The Soda Pop
Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3237362

Bình chọn: 7.5.00/10/3736 lượt.

tràn đầy ánh sáng, trong ánh mắt khôi phục tự tin thường ngày, còn hàm chứa yêu thương. Từ trong miệng nàng hát thủ khúc này, tình cảm mãnh liệt bắn ra bốn phía, tràn đầy sức sống, Phượng Thương chưa từng nghe qua giai điệu kỳ quái như vậy, rồi lại lanh lảnh đọc thuộc lòng.

Cuối cùng, Mộ Dung Thất Thất xoay người, nhảy đến trong ngực Phượng Thương, nghiêm túc nhìn vào mắt của hắn, “Chỉ có chàng mới là mộng tưởng của ta, chỉ có chàng mới khiến ta lo lắng, trong lòng của ta không có bọn họ.”

Mộ Dung Thất Thất dùng phương thức thổ lộ này, có mới lạ, hơn nữa ca từ kia liên tục nói lên tâm tình, đem nội tâm của nàng thể hiện ra như vậy, khiến cho chút ít lo lắng vừa rồi của Phượng Thương đều quét sạch. Cái tiểu nữ nhân này a, thật là làm cho người ta không thể không yêu! Yêu, hơn nữa không có cách nào có thể tự kềm chế!

“Trong lòng của ta cũng chỉ có nàng, Khanh Khanh!”

Mặc kệ Long Trạch Cảnh Thiên, mặc kệ Hoàn Nhan Hồng, chỉ cần người trong lòng Mộ Dung Thất Thất là hắn, chỉ cần Mộ Dung Thất Thất kiên trì, hắn vì sao phải lo lắng đến những thứ kia! Nữ nhân tốt, tự nhiên sẽ có người theo đuổi, nhưng Mộ Dung Thất Thất là nữ nhân của hắn, để cho lũ ruồi bọ đáng chết kia đều cút hết đi! Nếu không biến, vậy thì hay hỏi xem đao của hắn có để cho không!

Bởi vì Mộ Dung Thất Thất hát bài 《 trong lòng của em chỉ có anh không có bọn họ》, khiến cho hai người càng thêm thân thiết. Nhìn nữ nhân ngày đêm mình tưởng niệm ở ngay trước mắt, ánh mắt như nai con chớp chớp, nội tâm Phượng Thương bắt đầu rục rịch. Nếu như có thể, hắn thật sự rất muốn mau chóng bổ nhào lên người Mộ Dung Thất Thất!

“Khanh Khanh ——” Phượng Thương nuốt nuốt nước miếng, “Nếu như, ta là nói nếu như… Nếu như thân phận của ta thực sự là Phượng Thương, là Nam Lân vương, mà nàng lại là Phượng Thất Thất, vậy chúng ta đây làm thế nào tiếp tục?”

Đối với vấn đề của Phượng Thương cũng là điều khiến Mộ Dung Thất Thất suy nghĩ thật lâu. Tuy nhiên hoang mang giữa hai người đã bị giải khai, chỉ là trong mắt người ngoài, bọn họ vẫn là huynh muội ruột thịt a! Nếu như ở cùng một chỗ, thì sẽ là chuyện lớn trong thiên hạ.

“Vương Gia…” Mộ Dung Thất Thất tựa trong ngực Phượng Thương , “Không bằng, đợi sau khi báo thù cho phụ thân và mẫu thân xong, chúng ta lưu lạc thiên nhai, làm một đôi tình nhân khoái lạc ngao du thiên hạ đi!”

Mộ Dung Thất Thất cũng tự hỏi qua vấn đề này, nàng không hy vọng thân phận của Phượng Thương bị lộ ra ngoài. Vạn nhất, tam quốc không chịu buông tha cho huyết mạch của hoàng thất Tần quốc tiền triều, đến lúc đó sẽ lại chịu một phen đuổi giết. Không bằng ẩn cư trong giang hồ, làm một đôi thần tiên quyến lữ, vậy thật là tốt!

Mộ Dung Thất Thất nói, cũng chính là ý nghĩ của Phượng Thương. Hiện tại, Phượng Thương thật sự cảm thấy Mộ Dung Thất Thất chính là do trời ban ân cho hắn, trong lòng của hắn nghĩ gì, luôn bị Mộ Dung Thất Thất nói trúng, cảm giác tâm hữu linh tê như vậy, thật tốt.

“Khanh Khanh…” Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trơn bóng như ngọc của Mộ Dung Thất Thất, cùng cặp mắt phượng như họa kia, Phượng Thương quẫn bách một hồi, chần chờ lúc lâu, mới thốt ra một câu, “Khuya hôm nay ta có thể ngủ cùng nàng không… Ôm Khanh Khanh ngủ cảm giác thật tốt a… Cái kia, nếu nàng không đồng ý, ta có thể trở về…”

Một đại nam nhân, ngượng ngùng nói ra ý nghĩ của mình, hơn nữa không dám cùng mình đối mặt, chuyện này phát sinh trên người nam nhân yêu nghiệt này, khiến cho Mộ Dung Thất Thất muốn cười, lại càng thấy yêu thương Phượng Thương hơn.

Mộ Dung Thất Thất không nói chuyện, khiến cho nội tâm Phượng Thương càng thêm quẫn bách, ngượng ngùng. Hắn và Mộ Dung Thất Thất bây giờ đối với người ngoài là “Huynh muội”, huynh trưởng tá túc cùng phòng với muội muội, đối với danh dự của Mộ Dung Thất Thất sẽ có ảnh hưởng. Tuy rằng hắn xác thực hiểu rõ ý nghĩ của Mộ Dung Thất Thất, nhưng bây giờ còn không phải thời điểm.

“Nếu không, vẫn là chờ tới khi chúng ta rời khỏi mảnh đất thị phi này rồi nói sau…”

Phượng Thương đứng dậy rời đi, thời điểm ra tới cửa, bị Mộ Dung Thất Thất từ phía sau lưng ôm lấy hắn.

“Thịch thịch ——” tâm của Phượng Thương nhảy dồn dập, chẳng lẽ, chẳng lẽ…

“Vương Gia không thương ta sao?” Mộ Dung Thất Thất mang theo thanh âm u oán từ phía sau lưng Phượng Thương truyền đến, rõ ràng chán nản, mang theo u buồn nhàn nhạt, nghe thấy vậy trong lòng Phượng Thương cả kinh, vội vàng giải thích, “Không phải, khanh khanh, ta không phải có ý tứ này —— “

“Ta nghe nói, nam tử nếu thật sự yêu nữ tử, nhất định sẽ tìm cách cùng nàng sớm chiều ở chung, một lúc cũng không rời, cũng nhất định sẽ vắt hết óc suy nghĩ xem làm sao cho cả thể xác và tâm của nàng đều hoàn toàn thuộc về mình, sử dụng đủ loại thủ đoạn, trao đổi hoặc là chủ động hiến thân…biểu hiện của Vương Gia hiện tại, khiến cho nội tâm của ta rất khó chịu a! Chẳng lẽ là ta đối với Vương Gia không có quá nhiều mị lực, cho nên Vương Gia mới cho ta một bóng lưng lạnh lùng như vậy mà bỏ đi…” Mộ Dung Thất Thất u oán lên án, khiến cho Phượng Thương không làm được gì. Cái tiểu nữ nhân nà