ược được! Ta không nói!” Mộ Dung Thất Thất ngoài miệng không nói, nhưng ý cười trong mắt cũng không giảm.
Tố Nguyệt ở một bên “Khì khì” cười, mặt Tô Mi càng nóng lợi hại. Không dám làm gì Mộ Dung Thất Thất, Tô Mi trực tiếp chọn Tố Nguyệt, “Tố Nguyệt, ngươi đừng cười ta, ta còn nhớ năm nào ngày nào tháng nào, dưới đêm trăng, ngươi cùng người nào đó thì thầm nói —— “
“A? Tố Nguyệt cũng có rồi? Là cái gì? Nói nghe một chút!” Mộ Dung Thất Thất vừa nghe, trên khuôn mặt nhỏ nhắn nổi lên dào dạt thần sắc hưng phấn, “Là lúc nào? Rốt cuộc là nam nhân nào tinh mắt như vậy? Chọn trúng Tố Nguyệt nhà ta?”
Tố Nguyệt nguyên bản muốn cười nhạo Tô Mi, nghe nói như thế liền sững sờ, “Ta làm sao? Tô Mi, ngươi đừng bịa đặt! Ta cái gì cũng không có hết á! Tiểu thư đừng nghe nàng!”
“Cắt! Mới không phải đâu! Buổi tối ngày đại hôn của tiểu thư, Tô Mi cùng Nạp Lan Tín dưới lầu hàn huyên một hồi lâu!” Tô Mi thấy vẻ mặt Tố Nguyệt đứng đắn, lập tức hướng Mộ Dung Thất Thất châm ngòi, “Tiểu thư, cô không biết, sau khi Tố Nguyệt đi, Nạp Lan Tín lại nhìn chằm chằm bóng lưng của nàng thật lâu, còn vừa nhìn vừa cười ngây ngô…”
“Con nhỏ chết dẫm kia, ngươi nói nhảm cái gì đó!”
So về Tô Mi da mặt mỏng, da mặt Tố Nguyệt càng mỏng hơn, thấy Tô Mi đem chuyện “Có lẽ có” nói ra, vội vàng giải thích với Mộ Dung Thất Thất, “Tiểu thư, không phải như thế! Ngày đó Nạp Lan tiên sinh tựa hồ có chuyện tìm Vương Gia, ta ngăn cản hắn, chỉ là như vậy, không có cái khác!”
“Thật sự?” Mộ Dung Thất Thất vuốt cằm, ý tứ hàm xúc kéo dài nhìn Tố Nguyệt.”Nạp Lan Tín? Người không tệ! Là người của Vương Gia, ta giúp các ngươi tác hợp—— “
Mộ Dung Thất Thất càng nói càng thái quá, Tố Nguyệt gấp đến độ không xong, trên khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng, nghĩ vì chính mình giải thích, nhưng lại không biết nói như thế nào, Tô Mi cao hứng, ở bên cạnh vỗ tay bảo hay, “Tiểu thư, không bằng cô chọn ngày tháng, nối dây tơ hồng, giúp bọn họ tạo thành một đôi đi, thật tốt!”
“Tốt cái đầu ngươi!” Tố Nguyệt bị ép nóng nảy, cuối cùng phun ra một câu thô tục, “Ta sẽ không rời khỏi tiểu thư, ta sẽ cả đời hầu hạ tiểu thư! Mọi người đều đi, ai chiếu cố tiểu thư đây!”
Nghe Tố Nguyệt nói xong, Tô Mi cũng ngưng cười, nhớ tới khi Ma Tôn đại nhân qua đời, dặn dò các nàng nhất định phải hảo hảo chiếu cố Mộ Dung Thất Thất, nếu như các nàng thật sự đều lập gia đình, bên người Mộ Dung Thất Thất sẽ không còn người thân thiết nữa.
Nghĩ như vậy, Tô Mi trầm mặc xuống. Nhìn bộ dáng của hai nha đầu, Mộ Dung Thất Thất thở dài, đi đến trước mặt các nàng, tay trái nắm tay Tô Mi, tay phải nắm tay Tố Nguyệt.
“Hai người các ngươi là đứa ngốc a! Lấy năng lực của tiểu thư ta, chẳng lẽ không tự chiếu cố tốt được cho bản thân sao! Trai lớn lấy vợ, gái lớn gả chồng, các ngươi ở bên cạnh ta tới già, chuyện chung thân làm sao bây giờ? Ta không có tỷ muội, chính là đem các ngươi như tỷ tỷ mà đối đãi! Các ngươi nếu không hạnh phúc, ta cũng sẽ không hạnh phúc!”
“Cho nên, có người yêu, có muốn theo đuổi tình cảm, nhất định phải buông cái tôi của mình ra, can đảm mà yêu đi. Duyên phận bỏ lỡ, sẽ tiếc nuối cả đời, ta cũng không hy vọng chờ các ngươi già rồi, lại thấy hai cái lão thái thái ở đàng kia ngồi nhớ lại ngày đó…”
“Tiểu thư ——” Mộ Dung Thất Thất nói, khiến cho hai thiếu nữ vừa muốn cười, lại cảm động.
Tuy Mộ Dung Thất Thất là chủ tử của các nàng , nhưng một chút bộ dáng chủ nhân đều không có, ngược lại đối với các nàng đặc biệt bao dung, thật sự như thân tỷ muội, có thể ở bên người Mộ Dung Thất Thất, đây là chuyện khiến cho Tô Mi cùng Tố Nguyệt đều vô cùng tự hào.
“Đáp ứng ta, có hạnh phúc, nhất định phải dũng cảm theo đuổi!” Mộ Dung Thất Thất đem tay Tô Mi cùng Tố Nguyệt để cùng một chỗ, tay của mình cũng chồng lên, “Những người bên cạnh ta chỉ có mình ta hạnh phúc, không đủ, chúng ta ba người đều phải hạnh phúc!”
“Vâng!” Mộ Dung Thất Thất nói khiến cho Tố Nguyệt cùng Tô Mi đều rưng rưng, hai người đều dùng sức gật đầu.
Mà một màn này, vừa vặn rơi vào trong mắt Nạp Lan Tín. Xem ra, vương phi quả thật không phải người bình thường! Lại ở thời đại chủ tớ nghiêm ngặt này mà lại đối đãi với nô tỳ bọn họ giống như tỷ muội!
Những ngày này, Nạp Lan Tín một mực phụng mệnh tra ra chuyện của Quang Hoa công tử, lại không nghĩ vị Quang Hoa công tử này thật sự giống như trong truyền thuyết, thần long thấy đầu không thấy đuôi, căn bản là tìm không được tung tích của hắn.
Mộ Dung Thất Thất cùng Quang Hoa công tử nhận thức, như vậy bọn họ hẳn là có một loại phương thức liên lạc đặc biệt, vì vậy Nạp Lan Tín liền theo dõi Mộ Dung Thất Thất. Chỉ là, Mộ Dung Thất Thất bình thường cũng không ra khỏi phủ, Vương Gia cũng một mực đi theo bên người nàng, như vậy nàng cùng Quang Hoa công tử truyền tin hẳn là do tỳ nữ của nàng.
Nhìn chằm chằm vào Tô Mi cùng Tố Nguyệt, từ trên người các nàng tìm kiếm manh mối, đây là phương pháp xử lý Nạp Lan Tín nghĩ đến.
“Tiểu thư, nhìn, Nạp Lan Tín lại đang liếc trộm Tố Nguyệt!” Tô Mi mắt sắc, liếc thấy Nạp Lan Tín, lập tức thọt tới bên người Mộ Dung Thất Thất, “Ta nó