XtGem Forum catalog
Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3237070

Bình chọn: 8.5.00/10/3707 lượt.

?”

“Chỉ là bị thương ngoài da, nghỉ ngơi vài ngày thì tốt rồi. Thái hậu làm sao biết được trong Cẩm Huyền cung của chúng ta có người của hoàng thượng?”

“Ha hả, phổ thiên chi hạ mạc phi vương thổ, suất thổ chi tân mạc phi vương thần (khắp nơi dưới trời đâu cũng là đất nhà vua, suốt mặt đất, ai cũng là tôi tớ nhà vua). Thiên hạ này đều là của hoàng thượng, huống chi là trong cung!” phật châu trong tay Đông Phương Lam xoay chuyển, “Thanh cô, ngươi tự mình chiếu cố Xuân Hạnh, đừng để cho người khác phát hiện ra nàng. Qua chuyện này, ai gia muốn đích thân hỏi nàng về chuyện Trường Thu cung!” Trong ngự thư phòng, Kính Đức ở bên tai Hoàn Nhan Liệt nói mấy câu, Hoàn Nhan Liệt bỏ tấu chương đang phê trong tay ra nói “A? Thái hậu tự mình đem Xuân Hạnh dùng trượng đánh chết? Không có nhìn lầm? Xác định nàng đã chết sao?”

“Hồi hoàng thượng, đã chết rồi.”

“Vậy là tốt rồi! Ha ha, không nghĩ tới nha đầu kia lại có gan lớn như vậy, đi bẩm báo với hoàng thái hậu…”

“Hoàng thượng, thái hậu nương nương tuy không phải mẹ đẻ của ngài, nhưng đối với ngài cũng không tệ! Hơn nữa chưa bao giờ hỏi đến chuyện trong hậu cung.” Kính Đức thốt ra lời này, khiến Hoàn Nhan Liệt nở nụ cười, “Đúng vậy, mẫu hậu xác thực không tồi.”

Chuyện Xuân Hạnh, Hoàn Nhan Liệt nói một câu, mọi người đều tự hiểu, không ai nhớ rõ trong Trường Thu cung đã từng có một cung nữ như vậy, không ai biết có một cung nữ bị thái hậu đánh chết, cũng không có bất kì câu nghị luận nào…

Thân phận của Mộ Dung Thất Thất được công bố ra ngoài, không có bất kỳ lời đồn đại lung tung nào, cũng không có bất kỳ tin tức nào đối với nàng bất lợi, dư luận lại càng nhằm nhiều vào Lý Thu Thủy. Trong lúc nhất thời, trận chiến mười lăm năm trước ở Nhạn Đãng Sơn, một lần nữa bị lật trở lại, càng nhiều người bắt đầu thăm dò nguyên nhân thất bại của Phượng Tà ở Nhạn Đãng Sơn. Đương nhiên, cái này hết thảy đều do có người đứng sau khởi xướng —— Phượng Thương.

Thính Tùng lâu, Mộ Dung Thất Thất lười biếng tựa vào trong ngực Phượng Thương, tìm cái tư thế thoải mái nằm, lười biếng như con mèo nhỏ.

Sau khoảng thời gian thống khổ lần trước, hiện tại biết rõ thân phận của Phượng Thương, Mộ Dung Thất Thất có loại cảm giác như đang trong mây mù gặp được ánh sáng, tâm tình thoáng cái rộng mở, cộng thêm việc buôn bán ở sòng cá cược lãi đầy vàng bạc, khiến cho tâm tình của nàng đương nhiên rất tốt, trong miệng hát ra một điệu hát dân gian.

So với Mộ Dung Thất Thất, trong lòng Phượng Thương lại đang lo lắng một việc, chính là mục đích Hoàn Nhan Liệt đem Trường Thu cung ban cho Mộ Dung Thất Thất. Đặc biệt là lúc trên đại điện, ánh mắt Long Trạch Cảnh Thiên cùng Hoàn Nhan Hồng nhìn Mộ Dung Thất Thất, quả là có tham muốn chiếm lấy, khiến cho tâm tình của hắn rất khó chịu. Thực hận không thể móc mắt của hai người này xuống!

“Vương Gia, làm sao vậy?” thấy Phượng Thương nửa ngày không lên tiếng, Mộ Dung Thất Thất ngẩng đầu, bàn tay nhéo nhéo cái cằm của Phượng Thương hỏi, “Chàng đang suy nghĩ gì a?”

“Khanh Khanh ——” Phượng Thương nắm lấy tay Mộ Dung Thất Thất, đặt ở bên môi, khẽ cắn ngón tay của nàng, “Ta đang lo lắng…”

“Lo lắng?” Vừa nghe Phượng Thương nói như vậy, Mộ Dung Thất Thất lập tức nghiêm túc, ngồi dậy nhìn Phượng Thương, “Xảy ra chuyện gì rồi?”

Bộ dáng Mộ Dung Thất Thất khẩn trương, khiến cho tâm tình Phượng Thương khá lên nhiều, tay đem lọn tóc trên trán Mộ Dung Thất Thất vén lên, ngón tay phủ lên vuốt ve nốt ruồi chu sa đỏ thẫm trên trán nàng nói. “Khanh khanh, nàng đẹp như vậy, ta lo lắng sẽ có càng ngày càng nhiều người, muốn cướp đoạt nàng với ta—— “

Phượng Thương ăn dấm chua, khiến cho Mộ Dung Thất Thất “Xì” cười một tiếng, nàng còn tưởng cái gì, thì ra là cái này.”Vương Gia, trong lòng của ta chỉ có chàng, không có những người đó!”

Nói đến đây, Mộ Dung Thất Thất rời ngực Phượng Thương, giẫm lên mặt đất, tiện tay cầm lấy một cái trống nhỏ, bàn tay nhỏ bé vỗ nhè nhẹ đánh lên mặt trống, mũi chân chỉa xuống đất, đi theo nhịp trống nhẹ nhàng nhảy múa, khởi động bờ vai cùng vòng eo của mình, ngón tay ngoắc ngoắc hướng phía Phượng Thương.

“Trong lòng của ta chỉ có chàng không có bọn họ, chàng phải tin tưởng tình ý của ta không phải là giả, đôi mắt của ta vì chàng mà nhìn, lông mi của ta vì chàng mà mở, cho tới bây giờ đều không phải là vì bọn họ. Trong lòng của ta chỉ có chàng không có bọn họ, chàng phải tin tưởng tình ý của ta không phải là giả. Chỉ có chàng mới là mộng tưởng của ta, chỉ có chàng mới khiến ta lo lắng, trong lòng của ta không có bọn họ.”

“Từ ngày đó chàng cất bước về nhà, đêm hôm đó, thỉnh thoảng ta đem chính mình mà hận mắng, chỉ trách lúc đó ta không giữ chàng lại, đem tâm giao cho chàng, cho chàng hiểu rõ, trong lòng của ta không có hắn.”

Không giống với một ít ca khúc trước kia của Mộ Dung Thất Thất, bài hát này tiết tấu cảm giác đặc biệt mạnh mẽ, mà nàng theo tiết tấu, đập nhịp, vặn vòng eo, lúc nào cũng vứt cho Phượng Thương một cái mị nhãn, khiến cho tim của Phượng Thương cũng “thình thịch” nhảy lợi hại.

Nữ tử nhiệt tình này, khuôn mặt