sẽ bị người ta chỉ trích, nói không giáo dục tốt…”
Mộ Vân bị buộc phải đứng lên, đưa tay muốn bóp cổ Niệm An, nhưng bàn tay dừng lại nửa chừng, hung hăng đập một cái vào không khí, tưởng tượng rằng cô đang thật sự đánh Niệm An vậy.Cô cắn răng nghiến lợi nói: “Cô quả thật còn lắm mồm hơn cả Từ Na.Có phải các người thấy tôi tới đây là muốn tranh giành đàn ông cho nên mới lo lắng căng thẳng, cho nên hận không thể đuổi tôi ra xa? Hừ, tôi đã nói với cô rồi, tôi chính là muốn cướp lại anh tôi đấy, giờ cô có thể làm gì? Anh ấy xứng đáng với người phụ nữ tốt hơn.Người phụ nữ vừa ngu ngốc vừa lắm mồm lại không tin tưởng anh ấy như các người không thể trở thành người phụ nữ hiền lành đảm đang của anh ấy, tuyệt đối không xứng đáng với anh ấy! A, đúng rồi, là công cụ đẻ con cũng không tệ.Cho nên chờ sau khi cô sinh em bé xong, tôi nhất định sẽ khuyên anh ấy ly hôn với cô… Thật ra thì hai người kết hôn cũng chỉ có tờ giấy đăng kí, thêm một tờ ly hôn có là gì?”
Nói xong những lời này, Mộ Vân cảm thấy vui sướng tràn trề, cô ấy đứng dậy, hả hê nhìn Niệm An.
Niệm An vừa nghe vừa gật đầu, nụ cười từ từ thu lại, có chút biểu lộ bị tổn thương: “Định tội người khác rồi gắn luôn tội danh.Em nói chị không xứng với anh ấy, vậy em cảm thấy loại phụ nữ nào sẽ xứng với anh ấy?”
Đem cái vấn đề này ra hỏi ra hỏi Mộ Vân, trong khoảng thời gian ngắn cô cũng không tìm ra được từ gì để miêu tả chính xác, nhưng thời điểm này cô càng không được phép sợ, cho nên nói: “Chính cô cũng thiếu cái gì đó sao còn hỏi tôi? Thật buồn cười, ngay cả chính mình cũng không biết.” Vừa chỉ trích đồng thời trong đầu cô cũng lập tức chuyển động, bất kỳ chi tiết nhỏ nào cũng không thể bỏ qua.Quan sát mấy ngày nay, cô phát hiện ra được điều gì rồi?
Có! Rồi!
Cô tự tin cong khóe miệng: “Cô xác định cô toàn tâm toàn ý với anh tôi sao? Vậy hôm nay người đàn ông họ Tiêu đó đã làm gì rồi? Anh ta ăn mặc như chú rể chẳng lẽ tới nhầm tiệm ăn? Lúc hai người chụp ảnh thân mật, nắm đấm của anh ta còn cứng hơn đá, là cái loại chuyện gì?” Càng nói cô càng hưng phấn, ánh mắt từ từ chuyển từ mặt Thẩm Niệm An chuyển tới bụng, mắt như gà chọi phủ từng tầng máu tươi: “Thậm chí tôi còn hoài nghi đứa bé trong bụng cô có phải là của anh ta hay không.”
Lời này thật con mẹ nó khốn kiếp, cho dù đã chuẩn bị tinh thần nghe những lời không hay, nhưng những lời này đủ độc đủ lớn, lập tức phá tan sự chuẩn bị của Niệm An, trong lòng cô tràn lên cảm giác khó chịu, khó chịu muốn chết.Niệm An nói về phía cánh cửa: “Mộ Hữu Thành, anh không phải nên vào đây nói xem đứa bé này có phải là con anh hay không sao?”
Cái gì? Anh trai đang ở bên ngoài? Mộ Vân lo lắng nghiêng đầu nhìn, nhưng ở cửa không có bóng người nào.
Hỏng bét rồi, rút lui thôi!
Lúc cô kịp thời phản ứng, cũng cảm thấy sau lưng có gì đó tới gần, theo bản xưng liền quay người đánh trả, kết quả là một cái tát trúng vào tay Niệm An.May mắn là vào cánh tay, nếu trúng bụng thì thật sự đã xảy ra án mạng!
Loại nguy hiểm may mắn này chẳng những khiến Mộ Vân cảm thấy nhẹ nhõm, ngược lại còn khiến cô tức run cả người, cô bật dậy nói: “Cô bị bệnh sao, thú vui của loại phụ nữ xấu xa như cô thật đúng là đặc biệt mà, sao cô không chết luôn đi cho rồi!”
“Đủ rồi!” Một câu nói không nặng nhưng làm cho không gian yên tĩnh lại, chỉ nghe thấy tiếng hít thở.Mộ Vân liếc mắt nhìn người phụ nữ nằm trên giường cười lạnh nhạt, không tin nổi quay đầu ra bên ngoài, vẫn không có người, nhưng tay cầm cửa chuyển động khe khẽ, cửa mở ra, có người đi vào, người nọ tiến vào không phải ai khác, chính là Mộ Hữu Thành! Lời vừa rồi là anh nói, anh đã đứng bên ngoài nghe bao lâu, anh đã nghe thấy được những gì?
Mộ Vân cảm giác mình sắp bị những ý nghĩ này làm cho phát điên rồi, cô quay người chạy ra cửa, lúc qua chỗ Lão Mộ bị một cánh tay bắt lại.
Lão Mộ trầm thấp mà uy nghiêm nói: “Mau xin lỗi!”
“Anh đã nói sẽ không mắng em!” Mộ Vân oan ức sắp khóc, thoạt nhìn rất đáng thương.
Nhưng là lần này Lão Mộ không có mềm lòng, anh kiên trì lặp lại nói hai chữ xin lỗi, mặc cho Mộ Vân kêu đau cầu xin tha thứ đều vô dụng, cuối cùng Mộ Vân đành phải bất đắc dĩ vừa khóc vừa nói ba chữ “Thật xin lỗi”, lúc này mới được buông ra.Cô khóc đến vô cùng đau lòng chạy ra ngoài.
Niệm An nằm trên giường, vẻ mặt tương đối bình tĩnh, cô chờ chốc lát nhìn Lão Mộ vẫn không nhúc nhích, nhíu mày hỏi một câu: “Nếu không thì đuổi theo xem thế nào? Ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì..”
“Xảy ra chuyện anh chịu trách nhiệm, chắc chắn sẽ không liên lụy đến em.” Lúc nói lời này Lão Mộ rõ ràng còn tức giận, hoàn toàn khác với vẻ thong dong bình tĩnh thường ngày của anh.
Điều này khiến cho Niệm An không khỏi suy nghĩ, địa vị Mộ Vân ở trong mắt anh quan trọng thế nào? Cũng càng khiến cho tức giận bị đè nén trong lòng cô dày thêm một lớp, cô giận quá hóa cười: “Nói gì liên lụy hay không liên lụy, như vậy xa lạ quá.Ông Mộ, không phải lúc trước anh nói có chuyện muốn nói với em sao, bây giờ có thể nói rồi đó, hai người càng yên tĩnh.”
Lão Mộ vẫn không nói lời nào, nhìn thẳng vào cô giống như không quen biế