iện, xấu xa như vậy, cho dù có được hạng nhất, ta cũng sẽ không yên dạ yên lòng!”
“ Vương gia, ta thật sự đều vì người, đều là do ta muốn tốt cho ngươi!”
“ Im miệng!” Long Trạch Cảnh Thiên xoay người không thèm nhìn Mộ Dung Thanh Liên, nữ nhân làm việc đáng giận như vậy, mà còn trơ tráo như vậy, nói còn hay hơn hát.
“Quả thực Tô Mi nói rất đúng, Chiêu Dương công chúa nhân phẩm cao quý đến thế sao lại có một muội muội thấp kém như vậy chứ! Bổn vương thực hoài nghi không biết ngươi có phải người cùng nhà với Chiêu Dương công chúa hay không, vì sao lại có sự chênh lệch lớn đến vậy! Thật không thể tưởng tượng nổi!”
Long Trạch Cảnh Thiên không thèm nhìn Mộ Dung Thanh Liên, Lý Vân Khanh cùng Bạch Ức Nguyệt cũng nhìn về hướng khác, biểu thị rõ lập trường kiên định của mình đối với hành vi đê tiện của Mộ Dung Thanh Liên.
Nhìn bóng lưng Long Trạch Cảnh Thiên, lại nghĩ tới sự ôn nhu của hắn khi vượt qua xích sắt, Mộ Dung Thanh Liên cảm thấy đắng ngắt, thấy mình thực ủy khuất. Rõ ràng Mộ Dung Thất Thất mới là người giả tạo, nàng ta mới là kẻ dối trá, tại sao tất cả moi người đều đối với nàng ta tốt như vậy? Đều cảm thấy nàng ta là người tốt? Ngay cả Long Trạch Cảnh Thiên khi nói về Mộ Dung Thất Thất, thanh âm cũng đặc biệt ôn nhu, tại sao lại như vậy?
Mộ Dung Thanh Liên nội tâm bất bình, nàng hận, hận Mộ Dung Thất Thất cướp đi hết thảy của nàng.
Mộ Dung Thất Thất chết tiệt, sao nàng ta không chết ở Tĩnh Tâm am luôn đi? Tại sao lại trở về? Kể từ khi Mộ Dung Thất Thất trở về từ Tĩnh Tâm am, cuộc sống của nàng hoàn toàn thay đổi. Vốn nàng mới là Tứ tiểu thư cao cao tại thượng của Mộ Dung phủ, vì sao sau khi Mộ Dung Thất Thất đến, phụ thân cũng không còn thương nàng nữa, những thứ nàng có cũng bị Mộ Dung Thất Thất cướp đi. Hiện tại Long Trạch Cảnh Thiên cũng hiểu lầm nàng, nàng nên làm gì bây giờ? Nên làm cái gì bây giờ? (TC: $%#$…..*câu có chứa nội dung không lành mạnh*)
Nội tâm Mộ Dung Thanh Liên như bình gia vị bị đánh ngã, không biết tư vị gì. Ngoài tháp, đám người của Mộ Dung Thất Thất đã thuận lợi “hạ” xuống chân tháp.
Chuyện thứ nhất Mộ Dung Thất Thất làm sau khi buông sợi dây ra, chính là chạy về phía Phượng Thương “ Vương gia!”
“ Khanh khanh!” Phượng Thương bước nhanh đón nàng, ôm chặt Mộ Dung Thất Thất vào trong ngực, hít thật sâu hương thơm của nàng, “ Khanh Khanh —–”
Hai canh giờ qua, thật dài, thật dài đằng đẳng, Phượng Thương chưa bao giờ có cảm giác như thế. Từ lúc Mộ Dung Thất Thất vào trong tháp, tim của hắn vẫn luôn treo trên không trung, lo lắng bất an.Tuy rằng bề ngoài vẫn như trước, nhưng đó cũng chỉ là để duy trì hình tượng không sợ hãi trước mọi việc của mình, chỉ có hắn mới hiểu rõ, cảm giác ấy dày vò hắn đến cỡ nào.
Cho đến khi thân ảnh Mộ Dung Thất Thất xuất hiện trên đỉnh tháp, Phượng Thương mới thở phào nhẹ nhõm, bây giờ cảm nhận cái ấm áp khi ôm nàng trong ngực mình, tim hắn mới hoàn toàn buông xuống. Chỉ có ôm lấy nàng, cảm nhận được nàng, hắn mới có thể an tâm như vậy. Thì ra đây chính là tình yêu a!
Bên kia, Tô Mi đem bình ngọc đặt ở mũi Hoàn Nhan Khang cho hắn ngửi, hắn liền tỉnh ngay tức khắc.
“ Ọe!” Hoàn Nhan Khang dựa vào tường nôn liên tục, “ Tiểu Mi Nhi, nàng cho ta ngửi cái gì? Ọe…. Rất thối! Ọe… không phải đó chứ…..Nôn….”
Chờ Hoàn Nhan Khang nôn xong mới phát hiện mình đang ở dưới chân tháp. Vừa rồi làm sao để xuống hắn cũng không nhớ nữa, xem ra thuốc của biểu tẩu thật không tệ a.
“ Điện hạ, khá hơn chút nào chưa?” Mộ Dung Thất Thất thấy vẻ mặt trắng bệch của Hoàn Nhan Khang dần dần khá hơn, một lúc liền vui vẻ,” Hiện tại không sợ nữa?”
“ Không sợ , không sợ! Cảm giác đặt chân trên mặt đất thật tốt! Vẫn là đạp chân trên đất mới cảm thấy an toàn nhất! Biểu tẩu, phương pháp của người thật hữu dụng! Lần sau ta cũng muốn dùng tiếp!’
“ Cắt…. lần sau cũng không biết ngươi có mệnh tốt như vậy không, bên người có ba người chúng ta hộ giá cho ngươi.”
Thấy Hoàn Nhan Khang có chút đắc ý vênh váo, Tô Mi ở một bên không nhịn được dội cho hắn một gáo nước lạnh, nhưng mà gáo nước này không những không dập tắt đi nhiệt tình của hắn, lại còn khiến hắn càng thêm đắc ý, “ Điều này cho thấy vận khí của ta tốt! Có đôi khi vận khí cũng là một thứ có thể giúp ta kiêu ngạo đó, Tiểu Mi nhi ngươi hiểu không?”
“ Hiểu cái đầu ngươi ấy!” Khi hai người đấu võ mồm, bốn người của Tây Kỳ quốc cũng xuống tới nơi. Qua vòng sơ tuyển này chỉ còn tám tuyển thủ, bao gồm Long Trạch Cảnh Thiên, Lý Vân Khanh, Bạch Ức Nguyệt, Mộ Dung Thanh Liên của Tây Kỳ quốc, cùng Mộ Dung Thất Thất, Tô Mi, Hoàn Nhan Khang, Như Ý của Bắc Chu quốc.
Kết quả có chút ngoài dự khiến của Già Lam, vốn Già Lam cho rằng nhiều lắm cũng chỉ có hai ba người, không nghĩ tới toàn bộ tuyển thủ của Tây Kỳ quốc và Bắc Chu quốc đều thông qua hết. Dùng Thất trọng tháp này khảo nghiệm những đệ tử trên Bồng Lai đảo, bất quá cũng chỉ sáu người có thể thông qua, hiện tại… xem ra trên phiến đại lục này quả thực tàng long ngọa hổ.
Cuối cùng, đám người Hạ Lan Liên Y và Long Đa cũng từ tháp đi ra, nhìn thấy mấy người Mộ Du
