“Tiểu thư, ngươi nhìn xem, năm màu hoa mai, có đẹp hay không? Ta lần
đầu tiên nhìn thấy hoa mai xinh đẹp như vậy!” lời của Tô Min khiến Mộ
Dung Thất Thất đem lực chú ý lên chậu cảnh kia. Quả nhiên, một bụi mai
nho nhỏ, phía trên nhìn là Hồng, phấn, vàng, xanh, trắng năm loại màu
sắc hoa mai, thật là cực kỳ hiếm thấy.
“Chỗ nào đem tới?”
Mộ Dung Thất Thất nhẹ nhàng hít hà lấy mùi thơm của hoa mai, thoáng cáiđã thích bồn hoa mai này.
“Là sư phụ của Phật Đà tự đưa tới, năm trước Vương gia tặng lương thực, áo bông đem tới để cho mọi người đón năm mới. Vì vậy, mùng một tăng
nhân trong chùa sẽ đưa một chậu Mai ngũ sắc tới đây, người vẫn còn chưa
đi, đang ở phía trước Mai Viên đây!”
“Đi, đi xem một chút!”
Mộ Dung Thất Thất mặc quần áo tử tế, sau khi rửa mặt xong liền đến Mai
Viên, thật xa, đã nhìn thấy một người tăng nhân mặc áo cà sa màu vàng,
lưng khom, đang ngẩng đầu nhìn hoa mai.
“Đại sư, chúc mừng năm
mới!” Mộ Dung Thất Thất cười đi qua, chờ tăng nhân quay sang, Mộ Dung
Thất Thất mới nhìn rõ ràng mặt của hắn. Đây là một vị tăng nhân lâu năm, tóc hoa râm, chòm râu cũng màu hoa râm, thân hình gầy gò, mặt mũi xấu
xí. Ở bên má trái hắn, có một vết bỏng lớn, kéo dài tới cổ, khiến cho
hắn nhìn qua có chút kinh khủng, bất quá hắn có một đôi mắt từ bi ôn
nhu.
Tăng nhân không nói gì, chẳng qua là chắp tay trước ngực, đối với Mộ Dung Thất Thất hành lễ.
“Tiểu thư, hắn không nói chuyện được!” Tố Nguyệt ở bên cạnh giải thích.
“Ta biết rồi.” Mộ Dung Thất Thất đến bên cạnh tăng nhân, khẽ mỉm cười,
“Đại sư cũng thích hoa mai a? Đại sư hôm nay đưa tới năm màu Mai, ta vô
cùng thích, cám ơn đại sư!”
Nghe Mộ Dung Thất Thất nói rất
thích, tăng nhân cười, nụ cười tang thương giống như tuyết trắng trên
núi cao, tinh khiết , tràn đầy thương xót phổ độ chúng sinh. Tăng nhân
hai tay lần nữa tạo thành chữ thập, đối với Mộ Dung Thất Thất cảm tạ,
sau đó xoay người rời đi Mai Viên.
“Đại sư muốn đi sao? Ta tiễn ngài!”
Chẳng biết tại sao, Mộ Dung Thất Thất đối với vị lão nhân hiền lành này có một loại cảm giác đặc thù, mặc dù lão nhân chưa từng nói chuyện,
nhưng ánh mắt của hắn giống như có thể hiểu rõ tâm linh con người.
Mộ Dung Thất Thất đưa tăng nhân tới cửa sơn trang, chờ bóng lưng tăng
nhân biến mất ở trước mắt nàng, Mộ Dung Thất Thất mới xoay người vào
cửa.
Chờ đại môn Phượng Vũ sơn trang khép lại , tăng nhân lảo
đảo một cái, tay chống đại thụ bên cạnh, cố gắng khắc chế thật lâu, nước mắt không nhịn được mà rơi xuống, rơi trên hoàng sa của hắn.
Minh Nguyệt, là nàng sao? Là nàng không nỡ để ta một mình ở lại trên thế gian chịu khổ, cho nên đem bảo bối đưa đến bên cạnh ta sao? Minh
Nguyệt, ta tìm được tiểu bảo bối rồi, ta tìm được bảo bối của chúng ta
rồi! Minh Nguyệt, nàng yên tâm, ta nhất định sẽ hảo hảo chiếu cố bảo
bối, cũng sẽ đem chân tướng năm đó ra nói, rửa sạch oan khuất cho nàng!
Lau nước mắt nơi khóe mắt, mang theo tâm tình kích động, tăng nhân từng bước từng bước, giẫm trên tuyết trắng, rời đi Phượng Vũ sơn trang.
Kể từ khi có chậu mai ngũ sắc, Mộ Dung Thất Thất mỗi ngày đều tự mình
chăm sóc chúng.”Thật xinh đẹp! Cũng không biết vị lão bá kia làm thế nào nuôi trồng ra hoa mai ngũ sắc này. Hắn nhất định là người cực kỳ yêu
mai, cho nên hết sức chuyên chú, mới có thể tạo ra được những đóa hoa
mai xinh đẹp như vậy!”
“Khanh Khanh nếu là thích, ta cho người
đi thỉnh vị tăng nhân kia trở lại? Đến lúc đó ở bên trong sơn trang
trồng mai ngũ sắc, để cho Khanh Khanh yêu đủ, có được hay không?” Phượng Thương nói xong, lập tức phái người đi Phật Đà tự, lại không nghĩ tới
người trở lại bẩm báo rằng vị tăng nhân kia đã viên tịch.
“Viên tịch ——”
Nghe tin tức thế, Mộ Dung Thất Thất sửng sốt, trong lòng không khỏi
phiền muộn. Lúc trước còn mới gặp vị lão bá kia, hiện tại người đã không còn trên đời quả là thế sự vô thường.
Mộ Dung Thất Thất tự
mình đem mai ngũ sắc dời đến trồng trước mộ của Phượng Tà cùng Hoàn Nhan Minh Nguyệt, đóa hoa mai ngũ sắc nho nhỏ, nở ra càng xinh đẹp.
“Tướng quân cùng công chúa hẳn là sẽ thích hoa mai này!” Mộ Dung Thất
Thất dựa vào Phượng thương, “Chúng ta không phải là sắp rời đi sao?
Vương gia, ta không nỡ xa nơi này!”
“uhm.” Phượng thương nhẹ
giọng đáp lời, “Cậu đã đưa tin thúc dục nhiều lần, không đi nữa, đoán
chừng kinh thành sẽ phái người tới đón chúng ta.”
“Vương gia,
ta thật thích nơi này ! Chờ bắt đầu mùa đông năm nay, chúng ta tới đây
tắm Ôn Tuyền!” Vừa nghe nói phải đi, Mộ Dung Thất Thất trong lòng có
chút không nỡ. Ở Phượng Vũ sơn trang, có một vườn đào viên. Có thể ở nơi này có cuộc sống không buồn không lo, là một việc cở nào hạnh phúc a!
“Tốt!” Thấy Mộ Dung Thất Thất thích Phượng Vũ sơn trang, Phượng thương
cao hứng phi thường. Hắn từngnghĩ tới, nhất định phải tìm một người thế
tử phi thích Phượng Vũ sơn trang , có thể giống phụ thân và mẫu thân có
cuộc sống hạnh phúc ở chỗ này. Cũng may trời cao có lòng thương hại, rốt cục đem Mộ Dung Thất Thất đưa đến bên cạnh hắn, so với hạnh phúc hiện
tại, thì những khổ