công tử. Lúc này chủ tử lại trực tiếp muốn giết quang Hoa công tử!
Trời ạ, chủ tử nhất định là bị ghen tuông làm cho choáng váng đầu óc rồi, chẳng lẽ hắn không biết Quang Hoa công tử trong dân gian rất có uy danh sao? Chẳng lẽ hắn không biết giết Quang Hoa công tử sẽ làm nữ nhân trong thiên hạ khởi nghĩa tạo phản sao? Đây quả thực là tự gây thù chuốc oán a!
Từ xưa đến nay gió nguy hiểm nhất chính là gió bên gối, những nữ nhân kia mặc dù không có gì đáng sợ, chỉ là thiên hạ này không có nữ nhân nào không yêu Quang Hoa công tử quần áo lụa là kia.
Giết Quang Hoa công tử, chẳng khác nào đem tâm các nàng bóp nát, những nữ nhân kia khóc rống chảy hết nước mắt cũng thôi đi, vạn nhất thổi gió bão bên gối với nam nhân của các nàng, này phải làm sao đây? Trong đó không thiếu nhân sĩ giang hồ, đại thần trong triều, thê thiếp Hoàng thất Quý tộc, trận cuồng phong này thổi đến, hoàn toàn có thể mang cả đại lục nhấn chìm nha!
“Vương gia, Quang Hoa công tử cũng không phải nhân vật bình thường, từ thương nhân dân chúng, từ Hoàng thất Quý tộc, chỉ cần nơi nào có phụ nhân, sẽ không có chuyện có người không yêu Thông Bảo Trai cùng Tuyệt Sắc Phường, mà ngay cả thái hậu trong nội cung đối với đồ trang sức trong Thông Bảo Trai cũng khen không dứt miệng… Ngài nếu thật sự động tới Quang Hoa công tử, nước mắt của những nữ nhân kia có thể nhấn chìm Yên kinh đó!”
Nạp Lan Tín nói rất đúng sự thật, nhưng lời nới của hắn trong tai của Phượng Thương liền chuyển đổi thành mặt ý tứ khác.”Bất quá chỉ là một cái nam nhân dựa vào nữ nhân để kiếm cơm!”
“Khụ khụ!” Nạp Lan Tín bị sặc nước miếng rồi, Phượng Thương nói lời này cũng thật quá cay nghiệt đi. Nếu như Quang Hoa công tử là dựa vào nữ nhân để kiếm cơm, vậy hắn cùng vương phi là “Tình lữ”, cái này không phải nói vương phi nuôi tiểu bạch kiểm hay sao! Vương phi nuôi tiểu bạch kiểm, vậy Vương Gia là cái gì? Nam tử đội nón xanh? Nạp Lan Tín nhịn không được chằm chằm nhìn lên trên đầu Phượng Thương—— (TNN : haha anh này dễ thương ghê ='>'>)
Nạp Lan Tín sắc mặt quái dị, khiến cho Phượng Thương lúc này mới ý thức được trong lời nói của mình có chút quỷ dị, cũng ho khan hai tiếng, “Tóm lại, có ba chiêu đối phó tình địch, trước thám thính thật giả, xác định phương hướng, rồi một lần ám sát chết hắn!” (anh làm thành sách đem bán được đó ='>'>)
Nghe Phượng Thương nói những lời này, Nạp Lan Tín kém chút nữa hộc máu. Vương Gia là làm sao vậy? Lại đem chiến thuật sa trường vận dụng lên người tình địch, thật sự là hiếm thấy!
Phượng Thương chưa từng khẩn trương giống như bây giờ , tuy bên người Mộ Dung Thất Thất có rất nhiều ruồi bọ tanh tưởi, tỷ như Long Trạch Cảnh Thiên quang minh chính đại, tỷ như Hoàn Nhan Hồng, tỷ như Lý Vân Khanh cẩn thận đúng mực… Nhưng những địch nhân này hắn đều đã thấy tận mắt qua, hơn nữa có còn so chiêu rồi.
Người ta nói, minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng. Khi hắn còn đang đề phòng bảo vệ nàng bởi những người kia, thì Quang Hoa công tử tuyệt thế này không biết khi nào thì công chiếm Tiểu Vương phi của hắn, điều này bảo hắn làm sao chịu được?
Huống chi mấy con ruồi này, hắn đều thấy qua rồi, còn cái Quang Hoa công tử kia xuất quỷ nhập thần, bất kể hàng ngày hắn đều đem Tiểu Vương phi của mình trông chừng thật chặt, vậy mà bọn họ vẫn còn có thể liên lạc, hơn nữa còn thành là một đôi tình lữ nổi tiếng trong giang hồ, điều này bảo Phượng Thương làm sao tiếp thụ được!
Bọn họ rốt cuộc là quen biết khi nào? Nhận thức đã bao lâu? Khi nào thì phát sinh cảm tình? Khi hắn canh phòng nghiêm ngặt dưới mọi tình huống, cái Quang Hoa công tử này lại là dùng phương thức gì liên lạc cùng Mộ Dung Thất Thất? Những vấn đề này đều khiến Phượng Thương hoang mang, làm cho đầu óc hắn nghĩ không thông.
“Vương Gia, ngài đã đau đầu như vậy, vì sao không trực tiếp đi hỏi vương phi? Thuộc hạ thấy vương phi vẫn là rất để ý ngài!”
“Không cần!” Đối với đề nghị của Nạp Lan Tín, Phượng Thương trực tiếp cự tuyệt. Vạn nhất Mộ Dung Thất Thất nói cho hắn biết chính là một đáp án tê tâm liệt phế, thương tâm muốn chết, vậy hắn nên làm cái gì bây giờ? Vạn nhất Mộ Dung Thất Thất nói nàng chỉ là tạm thời trú tạm ở đây, sau này sẽ cùng Quang Hoa công tử bỉ dực song phi (như chim liền cánh), hắn sợ không biết mình sẽ làm ra cái chuyện quá phận gì.
“Vương Gia, người yêu nhau quan trọng nhất là thẳng thắn thành khẩn, ngài đã yêu vương phi như vậy, không bằng trực tiếp thẳng thắn nói ra điều nội tâm mình nghĩ, biết đâu —— “
“Không được!” Phượng Thương cắn răng. Hắn không cần tình yêu thương hại, càng không cần Mộ Dung Thất Thất bố thí tình yêu cho hắn.
Nếu Mộ Dung Thất Thất là Độc Tiên Nhi, tin đồn trong giang hồ về chuyện nàng cùng Quang Hoa công tử, nàng nhất định đã biết. Biết rõ, còn cho phép có tin đồn như vậy nảy sinh, với hiểu biết của hắn về Thất Thất, nhất định Quang Hoa công tử trong lòng nàng rất có trọng lượng. Phượng Thương có chút khiếp đảm, sợ giữa hắn và Quang Hoa công tử, Mộ Dung Thất Thất sẽ chọn Quang Hoa công tử. Muốn hắn đi đối mặt với sự thực này, hắn làm không được.