Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3243062

Bình chọn: 7.5.00/10/4306 lượt.

có thể trừ được “ma thuật”.Vòng cổ trân châu mà Mộ Dung Thanh Liên đeo là loại tốt nhất, từng viên đều to ngang cỡ ngón tay cái,là lựa chọn tốt nhất. Không chần chờ được nữa, Mộ Dung Thất Thất tiến lên giật xuống vòng cổ trân châu của Mộ Dung Thanh Liên, đem trân châu cầm ở trong tay, nhắm vào gương, “Sưu sưu sưu –”trân châu đánh vào mặt kính, “Rầm ào –” một trận âm thanh đổ vỡ vang lên, tất cả những cái gương đều bị đánh nát, bảy người kia đều mềm nhũn chân, ngồi xuống đất.

“Ta bị làm sao vậy?” Hoàn Nhan Khang tỉnh táo lại, vuốt nước mắt trên mặt “Ta vì sao lại rơi lệ? Thật sự là kỳ quái!”

“A Khang, ngươi thật sự không nhớ rõ sao?” Mộ Dung Thất Thất cẩn thận nhìn Hoàn Nhan Khang.

“Không nhớ rõ –” Hoàn Nhan Khang lắc đầu, cảm thấy trên mặt hơi bị đau, tức giận hỏi” Ai đã đánh ta ? Ai đánh ta! Khuôn mặt anh tuấn của tiểu gia rốt cuộc bị ai hủy vậy!” (TC: đến h này mà A Khang còn tự kỉ được…=.=)

Hoàn Nhan Khang ồn ào, làm cho mọi người liền thanh tỉnh lại, tất cả mọi người đều là ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta, không biết chuyện gì xảy ra.

Những người này đều quên chuyện lúc nãy, Mộ Dung Thất Thất cũng giả bộ hồ đồ, “Đã xảy ra chuyện gì, đầu của ta thật đau . Tô Mi, ngươi nhớ rõ không? Rốt cuộc là bị làm sao vậy?”

“Ta chỉ nhớ rõ, ta tiến vào, sau đó, sau đó….ta không nhớ ea!” Tô Mi buồn rầu gãi đầu nói “Ta như thế nào cái gì cũng không nhớ rõ a!”

“Trong này nhất định là có yêu thuật, chúng ta vẫn nên đi nhanh lên a!” Lời đề nghị của Mộ Dung Thất Thất đều được mọi người tán thành, tất cả đều đứng lên, đi khỏi địa phương quỷ quái này. Đi lên lầu bảy, Mộ Dung Thanh Liên mới phát hiện vòng cổ trân châu trên cổ của mình bị mất, “Ai trộm vòng cổ của ta!Ai trộm vòng cổ trân châu của ta!”

Mộ Dung Thanh Liên kêu lên, tự nhiên khiến Hoàn Nhan Khang muốn khinh bỉ,” Hừ! Không phải chỉ là trân châu thôi sao! Đã đánh mất liền để mất đi! Lại nói, ngươi nói ngươi đeo vòng cổ, liền thật sự đeo sao? Không phải ngươi muốn lừa người, lấy một cái vòng cổ chứ!”

‘’ Ngươi –” bị Hoàn Nhan Khang nói như vậy, Mộ Dung Thanh Liên tức giận đến nói không ra tiếng, liếc nhìn thấy hai bên mặt Hoàn Nhan Khang là hai dấu tay đỏ ửng, Mộ Dung Thanh Liên cười lạnh một tiếng: “Đã bị nhận hai cái bạt tai mà còn không biết xấu hổ lên mặt dạy đời”

“ Ngươi lớn mật! Dám nói chuyện với bổn điện hạ như thế, ngươi có tin bổn điện hạ sẽ trị tội ngươi hay không! Ngươi đừng quên, ngươi hiện tại đang đứng ở Bắc Chu quốc, chứ không phải là Tây Kì quốc!”

Hoàn Nhan Khang vênh mặt, càng khiến hai cái chưởng ấn hồng hồng trên mặt bị mọi người chú ý. Tô Mi “xì” cười, tiến lên đưa cho Hoàn Nhan Khang một hộp thuốc, “Điện hạ, ngươi vẫn nên thoa thuốc đi , không thì đợi lát nữa đây ‘không còn mặt mũi gặp người’ !”

Bị Tô Mi chê cười, Hoàn Nhan Khang nguyên bản đang giương nanh múa vuốt liền lập tức thu liễm, đổi sang vẻ cợt nhả. Hoàn Nhan Khang đem mặt tiến đến trước mặt Tô Mi, “Mi nhi tốt, nàng giúp ta thoa đi nha! Chính mình nhìn không tới, cũng không biết rõ chỗ nào . Ta biết rõ nàng tốt nhất, tâm thật lương thiện nhất, nàng giúp ta xoa xoa đi!”

“Hừ!” Tô Mi xoay người, đưa lưng về phía Hoàn Nhan Khang, “Ngươi tìm Như Ý đấy! Nam nữ thụ thụ bất thân, ta mới không xoa cho đăng đồ tử ngươi!”

“Như Ý không được! Như Ý tay thô, da thịt ta non mềm, hắn dù có làm được, nhưng cũng sẽ làm mặt hỏng mặt ta.”

Hoàn Nhan Khang lần nữa đi đến trước mặt Tô Mi, chuyển sang vẻ mặt đáng thương, “Nàng xem, ta quan tâm nhất chính là khuôn mặt này a! Nếu mặt bị hủy, từ nay về sau sẽ không có người yêu thích ta nữa , nếu lúc đó ta không lấy được vương phi, ta sẽ quấn lấy nàng không buông a!”

Sự “vô sỉ” của Hoàn Nhan Khang, Tô Mi xem như biết được, nhưng nàng sẽ không dễ dàng đáp ứng như thế . Thấy Tô Mi bất động, Hoàn Nhan Khang mang theo khuôn mặt đáng thương đi tới chỗ Mộ Dung Thất Thất, “Biểu tẩu, tiểu hạt tiêu không chịu giúp ta, vậy đành làm phiền biểu tẩu ngươi!”

Nhìn khuôn mặt tươi cười xấu xa của Hoàn Nhan Khang, đột nhiên Mộ Dung Thất Thất nghĩ tới những lời nói lúc nãy của hắn. Thì ra trong lòng người này khát vọng nhất chính là tình thương của mẹ, hình tượng của Đức phi trong lòng hắn thực rất xấu xa, thế nên mới khiến hắn hắn một bên rơi lệ một bên phẫn hận nói “Ngươi không phải là mẫu thân của ta.”

Thì ra, nụ cười cùng vẻ bất cần đời đều là ngụy trang, hoàng tử này cũng không phải chỉ như bề ngoài .

“Được!” Mộ Dung Thất Thất vừa muốn tiến tới thoa thuốc cho Hoàn Nhan Khang, Tô Mi tức giận thở phì phì đi tới, “ Tiểu thư, để ta làm cho! Người như hắn không xứng đáng để tiểu thư hầu hạ!”

Thấy Tô Mi như thế, trong mắt Hoàn Nhan Khang hiện lên ý cười thỏa mãn, Mộ Dung Thất Thất mỉm cười, xem ra có triển vọng a!

“Vậy thì làm phiền Mi nhi!” Không kịp đợi Mộ Dung Thất Thất mở miệng, Hoàn Nhan Khang trực tiếp cầm thuốc nhét vào trong tay Tô Mi, “Nhanh lên một chút, nơi này, nơi này, đau quá a! Đợi lát nữa tiểu gia ta sẽ không có mặt mũi mà gặp người!”

“Biết rồi! Đừng nói nữa! Ầm ĩ muốn chết!”

Hai người lại đấu miệng, Tô Mi cẩn thận đem thuốc m