Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3226971

Bình chọn: 9.00/10/2697 lượt.

lãnh của Tấn Mặc, lúc này, hắn không còn chút lo lắng của lúc trước, đôi mắt sáng long lanh một mảnh, cho thấy chủ nhân của nó hiện đang có tâm tình rất tốt: “Ta cá rằng ngươi, khi gặp được người ngươi ngưỡng mộ trong lòng, chắc chắn sẽ như thiêu thân lao đầu vào lửa, không hối tiếc!”

Dưới ánh nến, ánh mắt “thực” của Phượng Thương khiến cho Tấn Mặc thấy mà sửng sốt, sau đó thoáng tay lại tiếp tục bận rộn, hắn sẽ không giống như Phượng Thương. Phượng Thương vì Mộ Dung Thất Thất, thế nhưng không để ý đến cơ thể bệnh tật mà đuổi theo, hắn, vĩnh viễn cũng sẽ không vì một nữ nhân mà vứt đi hoặc không thèm để ý đến tánh mạng của mình. (TC: nói trước bước không qua)

“Vương gia, cá cược, có thể. Bất quá, nếu ngươi thua, phải hảo hảo phối hợp với việc trị liệu của ta, không được giống như hôm nay. Dưới tay ta, không ai được chết, ngươi cũng đừng có làm bẩn thanh danh một đời của ta!”

“Được!” Thấy Tấn Mặc mạnh miệng như vậy, Phượng Thương chỉ cười cười, chậm rãi đồng ý, sau đó nhắm mắt tiếp nhận trị liệu.

Một đêm, Tấn Mặc không nghỉ ngơi dù chỉ một phút, châm cứu cho Phượng Thương. Đến lúc mặt trời chậm rãi nổi lên phía chân trời, Tấn Mặc mới thu châm, dùng tay lau mồ hôi trên mặt.

“Vương gia, lần sau không được tùy hứng như vậy nữa, nếu không, cho dù là sư phụ ta, cũng không thể chữa khỏi cho ngươi.” Tấn Mặc nâng Phượng Thương dậy, cứ dặn dò hoài.

“Đã biết!” Khí sắc của Phượng Thương khôi phục lại bình thường, trị liệu một đêm, làm cho sắc mặt hắn có chút tái nhợt, nhưng tinh thần đã khá hơn nhiều: “Tấn Mặc, ta ngang tuổi với ngươi, sao ngươi lại dài dòng như vậy, giống như mấy bà cô già thế?”

“Còn không phải bởi vì vương gia không bao giờ nghe ta khuyên, chuyện gì cũng làm theo ý mình!” Đối với ngữ khí trêu tức của Phượng Thương, Tấn Mặc có chút dở khóc dở cười: “Chỉ cần vương gia hảo hảo phối hợp, trị liệu thật tốt, ta nhất định sẽ tìm được biện pháp!”

“Yên tâm, Tấn Mặc….” Phượng Thương chỉ vào tim: “Hiện tại trong này của ta còn lưu luyến một người, chắc chắn sẽ để ý thân mình thật kỹ. Ta muốn cùng nàng bách niên giai lão, còn muốn con cháu đầy nhà. Cho nên, mọi chuyện từ nay về sau đành phiền ngươi.”

Chuyện “chạy đêm”, Phượng Thương như lời mình đã nói, hoàn toàn không truy cứu, còn Mộ Dung Thất Thất cũng hoàn toàn luẩn quẩn trong vòng vây của Phượng Thương. Mỗi ngày, hai người đều đồng hành cùng xe, lều trại ban tối cũng chỉ cách nhau vài bước. Tóm lại, nơi nào có Phượng Thương, ắt có Mộ Dung Thất Thất, tất cả hoạt động của Mộ Dung Thất Thất đều không lọt khỏi tầm mắt của Phượng Thương.

Có vài lần, Thượng Quan Vô Kỵ muốn tìm Mộ Dung Thất Thất để nói chuyện, đều bị Cát Tường lấy cớ “vương gia sẽ bảo hộ vương phi” mà ngăn cản. Hơn nữa, chuyện Phượng Thương bị tập kích trong lãnh thổ của Tây Kỳ quốc sau khi bị Long Trạch Vũ biết liền hạ chỉ mắng chửi Thượng Quan Vô Kỵ một chút, mấy ngày nay, tinh thần của Thượng Quan Vô Kỵ thực uể oải, sắc mặt rất rất kém.

“Vương phi, đồ người muốn đã được chuẩn bị tốt.”

Để tránh việc mặt đối mặt với Phượng Thương, suốt ngày nhàm chán liền mắt to trừng mắt nhỏ, Mộ Dung Thất Thất sai người làm một bộ cờ vua. Không thể không nói, tay sai của Phượng Thương thực sự có hiệu suất làm việc rất cao, bất quá nàng chỉ nhất thời hứng thú vẽ ra một bộ cờ vua, hôm sau, Phượng Thương liền sai người đưa tới.

Rõ ràng là đi thẳng một đường, không có kẻ nào là thợ thủ công, nhưng bộ cờ vua Như Ý đem tới lại hết sức tinh sảo. Một nửa bộ cờ là được làm từ gỗ lim điểm tơ vàng, một nửa còn lại được làm từ gỗ tử đàn. Vàng sáng, tím rực.

Ở thời đại này, chỉ có cờ năm quân cùng cờ vây, đối với bộ cờ vua mà Mộ Dung Thất Thất làm, Phượng Thương cảm thấy rất hứng thú.

Phượng Thương nguyên vốn là chiến thần của Bắc Chu, trên chiến trường dụng binh như thần, cho nên Mộ Dung Thất Thất thầm nghĩ muốn so tài cùng vị tướng quân nơi cổ đại này, vì thế kiên nhẫn hướng dẫn Phượng Thương cách chơi cờ vua. Chỉ cần nói một lần, rồi Mộ Dung Thất Thất lại làm thử ví dụ hai lần, Phượng Thương liền hiểu diệu dụng của cờ vua.

“Tuyệt vời! Cờ tinh diệu như vậy, khanh khanh làm sao lại nghĩ ra vậy?”

Hiện tại, Phượng Thương cảm thấy thiếu nữ trước mắt thực thần bí. Nàng thật sự là Tam tiểu thư phế vật trong miệng mọi người sao? Vì sao từ chuyện yến hội đến cờ vua, nàng không ngừng gây cho hắn kinh hỉ chứ?

“Ngẫu nhiên học được, Vương gia, không bàng chúng ta hãy đấu với nhau?” Mộ Dung Thất Thất đã sớm nóng lòng muốn thử, đối phương là chiến thần, không biết năng lực “lý luận suông” này như thế nào?

Nhìn thấy đôi mắt sáng long lanh rực rỡ của nữ tử trước mắt, Phượng Thương nở nụ cười: “Để khanh khanh vui, có chuyện gì ta không làm được! Ta nguyện phụng bồi!”

Trong xe ngựa, hai người đánh cờ, tuy rằng Phượng Thương là người mới, nhưng hắn có kinh nghiệm thực chiến, mà cách chơi cùng cách đánh trận thật chẳng khác nhau là mấy, cho nên chỉ qua ba bốn lần, Phượng Thương liền dần điêu luyện, khiến cho Mộ Dung Thất Thất không thể không thể không bội phục trí tuệ của Phượng Thương. Mà trong quá tr


XtGem Forum catalog