Đa, lại bị hai nữ nhân quấn quanh, hai người này, một người thanh thuần, một người xinh đẹp vô cùng, hai người một trái một phải quấn quít lấy Hạ Lan Liên Y, đưa hắn đến một chỗ khác ngồi xuống .
“Các ngươi, các ngươi muốn làm gì?” làm Hạ Lan Liên Y khẩn trương, cảm giác hô hấp của mình nhanh hơn, ngươi cũng trở nên bứt rứt khó chịu .
“Ca ca, tại sao lâu như thế người cũng không đến xem Vũ nhi! Ca ca, Vũ nhi rất nhớ ngươi!” Tiểu la lỵ* thanh thuần mỉm cười ngọt ngào, trên mặt lộ ra chút ít ưu sầu, “Có phải ca ca là không còn yêu mến Vũ nhi nữa rồi hay không?” (*lollita)
Đối mặt với sự “lên án” của cô nàng xinh đẹp, Hạ Lan Liên Y không biết phải nói gì nữa, chỉ có thể lắc đầu .
“Ca ca, ngươi thích gì? Ta đều đưa cho ngươi! Xem, đây là bảo đao, ca ca thích không?” Thiếu nữ cầm lấy một bảo đao được khảm ngọc lam, hồng ngọc cùng ngọc lục bảo lên, quỳ gối trước mặt Hạ Lan Liên Y .
Y phục của nàng chỉ là một mảnh vải mỏng manh, trong lúc quỳ, thân thể nghiêng về phía trước, hai vật thể căng tròn hiện ra ngay trước mặtnHạ Lan Liên Y. Cách tầng vải mỏng , Hạ Lan Liên Y thậm chí còn có thể nhìn thấy đóa hoa mai nở rộ trên nền tuyết trắng.
“Ca ca, ngươi không thích bảo đao sao? Vậy ngươi thích cái này chứ?”
Thiếu nữ nhu thuận cầm viên đá mắt mèo giá trị liên thành nâng hai tay đến trước mặt Hạ Lan. Cái tư thế này, làm cho ngực nàng được nâng lên cao hơn, thật là kích thích vô cùng, làm cho não của Hạ Lan Liên Y như tê liệt.
Nhìn dung mạo xinh đẹp lại thanh thuần của tiểu la lỵ trước mắt, Hạ Lan liền cầm lòng không được, nắm tay của thiếu nữ, kéo nàng đến trước mặt của mình, “Ta muốn cái gì cũng có thể mang đi sao? Kể cả nàng cũng được sao?”
“Hì hì, ta biết là ca ca sẽ chọn Vũ nhi mà!”
Thiều nữ như mèo ghé vào trên người của Hạ Lan , tóc mềm mại rối tung trên ngực của Hạ Lan Liên Y, cái cằm khéo léo của nàng đặt ngay trên trái tim của Hạ Lan Liên Y, ngón tay trắng noãn dài nhỏ vẽ vòng vòng trên người Hạ Lan, “Ca ca, ở lại được không? Vũ nhi ở một mình rất buồn, ca ca ở lại cùng Vũ nhi nha, đừng bỏ Thủy nhi lại được không?”
“Được!” Bị khuôn mặt ngây thơ hấp dẫn, Hạ Lan Liên Y đã quên mục đích của chính mình, lập tức đáp ứng . Nghe Hạ Lan Liên Y nói như thế, thiếu nữ vui mừng ngồi xuống, trong mắt đều là cảm động, “Ca ca, ngươi thật tốt!”
Nào biết , thiếu nữ ngồi xuống đúng địa phương mẫn cảm nhất trên thân thể của Hạ Lan Liên Y, chỗ kia, đã dần nổi lên phản ứng . Thiếu nữ bật cười, làm cho Hạ Lan mắc cỡ xấu hổ đến đỏ mặt, thiếu nữ dâng môi của mình lên áp lên đôi môi của Hạ Lan Liên Y, cái lưỡi trằn trọc tiến vào miệng hắn.
“Không được, còn có người khác!” Hạ Lan Liên Y liền đẩy mạnh thiếu nữ ra, gò má ửng đỏ, thở hồng hộc.
“Ca ca, ngươi xem, bọn họ đang đắm chìm trong hạnh phúc !” Cô gái chỉ vào chung quanh, Hạ Lan Liên Y đến lúc này mới phát hiện, những người lúc nãy đều phân tán ở bốn phía, bọn họ hoặc lưu luyến ôm châu báu đến quên phản ứng, hoặc quấn lấy tuấn nam mĩ nữ cùng làm chuyện “hạnh phúc” theo lời thiếu nữ nói.
“Ca ca, mau tới đây!” Thiếu nữ lần nữa tiến về phía Hạ Lan Liên Y, hôn lên môi hắn.
Bên này, Long Đa đã bị mỹ nam mê đến ngây ngơ, thân không mảnh vảo, nằm trên mình nam nhân kia kêu la, “! Ta yêu ngươi Nga, mỹ nhân!”. Bên kia ba người Đông Lỗ quốc bị một đám mỹ nhân vây quanh, cục diện hoàn toàn hỗn loạn.
“Thật sự là đáng sợ!” Hoàn Nhan Khang cắn răng, quét mắt nhìn chung quanh.
Thực sự, tài phú sắc đẹp là thứ mà mọi người trên thế giới này theo đuổi, người đẹp trong lòng, vàng bạc đầy phòng, ai không khát vọng cuộc sống như vậy! Người ra đề mục này vì hiểu rõ lòng tham của con người, cho nên mới bố trí một cửa như vậy, nhằm muốn vây khốn bọn họ ở nơi này. May mà hắn là hoàng tử, từ lúc sinh ra đã có sống trong nhung lụa, sớm đã nhìn quen những thứ này, nên mới không bị mê hoặc bằng những thứ như thế .
“Biểu tẩu, chúng ta đi thôi!” Bên kia âm thanh nam nữ vui thích vang lên, Hoàn Nhan Khang lộ ra vẻ mặt vô cùng ghê tởm, “Chúng ta đi lên lầu sáu!”
“Ừ!” Hoàn Nhan Khang nói, làm cho Mộ Dung Thất Thất phải suy nghĩ. Dọc đường đi , mỗi một tầng khảo nghiệm đều khác biệt đến lạ kỳ, cái người ra đề này rốt cuộc là ai? Vì sao có thể nắm rõ được lòng người một cách chính xác đến như vậy– Cuối cùng cũng lên được lầu sáu, chỉ còn lại tuyển thủ Tây Kì quốc cùng với Bắc Chu quốc, tổng cộng tám người.
Những vàng bạc bảo vật cùng với tuấn nam, mỹ nữ đối với người bình thường mà nói thì thực vô cùng hấp dẫn, nhưng trong mắt những người này lại không hề hiếm lạ. Bọn người của Long Trạch Cảnh Thiên đều xuất thân phú quý, cái gì mà chưa thấy qua? Về phần Tô Mi và Như Ý, hai người họ là thiếp thân thị vệ, tâm trí của họ, thường nhân sao có thể sánh bằng!
Sau khi thông qua lầu năm, bước tới tầng sáu, Mộ Dung Thất Thất vô cùng hiếu kỳ, đẩy cửa ra, một mảnh ánh sáng, vừa nhìn, chỉ thấy toàn bộ trên tường đều treo đầy gương.
“Nơi này là nơi quái quỷ gì gì?” Lý Vân Khanh đi vào, nhìn vào gương, đột nhiên giật mình ngay tại chỗ. Vì sao, vì sao hắn nhìn thấy Mộ Dung Thất Thất ở t