h” đến không thể tách rời ra, mà trong tay bọn họ pháo hoa lóe ra ánh sáng chói mắt, đem hai người bao phủ trong
đó.
“Thật xinh đẹp! Tố Nguyệt, ngươi cũng đi chơi đi! Cát Tường, Như ý, các ngươi đi chơi đi!”
Tô Mi cùng Hoàn Nhan Khang ồn ào, khiến cho tâm tình Mộ Dung Thất Thất
thật tốt, dứt khoát phát cho mỗi người một nhánh, một nhóm người tay cầm pháo hoa, ở trong sân chơi đùa .
“Tiểu thư, đã đến giờ rồi,
cầu nguyện, cầu nguyện! Nhanh lên một chút cầu nguyện vọng năm mới!” Tô
Mi kêu lên, Mộ Dung Thất Thất vội vàng chắp tay trước ngực, nhắm mắt lại âm thầm cầu nguyện. Chờ đem nguyện vọng trong lòng toàn bộ nói cho Bồ
Tát, Mộ Dung Thất Thất mở mắt ra, lại phát hiện một tên yêu nghiệt xuất
hiện ở trước mặt nàng.
“Vương gia –”
“Khanh Khanh,
nguyện vọng năm mới của nàng có ta không?” Phượng Thương có chút mong
đợi, có chút nóng lòng, nhưng là vừa kiềm chế vội vàng trong lòng, sợ Mộ Dung Thất Thất biết sẽ cười mình.
“Chàng nói đi?” Thấy Phượng
Thương như vậy, Mộ Dung Thất Thất cười khanh khách, vứt một cái mị nhãn
cho hắn, hơn nữa tặng kèm theo một cái đáp án lập lờ nước đôi .
Mộ Dung Thất Thất càng như vậy, Phượng Thương càng căng thẳng, dứt
khoát đem Mộ Dung Thất Thất ôm trong ngực, dùng áo choàng bao hai người ở trong đó, “Khanh Khanh, nàng không trả lời ta, ta liền hôn ngươi!”
“A!” Bên ngoài áo choàng, Hoàn Nhan Khang kêu lên một tiếng. Lúc Phượng
Thương đem áo choàng bao quanh hai người bọn họ, đưa bọn họ và những
người khác ngăn cách đã khiến cho người bên cạnh chú ý.”Biểu ca, ngươi
không thấy trơ trẽn sao a?” Hoàn Nhan Khang khoa trương kêu lên, người
bên cạnh cười to.
“Vương gia –” Mộ Dung Thất Thất đỏ mặt lên,
nàng không có ngờ tới Phượng Thương ở trước mặt nhiều người như vậy, làm ra cái chuyện này.
“Khanh Khanh, hoặc là trả lời ta…, hoặc là
để cho ta hôn nàng.” Áo choàng bao quanh, khiến cho nhiệt khí rất nồng,
Phượng Thương có thể cảm giác được gương mặt của mình đã nóng rần lên,
nhưng là hắn không có ý định dễ dàng như vậy bỏ qua cho Mộ Dung Thất
Thất.
“Nói –” Phượng Thương hơi thở nong nóng hướng Mộ Dung
Thất Thất càng ngày càng gần, Mộ Dung Thất Thất có thể tinh tường cảm
giác được nhiệt độ nóng rực trên người Phượng Thương, mặt của nàng nóng
như thiêu đốt , vừa định trả lời, Phượng Thương đã hôn trên môi nàng.
“Khanh Khanh, ta yêu nàng. . . . . .” thanh âm Phượng Thương, bị môi
của Mộ Dung Thất Thất nuốt hết, câu “Yêu” này, đã ở bên trong nụ hôn của hắn, truyền đến trong lòng nàng.
Mặc dù nụ hôn này như cũ
không thuần thục, nhưng Phượng Thương đã không hề giống như lần đầu tiên gặp trục trặc, lưỡi của hắn ở trong miệng của nàng thăm dò hương thơm
của nàng, không sâu không cạn, vừa vặn.
Phượng Thương một tay
nắm áo choàng, đem hai người che ở trong đó, một tay ôm cái eo nhỏ của
Mộ Dung Thất Thất , buộc nàng tới gần sát mình.
“Ưm. . . . . .” môi của Mộ Dung Thất Thất nở rộ như đóa hoa anh đào , nghênh đón sự ôn
nhu của Phượng Thương, mà mũi chân của nàng cũng dần dần rời mặt đất.
Ngoài áo choàng, pháo hoa như cũ, áo choàng che ngoài , hai người hôn
đến khí thế ngất trời.
Chờ chung quanh an tĩnh lại, Phượng
Thương mới chậm rãi rời khỏi môi của Mộ Dung Thất Thất . Nụ hôn này thật dài, làm cho Phượng Thương quên luôn những người đang vây quanh xem náo nhiệt kia. Khi hắn đem áo choàng để xuống, tiếng huýt sáo của Hoàn Nhan Khang lập tức truyền tới.
Đôi môi của Mộ Dung Thất Thất sưng
đỏ làm cho người ta vừa nhìn đã hiểu hai người này ở trong áo choàng làm chuyên gì, Hoàn Nhan Khang lại càng kinh ngạc kêu lên, “Biểu ca, lợi
hại a! Thời gian dài như vậy! Chúng ta đứng tiến năm cũ đón năm mới, các ngươi thì lại khóa môi đón năm mới a!”
Vừa nghe xong lời nói
của Nhan Khang…, Mộ Dung Thất Thất mặt đỏ như hỏa vân thiêu đốt, bỏng
rát , cả người giấu ở trong ngực Phượng Thương, không chịu ngẩng đầu
lên. Mộ Dung Thất Thất vẫn úp mặt ở trong ngực Phượng thương, dùng dằng không chịu ngẩng đầu lên, Phượng Thương cười ôm nàng, dùng áo choàng đem Mộ
Dung Thất Thất che lại, chờ cho đến khi người chung quanh tản ra , hắn
mới đem nàng bế lên.
“Khanh Khanh, nàng có biết nguyện vọng năm mới của ta là gì không?” trong đôi mắt dài hẹp của Phượng Thương tràn
đầy khao khát tình yêu, khiến cho gương mặt vốn hồng của Mộ Dung Thất
Thất một lần nữa lây nhiễm thêm một hồng sắc, không thể làm gì khác hơn
là ngẩng đầu ngó chừng bầu trời đêm đầy sao.
Những chấm nhỏ
kia, nhấy nháy không ngừng, khiến cho Mộ Dung Thất Thất nghĩ tới bầu
trời đêm kiếp trước, cũng là ánh sáng ngọc lập lòe như vậy. Nghĩa phụ,
con đã tìm được người yêu mình, nghĩa phụ, con ở chỗ này sống vô cùng
tốt, nghĩa phụ, ta rốt cục hiểu ý nghĩa của việc trọng sinh rồi, chính
là vì để cho con đạt được tình yêu chân thành, để cho con gặp được hắn
——
Mùng một, khí lạnh rất nặng, bởi vì ngày hôm trước thức đêm
đón giao thừa, nên sáng sớm Mộ Dung Thất Thất thật lâu mới rời giường.
Mới vừa rời giường , Tô Mi đã mang tới một chậu mai ngũ sắc đặt ở trong phòng Mộ Dung Thất Thất.
