Mộ Dung Thất Thất nói xong, Hoàn Nhan Khang tin không chút nghi ngờ, lập tức đem viên thuốc bỏ vào miệng, một lát sau liền biến thành “con mèo nhỏ”.
“ Vương gia, A Khang sợ độ cao, ba người chúng ta đưa hắn đi xuống, phiền toái những người khác xuống sau được chứ?”
“ Không thành vấn đề”
“ Vương gia!” Thấy Long Trạch Cảnh Thiên đáp ứng yêu cầu “ vô lý” của Mộ Dung Thất Thất, Mộ Dung Thanh Liên liền không vui nói, “ Vương gia, để bọn họ đi xuống trước không phải là đứng đầu sao? Như vậy sao được! Thế nhân không biết vương gia khiêm nhường, mới để cho bọn họ về đầu tiên, chỉ biết tuyển thủ của Bắc chu quốc lợi hại! Này không được!”
Mộ Dung Thanh Liên lên tiếng phản đối, Mộ Dung Thất Thất hoàn toàn im lặng không nói gì, Lý Vân Khanh cùng Bạch Ức Nguyệt nhìn Mộ Dung Thanh Liên một cái, cảm thấy có đồng đội như vậy thật đáng xấu hổ.
Lúc trước nếu không phải Mộ Dung Thất Thất nghĩ ra biện pháp, bọn họ vẫn còn bị vây ở phía dưới, làm sao có thể thuận lợi mà leo được lên đây! Hiện tại để cho bọn họ đi xuống trước có cái gì không đúng? Nữ nhân này, rõ ràng cùng Mộ Dung Thất Thất là cùng một phụ thân sinh ra tại sao nhân phẩm lại khác xa như vậy?
“ Vương gia còn chưa mở miệng thì ngươi lấy tư cách gì mà phản đối a!” Tô Mi vốn không ưa Mộ Dung Thanh Liên nên liền mở miệng, “ Thật là kỳ quái nha! Tiểu thư nhà ta đối với mọi người nho nhã lễ độ, hòa ái dễ gần như vậy, làm sao lại có một muội muội gian xảo, xấu xa như ngươi. Không biết có phải do gen của ngươi bị đột biến không nữa!”
Mộ Dung Thanh Liên không biết “ gen đột biến” là cái gì, nhưng nàng rất rõ mấy lời nói từ miệng Tô Mi ra tuyệt đối không phải “lời hay”.
Mặc dù Mộ Dung Thanh Liên rất muốn tiến lên cho Tô Mi hai cái bạt tai nhưng là hiện tại nàng cũng không thể trêu vào Mộ Dung Thất Thất, hơn nữa nàng còn muốn lưu lại ấn tượng tốt trước mặt Long Trach Cảnh Thiên, không thể cho hắn thấy được mình lòng dạ hẹp hòi, cho nên Mộ Dung Thanh Liên cố gắng nhịn xuống.
Như Ý đem dây buộc chặt lấy người Hoàn Nhan Khang, lại vác hắn lên lưng, Mộ Dung Thất Thất cùng Tô Mi chia ra mỗi người một sợi dây thừng, đứng ở hai bên.
“ Như Ý, ngươi cẩn thận một chút! Ta cùng tiểu thư ở hai bên cạnh bảo vệ ngươi, chúng ta cùng nhau đi xuống” Tô Mi đem sợi dây kia đưa cho Như Ý, “ Cố lên!”
“Ừ! Cố lên!” Như Ý kéo kéo sợi dậy, “ Vương phi, Tô Mi, đi!”
Bốn người từ không trung hạ xuống, Tô Mi bên trái, ở giữa là Như Ý cùng Hoàn Nhan Khang, bên phải là Mộ Dung Thất Thất
“Bọn họ đến đây! Tiểu thư!” Tố Nguyệt kích động chạy tới chân tháp, muốn nghênh đón Mộ Dung Thất Thất.
Trên nóc, Mộ Dung Thanh Liên không biết nghĩ gì, nhìn chằm chằm vào sợi dây của Mộ Dung Thất Thất, trong tay lấy ra một thanh chủy thủ.
“ Ngươi muốn làm gì!” Tại lúc Mộ Dung Thanh Liên muốn đi tới gần sợi dây của Mộ Dung Thất Thất, định cắt đứt nó, Bạch Ức Nguyệt nhận thấy có gì đó không đúng, liền tiến lên một bước bắt lấy cánh tay của Mộ Dung Thanh Liên, “ Mộ Dung Thanh Liên, làm sao ngươi có thể vô sỉ như vậy!”
Long Trạch Cảnh Thiên cùng Lý Vân Khanh thấy Mộ Dung Thanh Liên muốn cắt đứt sợi dây thì cũng rất kinh ngạc sau đó cực kỳ tức giận. Long Trạch Cảnh Thiên đánh một chưởng lên tay cầm chủy thủ của Mộ Dung Thanh Liên khiến nàng ta đau quá, chủy thủ rơi trên mặt đất.
“ Nàng là tỷ tỷ ruột của ngươi đó!’. Long Trạch Cảnh Thiên chưa từng thấy qua nữ nhân nào ác độc như Mộ Dung Thanh Liên, nàng ta sao xứng làm người? Không thể sánh bằng với Mộ Dung Thất Thất nên sau lưng giở trò xấu? Nếu sợi dây bị cắt đứt, hắn không dám tưởng tượng kết quả Mộ Dung Thất Thất khi rơi xuống.
Mộ Dung Thanh Liên thấy được sự thấy được sự thất vọng trong ánh mắt của Long Trạch Cảnh Thiên thì trong lòng cả kinh. Nàng không muốn mất đi Long Trạch Cảnh Thiên, không muốn hắn hiểu lầm nàng. Mặc dù động cơ của nàng là muốn giết Mộ Dung Thất Thất nhưng nàng không thể nói như vậy, nhất định phải tìm được một lý do nào hợp lý, nhằm đánh tan sự chán ghét của Long Trạch Cảnh Thiên đối với mình. “ Vương gia, nếu bọn họ thua, chúng ta thông qua vòng sơ tuyển của cuộc thi, Tây Kỳ quốc chúng ta sẽ trở thành quốc gia duy nhất thông qua vòng sơ tuyển, đến lúc đó không cần tham gia trận chung kết thì danh hiệu hạng nhất cũng là của chúng ta rồi! Vương gia, ngài không muốn đầu danh của cuộc thi này sao? Vương gia, ta đây làm như vậy đều là vì Tây Kỳ quốc a!”
Nguyên bản là một tràng vô sỉ”mưu sát”, thốt ra từ miệng Mộ Dung Thanh Liên, lại cứ đường hoàng như vậy. Trong mắt Bạch Ức Nguyệt, Mộ Dung Thanh Liên thực càng thêm hèn mọn , Lý Vân Khanh khẽ nhíu mày, ấn tượng đối với Mộ Dung Thanh Liên như rơi thẳng xuống đáy cốc. Nữ nhân này có tâm địa ngoan độc đến như vậy, lúc ra khỏi tháp nhất định phải nhắc nhở Mộ Dung Thất Thất cẩn thận mới được.
“ Ta không cần thông qua thủ đoạn bỉ ổi như vậy để đoạt hạng nhất!”
Hiển nhiên, Mộ Dung Thanh Liên có dùng lí do lí trấu gì cũng không nhận được sự đồng tình của Long Trạch Cảnh Thiên, ngược lại càng khiến nàng ta trở nên phi thường trơ trẽn “ Đâm sau lưng người khác, thủ đoạn đê t
