Quân Sinh Ta Đã Lão

Quân Sinh Ta Đã Lão

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324750

Bình chọn: 8.00/10/475 lượt.

kéo lấy tôi ngồi xuống ghế,

song song, Tây qua đầu cũng nhanh nhẹn không gì sánh được nhảy về phía

sau, trốn vào lực lượng lớn sau lưng, kìm lòng không đậu lộ ra biểu cảm

được giải thoát.

“Trên phương diện làm học sinh này đây, em thật rất thất bại.”

Cậu liếc mắt tôi một cái, trực tiếp coi nhẹ.

Loa phát thanh thông báo thời gian thi đấu các hạng mục, tôi đi giày cao

gót xách theo túi túi ngồi giữa một đám học sinh trung học nhỏ tuổi,

không ăn khớp. Huống chi còn có Nhâm Tây Cố ngồi ở bên cạnh trấn áp, tự

nhiên cũng không ai dám đến tiếp lời, tuy nhiên cũng bởi vậy, tầm mắt

hiếu kỳ nhìn trộm chỉ có tăng chứ không giảm.

Trong đời tôi lần đầu tiên được quan tâm đến như thế, dễ hiểu được quả nhiên cúi thấp đầu mới là chân lý.

Đang chán muốn chết, chuông điện thoại bỗng dưng vang lên.

“Manh Manh!” La Lỵ giọng điệu vui vẻ nói “Suprise!”

Vốn là cơ hội

thuận lợi cho tôi rút lui có trật tự, đặc biệt La Lỵ cô nàng này học

người ta chơi trò bất ngờ gì đó, gần 2 năm đại học không gặp, ngay cả

một lời thông báo cũng không có đột nhiên từ Thượng Hải trở về đây, hiện tại đang mang bao lớn bao nhỏ ngây ngốc đứng ngay tại nhà ga chờ tôi.

Tôi vội ho một tiếng, quay đầu chuyển hướng Nhâm Tây Cố, “Ah… Có việc xảy

ra bất ngờ muốn nói với em một chút.” Cô ấy là vì muốn đưa quà sinh nhật cho tôi mới mang theo rất nhiều quà tặng từ Thượng Hải suốt đêm chạy về đây, dù sao cũng không thể bỏ rơi cô ấy ở đó a, thật khó cho tôi khi

phải mở lời với cô ấy. “Tớ bây giờ không tiện đi đón cậu, tớ muốn xem

nhóc con nhà bên cạnh thi đấu chạy tám trăm mét?”

“Tôi biết rồi.” Không đợi tôi mở miệng cậu đã đem lời nói cản lại, e rằng ở bên cạnh nãy giờ cũng đã nghe được một hồi.

Tôi nhìn vẻ mặt cậu đặc biệt bình tĩnh, vô vị nói : “Hiểu là tốt rồi… Vậy

chị đi trước ha?” Vẫy tay lên nhưng lại cảm thấy chột dạ, nguyên bản lần này đến xem thi đấu chỉ là ý định tạm thời, hơn nữa tôi thế nào cũng đã đến hiện trường lung lay một vòng, rất có thành ý rồi.

Cậu trầm lặng ngồi tại chỗ không lên tiếng.

“Chị đi nha?”

“Đi thì đi đi, đừng lôi thôi!” Hai tay cậu khoanh trước ngực, lưng dựa về cái bàn phía sau, nghiêng đầu không nhìn tôi.

Biết cậu trong lòng không vui, tôi vỗ vỗ đầu cậu “Đừng nóng giận, mai mốt sẽ cho em miếng bánh ga-tô lớn nhất.”

Cậu hung hăn xóa sạch tay của tôi, đáy mắt không giấu được hờn giận ngẩng

đầu “Chị còn không để yên, tôi cũng không phải là con nít.”

“Ok.” Tôi nhún vai “Được rồi, chị đi đây.”

Cậu không nói lời nào.

Tôi đi ra xa, đột nhiên một trận lộp cộp binh binh vang lên, trên đường này bởi Nhâm Tây Cố tập trung, nên các lớp khác đều dọn đến đối diện, bởi

vậy trên con đường nhỏ này thanh âm truyền đi rất xa.

Tôi quay

đầu lại, liền thấy vốn là cái bàn ngay chỗ chúng tôi ngồi bị ném đi, tay cậu ôm lấy túi xách, không quay đầu lại trực tiếp đi vào trường đấu.

Thực sự là tiểu quỷ tính tình hung bạo.

Tôi lẩm bẩm, tăng tốc chạy tới nhà ga.

“A, cậu đã tới.”

La Lỵ thấy tôi từ xa học theo mấy nữ diễn viên thần tượng, đem tất cả hành lý quăng sang hai bên, nhào đến ôm lấy tôi.

Tôi bị cô ấy ôm chặt, thiếu chút nữa bất tỉnh, đầu sỏ gây nên chính là bộ ngực lớn lao cuôn trào mãnh liệt của cô nàng!

“Cậu hiện tại là cup E rồi ha?” Tôi sờ sờ cằm, bình tĩnh dùng tay ước lượng

ngực cô “Xem ra hai năm nay ở Thượng Hải bảo dưỡng rất tốt.”

La Lỵ hét một tiếng, che ngực dùng sức nguýt tôi “Manh Manh! Tớ muốn méc bác gái cậu quấy rối tình dục.”

Xung quanh người tới lui trên đường sớm đã nhìn sang bên này với ánh mắt mờ

ám, tôi tiếp nhận hành lý của La Lỵ : “Đến đây đi đến đây đi, tớ dắt cậu đi gặp người lớn trong nhà.”

“Tớ nói, lần này tớ là vì cậu mới chạy về, cậu nên cân nhắc trả tiền xe với quà tặng cho tớ.”

Tôi gật đầu, “Được, ai làm cho cậu từ khi đến Thượng Hải cũng không thấy

bóng dáng, ngay cả nghỉ đông cùng nghỉ hè đều không trở về.”



ấy oan uổng nói “ Tớ bây giờ ở Thượng Hải phải làm hai phần việc, mỗi

ngày mệt đến nỗi quên mình là ai, khó có khi tớ xin nghỉ chạy về gặp

cậu, cậu ít nhiều cũng biểu đạt chút cảm động đi.”

“Cậu cứ yên

phận làm học sinh đi chứ, nhà của cậu hiện giờ cũng không cần cậu nuôi

dưỡng, cần gì phải giày vò mệt sống mệt chết như vậy.”

“Này, cậu

cũng không phải không biết tớ học chính là thiết kế quảng cáo, nghề này

cần chiều sâu, trình độ không đủ thì không xong được. Tớ hiện tại phải

đặt nền móng cho tốt, sau này tốt nghiệp mới tự mình kiếm ăn được.” Cô

nàng cố sức thở ra một hơi. “Hơn nữa năm ngoái tờ vừa vào học thời tiết

không hợp, vừa dị ứng vừa bệnh đậu mùa lăn qua lăn lại đến năm nay,

nhìn không ra bộ dạng con người làm sao quay về được. Hiện tại vất vả

lắm mới khỏi hẳn, tớ sắp xếp công việc học tập, lập tức gói gém đồ đi

về.”

Tôi ôm lấy thắt lưng cô “Khổ cực quá! Đi, mấy ngày nay tớ làm chủ, mời cậu ăn khắp nơi.”

Do tạm thời xin nghỉ, La Lỵ chỉ ở lại được hai ngày.

Bạn bè của tôi chỉ có một hai người, tự nhiên rất quý trọng, hai ngày này tháp tùng toàn bộ hành trình.

Ngược lại Nhâm Tây Cố, ngày xưa thời điểm ăn cơm đều là tôi đi gọi cậu, nhưng


The Soda Pop