i đúng đi, Nạp Lan Tín là nhìn trúng Tố Nguyệt.”
Thấy Tô Mi nói như vậy, gò má Tố Nguyệt lần nữa nhiễm hồng. Từ khi Mộ Dung Thất Thất đại hôn xong, nàng cùng Nạp Lan Tín thật là có mấy lần đụng mặt, chính là cũng không nói lời nào, chỉ là gật đầu mỉm cười, không hơn. Nhân phẩm Nạp Lan Tín cũng không tệ lắm, chỉ là Tố Nguyệt không biết mình có thích hắn hay không.
Thấy Nạp Lan Tín xuất hiện, Mộ Dung Thất Thất nở nụ cười, xem ra có triển vọng, không bằng làm mai hợp tác, “Khụ khụ! Tố Nguyệt, ngày sinh của thái hậu ta đặt mấy bộ trang sức ở Thông Bảo trai, ngươi đi xem xem sao. Ta có Tô Mi hầu hạ, ngươi không cần phải gấp…”
Lời của Mộ Dung Thất Thất đủ rõ ràng rồi, chỉ thiếu chút nữa là nói thẳng, ngươi ở bên ngoài lâu một chút, không trở về cũng không sao ——
“Tiểu thư…” Tố Nguyệt nhất thời xấu hổ.
“Đi thôi! Sinh nhật Ngoại tổ mẫu, ta đương nhiên là muốn tặng lễ vật! Bình thường cũng là Tô Mi làm chân chạy, hôm nay ta muốn cùng Tô Mi tâm sự chuyện Hoàn Nhan Khang, nên ngươi đi đi.”
Cách xa, Nạp Lan Tín nghe không được Mộ Dung Thất Thất nói cái gì, thấy Tố Nguyệt rời đi, hắn cũng đi theo đằng sau.
Nạp Lan Tín đi theo Tố Nguyệt rời đi, xác minh ý nghĩ trong lòng của Mộ Dung Thất Thất cùng Tô Mi, hai người nhìn nhau cười, thật là có hy vọng nha!
Ra khỏi Vương phủ, Tố Nguyệt trực tiếp đi Thông Bảo trai. Sinh nhật Thái hậu là ba ngày sau, lúc trước Mộ Dung Thất Thất thiết kế một bộ trang sức “Đan Phượng Triêu Dương” rất đẹp, toàn bộ dùng Hồng Ngọc cực phẩm chế tạo, khoảng hai ngày có thể xong. Nạp Lan Tín đi theo sau lưng Tố Nguyệt, không xa không gần, thẳng đến khi trông thấy Tố Nguyệt vào Thông Bảo trai, hắn mới rốt cục xác nhận ý nghĩ trong lòng. Mộ Dung Thất Thất quả nhiên là thông qua tỳ nữ liên lạc cùng Quang Hoa công tử, chỉ là, làm sao tìm được Quang Hoa công tử, mới là mấu chốt nhất.
Trong khoảng thời gian này, mặt ngoài Vương Gia tuy gió êm sóng lặng, nhưng là Nạp Lan Tín đi theo Phượng Thương đã lâu có thể cảm giác được nội tâm Phượng Thương lo lắng chờ đợi. Phỏng chừng chìm đắm trong tình yêu mọi người đều là như thế này đi.
“Nạp Lan tiên sinh, ngươi ở đây làm cái gì?” đến khi Nạp Lan Tín lấy lại tinh thần, Tố Nguyệt đã ở trước mặt hắn. Khoảng cách tiếp xúc cùng Tố Nguyệt gần như vậy, làm tim của Nạp Lan Tín nhịn không được đập dồn dập.
Tố Nguyệt không phải nữ tử cực đẹp, nhưng nàng lại thuộc về kiểu càng nhìn càng khoan khoái, càng xem càng dễ nhìn. Đặc biệt là mắt của Tố Nguyệt, như biết nói, đều nói con mắt là cửa sổ tâm hồn, nội tâm nữ tử này hẳn cũng là rất đẹp.
“Ta chỉ là đi ngang qua, đi dạo… đi dạo…” Nạp Lan Tín không biết vì sao, thời điểm Tố Nguyệt nhìn hắn, hắn thậm chí có một loại cảm giác hít thở không thông, giống như bị xuyễn, tư vị rất khó chịu.
Chẳng lẽ, gặp ma rồi? Nạp Lan Tín vỗ vỗ trán, bộ dáng muốn bao nhiêu ngốc liền có bấy nhiêu.
Thấy Nạp Lan Tín như vậy, Tố Nguyệt có chút sốt ruột, không tự giác đưa tay trực tiếp dò xét trán của hắn, “Không có phát sốt a…”
Cảm nhận được nhiệt độ từ bàn tay nhỏ nhắn của Tố Nguyệt, ngửi được hương hoa nhàn nhạt trên đầu ngón tay nàng, mặt Nạp Lan Tín đỏ lên, như gặp phải ôn dịch, lập tức lui về phía sau một bước, “Cái kia, ta đi trước, ta còn có việc!”
Không đợi Tố Nguyệt nói, Nạp Lan Tín như một trận gió thoát đi khỏi hiện trường.
Thái độ của đối phương, khiến Tố Nguyệt có chút tổn thương, chẳng lẽ tiểu thư nói sai rồi, Nạp Lan Tín căn bản là không thích nàng? Bằng không vì sao phải gấp gáp rời đi như vậy?
Bên kia, Nạp Lan Tín cũng cảm thấy kinh ngạc, mình khi nào thì nảy sinh qua tình huống như vậy, vì sao nhìn thấy Tố Nguyệt thì tim đập nhanh hơn, ngay cả lời nói cũng nói không hoàn chỉnh?
Nghe nói người Ma vực am hiểu dụng độc, nói vậy Tố Nguyệt ở bên cạnh Mộ Dung Thất Thất cũng có thể là cao thủ dùng độc, chỉ là, nàng hạ độc với mình lúc nào, lại khiến cho hắn bất tri bất giác liền trúng độc? Xem ra sau này phải cách xa Tố Nguyệt một chút!
Chỉ trong chốc lát, Nạp Lan Tín liền buông tha ý niệm trong đầu đi theo Tố Nguyệt để tìm Quang Hoa công tử. Quyết định cứ dựa theo lời Phượng Thương nói, trói hết người của Thông Bảo Trai cùng Tuyệt Sắc phường lại, ép Quang Hoa công tử ra mặt. Vẫn là Vương Gia nói rất đúng, lúc quan trọng dùng thủ đoạn bạo lực, có thể giải quyết vấn đề nhanh nhất!
Sinh nhật Đông Phương Lam cứ theo lịch mà tới, những năm gần đây, Đông Phương Lam đều ở trong chùa, đây là lần đầu chúc thọ. Hoàng thái hậu vốn dĩ không nghĩ muốn hưng sư động chúng, quá mức xa xỉ, chỉ là Hoàn Nhan Liệt nói, vừa vặn mượn cơ hội này để mọi người nhận thức Trấn Quốc Công chúa một chút, nghĩ đến Mộ Dung Thất Thất, Đông Phương Lam mới gật đầu, đồng ý.
Bởi vì trên thế giới này thái hậu là người duy nhất có quan hệ huyết thống gần gũi với nàng, cho nên Mộ Dung Thất Thất đối với Đông Phương Lam rất kính trọng, sáng sớm, Mộ Dung Thất Thất đã đến Cẩm Huyền cung. Trong khoảng thời gian này, ngoại trừ Vương phủ, nàng chỉ đến Cẩm Huyền cung cùng hoàng thái hậu.
“Chào Thanh cô cô!” Mộ Dung Thất Thất cười vào cửa, nh