Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3237263

Bình chọn: 9.5.00/10/3726 lượt.

ên biến mất không bóng dáng, khắp nơi bên ngoài nói về nương nương, nói rằng nàng ám sát Hoàng thượng, nô tỳ thế nào cũng không khể tin! Thái hậu nương nương, nô tỳ nguyện ý dùng tánh mạng của mình đến đảm bảo, hoàng Quý Phi nương nương tuyệt đối không phải là người như vậy! Nàng mỗi lần nhìn thấy Hoàng thượng thì giống như chuột thấy mèo, nào có lá gan hành thích Hoàng thượng!”

Chuyện Nguyệt Lan Chi chết là chuyện không thể nào ngờ tới, những tiểu cung nữ đi theo nàng cũng không có nhiều lắm, cho nên sẽ không ở trước mặt Đông Phương Lam vì nàng mà giải oan.

Nghe xong lời nói của Xuân Hạnh, Đông Phương Lam nhíu mày. Nàng chưa từng gặp qua Nguyệt Lan Chi, chỉ biết là tần phi được sủng ái nhất trong hậu cung.

Từ khi Hoàn Nhan Minh Nguyệt cùng Phượng Tà chết, Đông Phương Lam một lòng tu phật, không hề hỏi đến chuyện của hậu cung.

Về chuyện hậu cung, Đông Phương Lam cũng đã nghe nói. Đơn giản là Hoàn Nhan Liệt cách một khoảng thời gian sẽ chuyên sủng một nữ tử, làm cho hậu cung ghen tuông huyên náo một phen. Chỉ là những chuyện này nàng cũng không xen vào, nên trong lòng cũng không có nhớ người nào.

Trong hậu cung, đó là chuyện của các nữ nhân, không liên quan đến một cụ bà như nàng. Cho nên, vô luận Hoàn Nhan Liệt sủng ai, thương ai, yêu ai, Đông Phương Lam đều không quan tâm, cho dù những phi tử kia ở trước mặt nàng nịnh nọt, nàng cũng sẽ không nhúng tay vào. Dần đà, những phi tần kia cũng sẽ không đến tìm nàng làm chủ, bên tai cũng thanh tịnh đi rất nhiều.

Đừng nói Nguyệt Lan Chi, cho dù những nữ nhân trước mà Hoàn Nhan liệt sủng ái tại Trường Thu cung, Đông Phương Lam đều chưa thấy qua.

Nàng nhiều năm ở trong chùa, cho nên lúc trở về cũng thích thanh tĩnh. Hơn nữa, Hoàn Nhan Liệt tựa hồ quá thiên vị những nữ nhân ốm yếu, những nữ nhân trong Trường Thu cung đều yếu đuối, trời nóng như vậy mà ra ngoài cũng mang theo mạng sa. Chiều chuộng như thế, khiến Đông Phương Lam càng chướng mắt, cũng lười đi triệu kiến những phi tần kia. Miễn cho mỹ nhân quý giá kia thân thể yếu, nhiễm bệnh, lại làm rạn nứt tình cảm mẫu tử bọn họ.

Hôm nay, nghe Xuân Hạnh vì Nguyệt Lan Chi kêu oan, hơn nữa thần thái kia không giống giả vờ, khiến Đông Phương Lam gật đầu, ý bảo nàng nói tiếp nữa.

Xuân Hạnh nghẹn ngào, đem chuyện bình thường Nguyệt Lan Chi sợ hãi Hoàn Nhan Liệt như thế nào, bị hắn ức hiếp nhục nhã thế nào, lại làm sao mà đẻ non, rồi mỗi lần Hoàn Nhan Liệt tra tấn thế nào, tất cả đều nói hết cho Đông Phương Lam.

Nghe Xuân Hạnh nói, Nguyệt Lan Chi đẻ non, là do Hoàn Nhan Liệt trong lúc nàng mang thai cưỡng chế sinh hoạt vợ chồng, hơn nữa sau khi đẻ non Hoàn Nhan Liệt còn không thèm để ý tới thân thể Nguyệt Lan Chi không khỏe, vẫn muốn hợp hoan, Đông Phương Lam chấn động, giống như căn bản không biết Hoàn Nhan Liệt thế này “Hoàng thượng sao có thể làm ra chuyện như vậy? Điều này sao có thể?”

“Hồi thái hậu nương nương , nô tỳ nói những câu này đều là thật! lão thái y vẫn giúp nương nương khám chữa bệnh có thể làm chứng!” thấy Đông Phương Lam hoài nghi lời nói của mình, Xuân Hạnh nóng nảy, lập tức dùng sức dập đầu xuống mặt đất.

“Thái hậu nương nương, Hoàng Quý Phi nương nương thật sự là oan uổng! Ngày đó sau khi Hoàng thượng vào Trường Thu cung, nương nương kêu nô tỳ chờ ở ngoài điện. Chính là, Hoàng Quý Phi nương nương sau khi đi vào cũng không có đi ra. Nương nương là người nhu nhược như vậy, lại bởi vì đẻ non nên thân thể bị thương, nàng làm sao có thể một mình rời Trường Thu cung! Càng không có khả năng ám sát Hoàng thượng, thỉnh thái hậu nương nương minh giám!”

Xuân Hạnh một lòng vì chủ tử mình giải oan, đầu nặng nề mà đập trên sàn nhà, sàn nhà rung động, không đầy một lát cái trán liền sưng đỏ, trầy da, máu tươi theo mũi của Xuân Hạnh mà rơi xuống, từng giọt rơi trên mặt đất.

“Thanh cô!” Đông Phương Lam gọi Thanh cô, Thanh cô vội vàng giữ chặt Xuân Hạnh, muốn đỡ nàng, không nghĩ tới Xuân Hạnh còn quật cường nói.”Thái hậu nương nương không đáp ứng yêu cầu của Xuân Hạnh, Xuân Hạnh sẽ không đứng dậy!”

“Làm càn!” Đông Phương Lam đập một chưởng trên bàn, “Ngươi hiện tại là uy hiếp ai gia sao? Ai gia ghét nhất là bị người khác uy hiếp! Người tới, đem cái tiểu cung nữ không hiểu chuyện này ra ngoài, loạn côn đánh chết!”

“Thái hậu nương nương, hoàng Quý Phi thật là oan uổng a! Xin thái hậu nương nương minh xét! Thái hậu nương nương, ngài như thế nào không suy nghĩ, vì cái gì trong mười năm, Trường Thu cung thay đổi những chín vị Quý Phi, những nữ nhân lúc trước rốt cuộc là đi đâu? Thái hậu nương nương, mạng người quan trọng a!”

Xuân Hạnh cầu khẩn, cũng không có được thương cảm của Đông Phương Lam. Thanh cô mặc dù có tâm giúp Xuân Hạnh, nhưng thái hậu ra lệnh, Thanh cô chỉ có thể cho người đem Xuân Hạnh dẫn đi. Chẳng bao lâu, đã có người tới nói Xuân Hạnh đã bị đánh chết.

“Chôn cất đi!” Đông Phương Lam xoay phật châu trong tay, cúi đầu, chờ một lúc lâu, thật lâu sau Thanh cô tiến đến, hướng Đông Phương Lam gật đầu, nàng mới nhẹ nhàng thở ra.

“Đứa bé kia có khỏe hay không? Có giấu đi được không


Snack's 1967