XtGem Forum catalog
Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3230593

Bình chọn: 7.00/10/3059 lượt.

sợ chuột, lúc này chân có chút mềm nhũn, đứng ở dây xích sắt trước mặt, nhìn đám chuột phía dưới, cảm thấy có chút ít sợ hãi .

“Đừng sợ, không có chuyện gì đâu, hướng mắt nhìn về phía trước, không nên nhìn xuống, cũng đừng nghe gì vả! Ta đứng ngay sau ngươi! Giờ không đi sẽ không có cơ hội mà qua ! Nếu để khóa sắt bị đốt nóng , tất mọi người sẽ không qua được!”

Mộ Dung Thất Thất đem cái gì đó nhét vào lỗ tai của Bạch Như Nguyệt, được Mộ Dung Thất Thất cổ vũ, Bạch Ức Nguyệt giẫm lên xích sắt “bay” đi qua .

“Khinh công tốt!” Mộ Dung Thất Thất nhẹ giọng ủng hộ, cũng bước lên khóa sắt.

Lúc này xích sắt đã hơi ấm lên, khiến Mộ Dung Thất Thất cả kinh, vừa vội đi qua đầu bên kia, vừa dặn dò mọi người đứng phía sau, “Mọi người cẩn thận, xích sắt đã nóng lên! Một người tiếp một người chạy nhanh qua đây , nắm chặt thời gian!”

Mộ Dung Thất Thất có thể thuận lợi đi qua, làm cho Long Trạch Cảnh Thiên thầm giật mình.

Vừa rồi Dung Thất Thất nhẹ nhàng đi qua khiến hắn mê mắt, nữ nhân này biết võ công! Nàng biết võ! Thế nhưng lại gạt tất cả mọi người, kể cả Mộ Dung Thái cũng không biết! Bọn họ đều bị biểu hiện giả dối của nàng “Lừa gạt”!

Cảm giác bị lừa làm lòng Long Trạch Cảnh Thiên giận run lên, lại hồi tưởng về chuyện từ hôn, chẳng lẽ là do Mộ Dung Thất Thất bày ra? Hay nàng căn bản là không muốn gả cho hắn, tình nguyện mang trên người tiếng xấu cũng muốn nhận được 《 thư từ hôn》? Nữ nhân, thế nhưng xem hắn như con khỉ để mà đùa giỡn! Chẳng lẽ hắn lại ngu ngốc như thế sao! Long Trạch Cảnh Thiên xiết chặt nắm tay, đem nằm tay đánh mạnh trên tường, đến khi bàn tay của hắn bị đá làm cho rách da chảy máu, hắn mới cảm nhận được sự đau đớn .

“Vương Gia, ngài không có sao chứ!” Mộ Dung Thanh Liên nén nôn, kinh hô, “Vương Gia, ngài chảy máu!”

“Ta không sao!” Long Trạch Cảnh Thiên cắn răng nói, ánh mắt nhìn theo Mộ Dung Thất Thất. Tốt, rất tốt! Ngươi dám đùa giỡn ta, đã vậy còn trêu chọc ta nữa! Mộ Dung Thất Thất, ngươi nghĩ sẽ thoát khỏi ta vậy sao, ta sẽ càng cố gắng tìm ngươi, ta muốn hảo hảo mà trừng phạt ngươi, cho ngươi từ nay về sao sa vào lưới của ta!

“Chúng ta đi!” Hạ Lan Liên Y cùng Long Đa đã lướt đi qua xích sắt, cuối cùng còn lại người Tây Kì quốc cùng ba người Đông Lỗ quốc.

“Các ngươi đi trước!” Lúc này trên người Long Trạch Cảnh Thiên phát ra hàn khí mãnh liệt, làm cho người ta nhịn không được mà run lên. Ba người Đông Lỗ còn lại thấy Long Trạch Cảnh Thiên như thế, run rẩy đi trên dây xích sắt.

“Xèo xèo!” Phía dưới đám chuột kêu càng lúc càng to, có một con chuột nhảy lên chân tên nọ, há miệng cắn xuống .

“A!” Người nọ bị đau, liền không có đứng vững, ngã vào bên trong hố.

Tất cả chuột ùa lên, đem người này vây quanh, răng trắng hếu sáng lên , gặm trên thân người nọ, hắn ta cố gắng giãy dụa đứng lên, trên người đen thui bởi bị chuột bám đầy, môt con chuột há miệng, cắn vào con mắt của người này. “A!” Nam nhân cất tiếng kêu thảm thiết, rơi vào trong lỗ tai của mọi người , Bạch Ức Nguyệt nhắm mắt lại, không đành lòng xem cảnh tượng thảm thiết này . “Ọe –” Thấy cảnh chuột ăn sống người như thế,Mộ Dung Thanh Liên lần nữa vịn tường mà nôn mửa. Hiện tại nàng có thể nôn được cái gì đều nôn hết, nước mắt không ngừng rơi xuống, bộ dạng đặc biệt đáng thương

“Vân Khanh, ngươi đi trước đi! Mộ Dung tiểu thư, đến, đến ngồi trên lưng ta!” Long Trạch Cảnh Thiên nửa ngồi xổm, vỗ vỗ vai mình gọi Mộ Dung Thanh Liên.

Mộ Dung Thanh liên thất thần, không hiểu rõ ý tứ của Long Trạch Cảnh Thiên , “Vương Gia, ngài?”

“Ta cõng ngươi đi qua!”

“Chuyện này, chuyện này….”

“Nhanh lên đi! Bằng không đợi lát nữa chúng ta đều không qua được!” Long Trạch Cảnh Thiên nắm tay của Mộ Dung Thanh Liên quàng lên vai mình, chân giẫm lên dây sắt . Nhiệt độ nóng cháy xuyên qua dày truyền đến bàn chân của hắn.

Không tốt! Dây sắt sắp bị đốt đỏ!

“Đi!” Long Trạch Cảnh Thiên bước đi như bay, giẫm lên trên dây sắt đang cháy đỏ .

Phù phù phù! Nằm trên lưng của Long Trạch Cảnh Thiên, Mộ Dung Thanh Liên im lặng, giống con thỏ nhỏ nhu thuận , mặt không biết có phải vì khí nóng của dây xích phun đỏ, hay bởi vì thẹn thùng trong lòng mà nhiễm hồng.

Bờ vai của Long Trạch Cảnh Thiên rất rắn chắc, rất rộng lớn, hơn nữa trên người hắn lại có hương vị dị thường dễ ngửi . Mùi long tiên hương nhàn nhạt pha lẫn cùng mùi hương đặc trưng của nam nhân*… Mộ Dung Thanh Liên không biết mình bị làm sao nữa, khi Long Trạch Cảnh Thiên bói muốn dẫn nàng cùng đi qua, trái tim vốn đang lấp đầy bóng hình Phượng Thương đều bị Long Trạch Cảnh Thiên thay thế. (*TC:cái nì chắc mùi mồ hôi….:d)

Khi hoạn nạn mới thấu lòng người! Hiện tại, chỉ có Long Trạch Cảnh Thiên muốn nàng, cũng chỉ có hắn giúp nàng, có thể thấy, nam nhân như vậy mới là nam nhân đích thực!

Trong lúc Mộ Dung Thanh Liên còn đang lạc trong những mơ mộng viễn vông, Long Trạch Cảnh Thiên đã qua đến cầu thang bên này.

“Vương Gia, ngươi bị sao vậy ?” Lý Vân Khanh thấy Long Trạch Cảnh Thiên sắc mặt không được tốt lắm, trán lại đổ đầy mồ hôi, lập tức quan tâm hỏi han. Thanh âm của Lý Vân