Polly po-cket
Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3238824

Bình chọn: 7.5.00/10/3882 lượt.

iên gọi nàng là Tiên nhi? Vì sao…”

Phượng Thương không biết hành động của mình như vậy có tính là đáng xấu hổ hay không, Mộ Dung Thất Thất lúc này đang ngủ mơ mơ màng màng, đại não cũng không rõ ràng lắm, nếu hỏi lúc này, nàng nhất định sẽ nói thật. Mà hắn mượn cơ hội này đến hỏi Mộ Dung Thất Thất có phải là có chút hèn hạ không?

Chỉ là trong nháy mắt, mới vừa rồi còn bởi vì tư tưởng tiểu nhân hèn hạ mà có chút xấu hổ, Phượng Thương nhìn đến gò má phấn hồng của Mộ Dung Thất Thất, nội tâm lần nữa bị đánh vào.

Vô sỉ thì vô sỉ đi! Dù sao, Mộ Dung Thất Thất cũng là nữ nhân của hắn, cho dù đem hết tất cả vốn liếng, hắn cũng muốn làm cho thể xác và tâm của nàng thành của mình! Lúc này có kẻ đánh chủ ý lên lão bà của hắn, cũng không thể nói cái gì mà nhân nghĩa đạo đức nữa rồi. Chẳng lẽ bảo hắn trên chiến trường, còn cùng địch nhân nắm tay, tới một câu “Chào ngươi! Ăn có được không? Hôm nay khí trời thật tốt a!” (TNN: haha suy nghĩ của a này thật dễ thương ='>'>)

Hắn là chính nhân quân tử, nhưng cũng có nghĩa là những con ruồi như hổ rình mồi kia sẽ vì thế mà từ bỏ Mộ Dung Thất Thất. Muốn cùng bọn hắn nói đạo nghĩa, bọn họ cũng sẽ không buông tha cho Khanh Khanh!

“Bởi vì ta còn có một danh tự, gọi là Độc Tiên Nhi!”

Quả nhiên, giống với ý nghĩ của Phượng Thương, Mộ Dung Thất Thất ngủ mơ màng, nào đâu biết thanh tỉnh là thứ gì, cho nên Phượng Thương hỏi nàng, nàng liền nói thẳng.

“Khanh Khanh, nàng là Độc Tiên nhi của Ma vực?”

“Đúng nha!” Mộ Dung Thất Thất nhếch miệng, nhíu nhíu mày, “Chẳng lẽ ta không giống sao?”

“Giống —— “

“Không, không giống, ta chính là ta!” Mộ Dung Thất Thất ngáp nhẹ, cái miệng nhỏ nhắn tiến đến mặt Phượng Thương “Bẹp” một cái, “Ngủ ngon, Thương, hôm nay thật mệt a… Còn có, trong lòng của ta chỉ có chàng, không có hắn…”

Nói xong, Mộ Dung Thất Thất đã phát ra tiếng thở đều đều, cái miệng nhỏ nhắn như cánh hoa, hơi mở ra.

Nữ nhân này a! Ở trước mặt mình không có bất kỳ phòng bị gì. Phượng Thương hôn lên đỉnh đầu Mộ Dung Thất Thất, nàng thừa nhận thân phận của mình, làm trong lòng của hắn cũng nhận được xác định. Hiện tại nghi vấn duy nhất chính là chuyện Quang Hoa công tử. Chẳng lẽ, là Quang Hoa công tử quấn quít lấy Khanh Khanh của hắn? Nếu không, nàng vì sao nói trong lòng nàng không có hắn? Cái “hắn” này không phải ám chỉ Quang Hoa công tử chứ?

Mộ Dung Thất Thất ngủ, mà Phượng Thương mặc dù hy vọng có thể hỏi rõ xem nàng cùng Quang Hoa công tử có quan hệ gì, nhưng chẳng biết tại sao, nhìn giai nhân đang ngủ, làm cho hắn cũng bối rối, chống đỡ được trong chốc lát, liền ôm Mộ Dung Thất Thất tiến vào mộng đẹp.

Từ khi Mộ Dung Thất Thất cùng Phượng Thương cùng giường chung gối, công việc của Tô Mi cùng Tố Nguyệt liền thiếu đi rất nhiều. Vị cô gia này, bất kể chuyện gì, cũng đều tự mình chuẩn bị, khiến cho công việc của bọn họ nhẹ nhàng xuống.

Phượng Thương mỗi ngày đều lâm triều, thức dậy sớm, sau khi thức dậy luôn chỉnh chu triều phục, rồi hôn hai gò má cùng cái miệng nhỏ nhắn của Mộ Dung Thất Thất rồi mới rời đi. Mà trong mùa đông Mộ Dung Thất Thất chỉ thích ngủ, luôn đợi tới khi Phượng Thương hạ triều trở về, mới vừa vặn tỉnh lại.

Vì vậy, việc mặc quần áo rửa mặt cũng thành việc của Phượng Thương, hai ngày này liền tóc của Mộ Dung Thất Thất, cũng là Phượng Thương chải.

Tóc Mộ Dung Thất Thất dài tới mắt cá chân, mềm như tơ lụa, khiến cho Phượng Thương yêu thích không buông tay, dứt khoát chiếm luôn việc chải đầu này từ tay Tô Mi cùng Tố Nguyệt. Tuy nhiên hắn sẽ không đeo trang sức rườm rà, chỉ đơn giản dùng cái trâm cố định lại. Vừa vặn phù hợp với yêu cầu đơn giản của Mộ Dung Thất Thất, cứ mỗi ngày buông thõng một đầu bím tóc đi dạo khắp nơi trong vương phủ.

“Tiểu thư, cô gia thật là một tướng công toàn năng, lên được phòng khách, xuống được phòng bếp.” Trong hoa viên, Tô Mi cùng Tố Nguyệt một trái một phải, đi bên người Mộ Dung Thất Thất.

Hai người này không biết thân phận thực sự của Phượng Thương, cho nên lúc nghe thấy Phượng Thương ngủ lại khuê phòng của Mộ Dung Thất Thất, sợ tới mức cằm kém chút rơi xuống đất. Tuy thời này đại hôn cũng có chuyện huynh muội thành thân, nhưng đều là bà con, đâu giống tiểu thư cùng Phượng Thương, huynh muội ruột thịt như vậy, này cũng quá kinh hãi rồi!

Bất quá về sau, thấy Phượng Thương đối với Mộ Dung Thất Thất toàn tâm toàn ý, hai người này mới dần dần tiếp nhận.

Mặc dù huynh muội yêu nhau, có hơi loạn luân, nhưng tiểu thư mình đã thật lòng yêu mến, các nàng dĩ nhiên là hi vọng tiểu thư vui vẻ! Chỉ là, bên ngoài dù ủng hộ, thì trong lòng hai người vẫn có một loại lo lắng cho Mộ Dung Thất Thất, chuyện này của tiểu thư, sợ là vĩnh viễn đều không thể để lộ ra ngoài đi! Che giấu như vậy, rốt cuộc che được đến lúc nào đây!

Thấy Tô Mi trêu chọc mình, Mộ Dung Thất Thất cười khẽ, “A Khang cũng không tồi nha! Gần đây luôn chạy tới Vương phủ, hận không thể chuyển đến ở luôn…”

“Tiểu thư!” Mộ Dung Thất Thất nhắc tới Hoàn Nhan Khang, khiến mặt Tô Mi đỏ lên, dậm chân, “Tiểu thư còn như vậy, ta liền không để ý tới cô!”

“Được đ