thể làm cho Nam Lân vương nóng ruột nóng gan có thể giành được vị trí Nam Lân vương phi, có thể có tư cách đứng bên người Phượng Thương hay không?
Đồ trận được thiết kế trong Thất Trọng tháp không dễ đột phá như vậy, cao thủ ở Bồng Lai đảo nhiều như mây, nhưng người có thể vượt qua khảo nghiệm trong tháp lại chẳng có mấy. Đối mặt với lòng mình, người ta sẽ suy tính rất nhiều, nếu thật sự có người có thể vượt qua Thất Trọng Tháp, vậy tâm trí của người này nhất định rất rất cường đại—–
Trong tháp, lầu bốn, không giống với lầu hai yên tĩnh, không giống với lầu ba sáng rực, nơi đây là một mảnh tối đen như đêm.
Không có ánh sáng, cả tầng lâu tựa như một hang động không đáy đa há miệng muốn nuốt chửng những người này. Cái màu đen vô tận này khiến lòng người sợ hãi, khiến họ không hiểu sao lại dâng lên một cỗ bất an.
“Ngươi đi!” Long Đa đẩy cái tên mập của Đông Lỗ quốc- cái tên lúc nãy không chịu nói chân tướng ra, về phía trước.
“Xèo xèo chít chít –” một hồi âm thanh xi xi sa sa vang lên, sau đó có tiếng kêu thảm thiết liên tục truyền đến .”Cứu mạng a! Đừng mà ! Cứu mạng a! Ta không muốn chết! Cứu mạng — “
Những người nghe được thanh âm của tên mập đều cảm thấy lạnh buốt đến tận xương. Rốt cuộc là cái gì vậy? Hắn rốt cuộc đã gặp chuyện gì?
“Tên mập! Tên mập, ngươi làm sao vậy?” Long Đa nghiêng mình, muốn nhìn rõ bên trong, nhưng vô luận có như thế nào thì hắn cũng không nhìn thấu tấm màn đen kia . “Tên mập, ngươi phải sống để cho ta biết trong đó xày ra chuyện gì! Mập!”.
Hồi lâu, cũng không có âm thanh nào truyền đến, Long Đa nuốt nước miếng nói, “Hắn hẳn là chết.”
“Ta có đem theo hộp quẹt!” Mộ Dung Thanh Liên đem diêm đốt lên, quăng về phía trước.”Oanh –” môt đám màu đen tiến lên, dập tắt đi đốm lửa, bên trong liền trở lại một màu đen.
“Các ngươi xem!” Bạch Như Nguyệt chỉ vào một chỗ, nhìn theo hướng nàng chỉ, mọi người đều thấy một viên bảo thạch màu hồng rực rỡ đang chớp chớp, cực kỳ giống sao trên trời.
“Hồng Bảo Thạch!” Một tuyển thủ của Nam Phượng quốc đi tới muốn sờ thử, không ngờ mới bước vào một bước, liền té ngã ngay lập tức, nháy mắt liền bị màu đen bao phủ, ngay cả một âm thanh cũng chưa kịp phát ra.
“Thật đáng sợ –” lại mất thêm một tuyển thủ nữa, Hạ Lan Yên Y liền cảm thấy lạnh cả người, “Rốt cuộc là cái quái gì vậy?”
“Chuột.” Mộ Dung Thất Thất trả lời, giải trừ nghi hoặc trong lòng mọi người, thấy tất cả mọi người đều nhìn vào mình, Mộ Dung Thất Thất lên tiếng, “Nếu như ta không có đoán sai, bên trong tầng này đều là chuột, chỉ cần chúng ta đi vào, sẽ biến thành thức ăn cho chuột.”
“Cái gì? Chuột? !” Vừa nghe cái này, Mộ Dung Thanh Liên đang ngó về phía trong liền nhảy nhổm lên như điên. Từ đó đến giờ nàng rất ghét động vật ghê tởm, nhất là chuột .
“Không phài chứ! Đông Lỗ quốc này thật là biến thái, thế nhưng lại thả nhiều chuột như thế? Thật sự là biến thái a!”
Hoàn Nhan Khang còn chưa than vãn đủ, lầu bốn rốt cuộc cũng sáng lên .
Một dây xích sắt to gần bằng một cánh tay của trẻ con được thông từ đây cho tới cầu thang lầu năm, dưới đoạn dây xích sắt là một cái hố chứa hàng vạn con chuột đang bò lúc nhúc. Những con chuột muốn nhảy lên, nhưng không với tới được đoạn dây xích sắt này.
“Ọe –” Nhìn thấy cảnh này, Mộ Dung Thanh Liên ói đến mật trắng mật vàng cũng ra hết, “Thực ghê tởm! Oẹ — “
“Chậc chậc, còn tưởng rằng tứ tiểu thư cái gì cũng không sợ! Không nghĩ tới tứ tiểu thư lại sợ chuột a!”
Tô Mi thấy Mộ Dung Thanh Liên như vậy, lập tức bắt lấy cơ hội giễu cợt nàng . Không làm Mộ Dung Thanh Liên khổ sở, lòng của Tô Mi rất không thoải mái, lúc này vất vả mới có một cái cơ hội, sao có thể bỏ qua chứ!
“Ọe –” Mộ Dung Thanh Liên không còn sức để đấu mồm với Tô Mi, nhìn những con chuột bò lúc nhúc kia, nàng thấy như sắp chết đến nơi không bằng.
“Những con chuột này đói bụng đã nhiều ngày.” Mộ Dung Thất Thất nhìn đám chuột, càng ngày càng bội phục người ra đề mục. Không nghĩ trong thời đại này, có người có đầu óc thông minh, linh hoạt như thế . Nhưng nếu đơn thuần chỉ là chuột, cũng không có đáng sợ, đề thi hẳn không đơn giản như vậy đi.
Mộ Dung Thất Thất rất nhanh đã có được nghiệm chứng cho suy đoán của mình “Hô – -“ ngọn lửa hồng cháy lên, từ đầu cầu thang bên kia kéo dài tới đây . Tới gần mọi người mới phát hiện ra rằng, nguyên lai trên dây xích, có sắp đặt hỏa lò, bên trong đều là nhựa thông du.
Bởi vì có lửa, những con chuột tản ra môt lúc, trong chốc lát, lại thêm ngoan cố tiến lên, cả đám điều hướng dây xích mà ngoe ngoẩy.
“Chuột không phải sợ lửa sao? Vì sao lại cứ tiến về phía dây xích? Đợi lát nữa dây xích sắt bị đốt đỏ lên thì làm sao bây giờ–” Hạ Lan Liên Y nhăn mày nói, nhìn cảnh tượng này, lời nói của hắn nhắc nhở mọi người, dây sắt bị đốt đỏ, làm thế nào mà đi qua?
“Bởi vì dây xích này có thoa đồ bọn nó thích! Ức Nguyệt ngươi đang bị thương nên đi trước đi! “Mộ Dung Thất Thất đem Bạch Ức Nguyệt đẩy lên đoạn dây sắt phía trước, “Ta đi đằng sau ngươi!”
Biết rõ là Mộ Dung Thất Thất đem cơ hội cho mình, Bạch Ức Nguyệt cảm động. Nàng cũng
