Khanh, cũng túm Mộ Dung Thanh Liên ra khỏi thế giới của mình, nàng vội vàng bước xuống dưới, thân thiết nhìn Long Trạch Cảnh Thiên: “Vương Gia, ngươi làm sao vậy?”
“Có phải là chân bị phỏng rồi hay không?” Tiếng nói của Mộ Dung Thất Thất truyền đến, thuốc trong tay cũng đưa táy, “Giày của ngươi hẳn đã bị đốt đen, trước bôi thuốc, sao dùng vải bao lại, nếu không, để càng lâu thì sẽ càng phiền toái.”
Thấy Mộ Dung Thất Thất “giành” nói trước mình, Mộ Dung Thanh Liên phi thường căm tức, vì sao nữ nhân này bao giờ cũng muốn nhúng tay vào rồi ra vẻ là mình cái gì cũng biết? Mới vừa muốn cự tuyệt ý tốt của Mộ Dung Thất Thất, thì Lý Vân Khanh đã tiến tới nhận bình thuốc trong tay của Mộ Dung Thất Thất , “Đa tạ!”
Long Trạch Cảnh Thiên ngồi xuống, cắn răng đem giầy cởi ra, khi vượt qua, giày của hắn bị dây sắt đốt đen, ngay tới tất của hắn cũng bị cháy xém . Trên chân của Long Trạch Cảnh Thiên, toàn bộ đều là những vệt phồng to như ngón cái . Nhìn thấy những vết phồng ấy, Mộ Dung Thanh Liên liền rơi nước mắt, “Thực xin lỗi, Vương Gia, đều do ta đã gây phiền toái cho ngươi!”
Nếu Long Trạch Cảnh Thiên chỉ qua một mình, dựa vào thể trọng của hắn cộng với khinh công, vượt qua dây xích chỉ như chuồn chuồn lướt nước, chắc chắn sẽ không bị thương ở chân. Nhưng Long Trạch Cảnh Thiên vì qua cuối cùng, khi dây xích đã đốt đỏ bừng, hơn nữa còn phải cõng một người, sức nặng tăng mạnh, cho nên mới bị đốt thành như vậy.
Mộ Dung Thanh Liên cẩn thận bôi thuốccho Long Trạch Cảnh Thiên, vừa làm vừa khóc. Không thể không nói, thuốc của Mộ Dung Thất Thất thực vô cùng tốt, vừa bôi lên, cảm giác nóng rát liền biến mất, mát hơn rất nhiều.
“Cảm ơn nàng!” Cách một lớp người, Long Trạch Cảnh Thiên nhìn về phía Mộ Dung Thất Thất. Nữ nhân này, vừa rồi còn làm hắn hận nghiến răng , nhưng bây giờ lại khiến hắn không cảm kích không được. Nếu không nhờ thuốc của nàng, chân của hắn có thể gây ra nhiều phiền phức. Miệng vết bị nhiễm trùng rồi sinh mủ, nói không chừng có khi sẽ đi luôn đôi chân. Nữ nhân này, vừa làm cho người ta hận nghiến răng nghiến lợi, vừa khiến người ta không thể không yêu, thật sự quá mâu thuẫn–
“Đừng khách khí!” Mộ Dung Thất Thất khẽ gật đầu, xem như trả lời Long Trạch Cảnh Thiên, “ Tĩnh Vương muốn nghỉ ngơi trong chốc lát, hay là cùng với chúng ta đi lên tầng năm ?”
Không đợi Long Trạch Cảnh Thiên mở miệng, Mộ Dung Thanh Liên đã lên tiếng, trong mắt vẫn còn nước mắt, ánh mắt phẫn nộ nhìn Mộ Dung Thất Thất: “Mộ Dung Thất Thất, vương gia bị thương như vậy, có thể đi được sao! Ngươi thật ra có ý gì! Nếu vương gia đi cùng với các ngươi, vậy vết thương dưới chân càng thêm nghiêm trọng hơn thì phải làm sao bây giờ?” Thấy Mộ Dung Thanh Liên đột nhiên xúc động, Mộ Dung Thất Thất cảm thấy có chút kì lạ không giải thích được, “Ta hỏi là hỏi Vương Gia, ngươi có quyền trả lời thay vương gia sao?”
“Ngươi –” Một câu của Mộ Dung Thất Thất, đã khiến cho Mộ Dung Thanh Liên im miệng không nói được gì. Đúng vậy, nàng là ai đâu? Nàng không là gì, lại càng không có tư cách thay mặt Long Trạch Cảnh Thiên nói chuyện.
“Ta không sao!” Long Trạch Cảnh Thiên chữa thương một hồi thì đứng lên, “ Ta thống lĩnh đội Tây Kì quốc, nhất định cùng với mộ người đồng cam cộng khổ! Ta còn đi được!”
“Vương Gia…” Long Trạch Cảnh Thiên “nghe” lời Mộ Dung Thất Thất như vậy, làm Mộ Dung Thanh Liên khó chịu vô cùng ,”Vương Gia, nàng là cố ý, biết rất rõ ràng chân ngài bị thương — “
“Ta còn không có tàn phế!” Long Trạch Cảnh Thiên nhướng mày nói, “Đi! Lên trên tầng năm!”
Long Trạch Cảnh Thiên đã quyết định Mộ Dung Thanh Liên không cách nào phản đối được, chỉ có thể lầm bầm, đi sát theo phía sau hắn .
Khi đã qua bốn lần khảo ngiệm, bốn người Bắc Chu quốc vẫn không thay đổi, Tây Kì quốc cũng là bốn người, Nam Phượng quốc chỉ còn ba người, Đông Lỗ quốc chỉ còn sót lại hai người .
Những khảo nghiệm này, một lần so với một lần càng thêm biến thái, một lần so với một lần càng thêm nguy hiển, càng đến gần lầu năm , tim của mọi người cũng dần đập mạnh hơn, không biết phía trên còn có cái gì đang chờ đợi họ nữa .
Lên tới lầu năm, một mảnh vàng lóng lánh, chói sáng khiến mọi người đau mắt, đợi cho mọi người quen được ánh vàng chói lọi này, họ mới phát hiện ra nơi này là “Thiên đường của nhân gian” .
Xanh vàng rực rỡ, khắp nơi đều là vàng bạc châu báu. Có bảo đao bảo kiếm mà nam nhân yêu mến, cũng có trâm cài ngọc hoàn mà nữ nhân thích mê. Trừ những thứ đó ra, cảnh tượng khiến mọi người thấy kinh ngạc nhất, chính là một đôi nam nữ mặc trang phục tơ vàng gấm bạc.
“Mỹ nhân a –” Khi Long Đa thấy được mỹ nam, con mắt suýt nữa rớt xuống .”Đây là thiên đường sao!”
“ Ngươi nói đúng! Đây là “Thiên đường trên nhân gian!” Nam nhân bị Long Đa nhìn trúng, chậm rãi đi về phía hắn . Nam nhân này, anh tuấn vô cùng, tóc đen nhánh xõa rối tung trên đầu vai , hai mắt tràn ngập mị hoặc, đứng trước mặt Long Đa, nam nhân một tay ôm vòng eo của Long Đa, tay còn lại nâng càm cùa hắn, “Mỹ nhân, ta chờ ngươi đã lâu — “
“Long Đa!” Hạ Lan Liên Y đang muốn nhắc nhở Long