không có khảo nghiệm làm cho người ta run sợ nào nữa a! “ Chúng ta vượt qua kiểm tra rồi! chúng ta vượt qua kiểm tra rồi!”. Mộ Dung Thanh Liên đúng ở trên lan can thạch tháp hướng về phia dưới hô lớn “ Chúng ta vượt qua kiểm tra rồi, chũng ta thông qua rồi !”
Nghe được trên đỉnh tháp có thanh âm, Già Lam ngẩng đầu lên, liếc mắt liền nhìn thấy Mộ Dung Thanh Liên.
“ Kim Vũ, người kia là ai?”
“ Hồi bẩm Già Lam đại nhân, đó là tuyển thủ của Tây Kỳ quốc Mộ Dung Thanh Liên”
“ Mộ Dung Thanh Liên?” Già Lam nghe vậy khẽ nhíu mày, nhìn người trên đỉnh tháp đang mừng rỡ khua tay múa chân, nói như vậy, nàng là người đầu tiên leo tới đỉnh tháp. Nhưng mà, đó là người Di Sa đại nhân đang tìm kiếm sao?
“ Kim Vũ, ta muốn toàn bộ tư liệu về Mộ Dung Thanh Liên từ lúc nàng sinh ra, toàn bộ”
“ Dạ!”
Có tuyển thủ xuất hiện ở đỉnh tháp, khiến cho Phượng Thương cũng kích động không thôi. Chờ tất cả mọi người đều đứng trên đỉnh tháp, Phượng Thương rốt cuộc cũng nhìn thấy thân ảnh của Mộ Dung Thất Thất.
“ Tiểu thư, tiểu thư!” Tô Nguyệt vốn đang chờ kết quả, thấy Mộ Dung Thất Thất cùng Tô Mi, liền cao hứng nhảy lên, “ Vương gia, người xem, tiểu thư, là tiểu thư! Tiểu thư vượt qua kiểm tra rồi! Tiểu thư thông qua vòng sơ tuyển rồi!”
Cát Tường nhìn thấy đệ đệ mình-Như Ý, cũng cao hứng không thôi, chỉ là không biểu hiện rõ ràng như Tô Nguyệt, “ Vương gia, Ngũ điện hạ cùng Như Ý cũng thuận lợi thông qua vòng tuyển chọn của cuộc thi rồi”
“Ừ!” Trong gió tuyết, Phương Thương thấy được Mộ Dung Thất Thất đang huơ huơ tay với mình, nhịn không được cũng giơ tay lên hướng nàng vẫy.
Sắc mặt căng thẳng của Phượng Thương cuối cùng cũng thả lỏng, lộ ra nụ cười, Tấn Mặc hướng về phía Phượng Thương nói chúc mừng “ Chúc mừng Vương gia! Chúc mừng Vương gia! Vương gia cũng nên yên tâm rồi đi!” Nghe Tấn Mặc trêu chọc mình, Phượng Thương cũng không có tức giận, trên mặt tràn đầy vẻ mừng rỡ cùng đắc ý “ Tấn Mặc, ngươi cứ hâm mộ và ghen tỵ đi ! Ta sẽ không cùng ngươi so đo”
“ Hâm mộ và ghen tỵ?” từ này Tấn Mặc lần đầu nghe nói, cảm thấy mới lạ nha.
“ Học theo khanh khanh nhà ta đi!” Thấy Tấn Mặc không hiểu, Phượng Thương bày ra vẻ mặt hạnh phúc cùng kiêu ngạo nói, “ Tấn Mặc, ngươi thật đáng thương nha! Không có tình yêu bồi dưỡng nên đầu óc cũng thoái hóa thành vượn người cổ đại rồi!”
“ Vượn người cổ đại? Những thứ này, là học từ công chúa? Lời nói của vương gia thế nhưng ác độc hơn nhiều! Sợ rằng không được bao lâu cái danh hiệu nói lời ác độc nhất sẽ dành tặng cho vương gia rồi”. Tấn Mặc hiểu rõ tất cả, xem ra Mộ Dung Thất Thất có ảnh hưởng rất lớn tới vương gia.
Người ở dưới chân tháp thì cao hứng, còn trên đỉnh tháp Hoàn Nhan Khang lại mềm chân, tựa vào tường.
“ Kháo kháo kháo! Không phải vậy chứ!” Mới vừa rồi Hoàn Nhan Khanh úp sấp vào ven tường nhìn xuống phía dưới, thấy một mảnh trắng xóa mà choáng váng đầu óc “ Không phải chứ! Cao như vậy? Dùng sợi dây hạ xuống? Ta sợ độ cao a! Nhìn mà thấy choáng, chân ta mềm nhũn rồi, làm sao bây bây giờ a!”
“ Làm sao bây giờ? Vậy cũng có nhận thua thôi!” Tô Mi giật sợi dây, buộc vào cây cột ở bên trong, kéo mạnh hai cái “ Tiểu thư, có thể xuống!”
Già Lam để lại cho bọn họ bốn sợi dây, đem bốn sợi dây nối lại cho chắc, Tô Mi nhìn về phía Hoàn Nhan Khang nói, “ Đi thôi, Ngũ điện hạ!”
“ Không muốn!” Hoàn Nhan Khang thối lui về phía sau nói, “ Đừng mà! Từ trên cao vầy đi xuống, vạn nhất có xảy ra sơ xuất gì thì tan xương nát thịt mất, ta còn trẻ, ta không muốn chết!”
“ Cái gì mà chết với không chết! Làm gì mà nguy hiểm như thế!” Đối với lời nói của Hoàn Nhan Khang, Tô Mi hoàn toàn khinh bỉ, “ Ngươi không đi, vậy chúng ta sẽ đi xuống! Đến lúc đó chúng ta đi tham gia trận chung kết, thì ngươi đứng đó mà nhìn mà thèm đi!”
Trận chung kết, đích xác là một hấp dẫn lớn. Nhưng khi nhìn thấy cao như vậy, chân Hoàn Nhan Khang thật sự mềm nhũn. Dựa theo lời nói của hắn, đó chính là chứng sợ độ cao. Tầng bảy cách mặt đất năm sáu chục mét nha, lỡ té xuống thì làm sao bây giờ?
“ Không đi, ta không đi! Ta bỏ cuộc!” Hoàn Nhan Khang nhìn thoáng qua những người bên dưới đáy tháp, nhìn họ cũng chỉ có lớn hơn đậu ngự một chút, nếu từ nơi này mà té xuống thì thật không dám nghĩ nha.
Một trận gió lạnh thổi qua, Hoàn Nhan Khang co rụt cổ, lại càng không muốn xuống tháp “ không đi! Có đánh chết ta cũng không đi!”
“ Đánh chết không đi?” Tô Mi xoa thắt lưng, đứng trước mặt Hoàn Nhan Khang, “ Hoặc là ngươi tự mình đi, mọi người chúng ta cùng đi, hoặc là, ta đánh ngươi ngất xỉu rồi bỏ ngươi ở lại, tự ngươi lựa chọn đi”
“ Đừng mà!” Thấy Tô Mi trừng mắt, Hoàn Nhan Khang ôm chặt đầu, trong đầu loạn thành một đoàn, kêu, “ Biểu tẩu cứu ta a! Ta không muốn chết!”
Mộ Dung Thất Thất không nghĩ tới Hoàn Nhan Khang có chứng sợ độ cao, chẳng qua là vấn đề này không thể giải quyết được trong phút chốc. Xem ra chỉ có thể dùng biện pháp khác!
“ A khang, ăn viên thuốc này vào!” Mộ Dung Thất Thất lấy ra một viên thuốc ngủ đưa cho Hoàn Nhan Khang, “ Ngủ một giấc, chờ khi tỉnh dậy chúng ta đã ở trên mặt đất”
