói đến chính sự, ba người đã tạm thời buông xuống tư tình nhi nữ, nghiêm túc suy nghĩ.

"Hoàng thượng, thái tử Nam Chiếu đã đồng ý giúp chúng ta diệt trừ thế lực Thượng Quan Lôi, hiện tại điều chúng ta phải làm, nhanh chóng bố trí nhân mã." Lạc Tuyết nói.

"Thái tử Nam Chiếu?" Long Ngự Thiên kinh ngạc, Lạc Tuyết liền đơn giản giải thích một chút, thấy Long Ngạo Thiên cũng gật đầu, liền tin.

Lạc Tuyết lui ra ngoài, Long Ngự Thiên triệu kiến trọng thần tâm phúc, ở trong Noãn các bàn bạc suốt một buổi sáng, cho đến khi thân thể Long Ngự Thiên chịu đựng không nổi, mới tạm thời dừng lại.

Sóng gió đã bắt đầu nổi lên! Lạc Tuyết thở dài, như vậy nàng cũng nên chấm dứt đoạn ân oán cũ rồi !

Cũng trong lúc đó, phủ Bình Nam Đại tướng quân cũng đang có gợn sóng lớn.

"Cha, cứ tiếp tục để Điệp nhi sống ở trong Trang vương phủ, có thể nào trở thành con cờ của Long Ngạo Thiên dùng để uy h