Thấy nhiều biểu lộ phức tạp trên mặt Phượng Thương, Nạp Lan Tín càng cảm thấy, tình yêu này chính là thứ tra tấn người. Nguyên bản Vương Gia anh minh thần vũ, vì sao cứ mỗi lần gặp phải chuyện tình liên quan tới vương phi, đều mất đi lý trí? Chẳng lẽ đây là cái gọi là trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường?
Xem ra, vô luận hắn nói cái gì, Vương Gia cũng sẽ không tiếp thu, còn không bằng để cho bọn họ va chạm tình cảm một lần.
Nếu Quang Hoa công tử là một cơ hội, sao không mượn cái cơ hội này, khiến cho vương gia vương phi phát triển tình cảm! Chỉ là, nếu như Quang Hoa công tử thật sự ngăn cản đường tình cảm của Vương Gia, không cần Vương Gia mở miệng, hắn sẽ tự động vì Vương Gia thanh lý.
Nghĩ như vậy, Nạp Lan Tín rốt cuộc không phát biểu ý kiến của mình nữa, chỉ chờ Phượng Thương hạ lệnh.
“Mặc kệ dùng phương pháp gì, ta muốn các ngươi dùng thời gian ngắn nhất tìm được Quang Hoa công tử, nếu hắn không lộ diện, liền huyết tẩy Thông Bảo Trai cùng Tuyệt Sắc phường, ta không tin, như vậy còn không ép được hắn ra! Ta muốn đích thân nhìn xem cái tình địch này đến tột cùng là người thế nào, lại có tâm tư động đến trên người nữ nhân của ta!”
“Dạ!” Đối với cái Vương Gia ghen tuông ngập trời này, Nạp Lan Tín biết rõ phản đối tất cả đều không có hiệu quả, biện pháp duy nhất chính là tìm được Quang Hoa công tử, đem hắn trói đến trước mặt Vương Gia, để cho bọn họ quyết đấu, nếu không, ghen tuông của Vương Gia sẽ bao phủ toàn bộ Bắc Chu này mất.
Vì chuyện của Quang Hoa công tử, Phượng Thương ở trong thư phòng ngây người thật lâu, thời điểm trở lại Thính Tùng lâu, đã là đêm khuya, Mộ Dung Thất Thất đã sớm thay quần áo mà ngủ. Nhìn vẻ mặt an tĩnh của Mộ Dung Thất Thất dưới ánh nến, Phượng Thương vươn tay, nhẹ nhàng mà vuốt ve trên đuôi lông mày có chút nhăn lại của nàng.
“Khanh Khanh, ta sẽ không buông tay! Thiên đường địa ngục, cũng sẽ đều mang theo nàng! Nàng cũng đừng hòng muốn thoát khỏi ta!”
Nhận thấy được có người, Mộ Dung Thất Thất chậm rãi mở to mắt, sau khi nhìn thấy người đến là Phượng Thương, nàng miễn cưỡng ngáp một cái, “Chàng đã về!”
Những lời này, khiến cho tâm tình của Phượng Thương tốt lên rất nhiều. Tựa như thê tử chờ trong nhà, nhìn thấy trượng phu trở về, đều dùng một câu “Chàng đã về” tiêu trừ mệt mỏi trên người trượng phu.
“Đến, ta giúp nàng cởi áo ngoài!” Phượng Thương ôm lấy Mộ Dung Thất Thất, mấy ngày nay, đều là hắn hầu hạ Mộ Dung Thất Thất mặc quần áo, nàng tựa hồ đối với những bộ quần áo rườm rà này đặc biệt vô lực, lớn như vậy rồi, còn không biết mặc ra sao, cho nên Phượng Thương bất đắc dĩ trở thành “Bảo mẫu” của Mộ Dung Thất Thất .
“Ừm——” Mộ Dung Thất Thất rất phối hợp, từ từ nhắm hai mắt, tùy ý để Phượng Thương giúp mình cởi áo ra. Thời điểm cảm giác được lành lạnh, sau một khắc đã bị Phượng Thương ôm vào trong chăn ấm áp.
Ôm đến thân thể ấm áp, Mộ Dung Thất Thất từ từ nhắm hai mắt ôm lấy eo Phượng Thương.”Như thế nào bây giờ mới về! Ta chờ chàng thật lâu nha —— “
Bởi vì ôm chặt, cộng thêm buồn ngủ, Mộ Dung Thất Thất từ đầu đến cuối đều nhắm hai mắt, trong thanh âm mang theo một tia làm nũng cùng nén giận, Phượng Thương hôn một chút lên trán của Mộ Dung Thất Thất, cảm giác được nàng chân thật như vậy ở trong ngực mình, tâm lo lắng, rốt cục cũng buông xuống.
“Có một số việc phải xử lý, cho nên mới về muộn. Ngoan! Ngủ đi! Ta ở bên cạnh cùng nàng!”
“Ừ!” Mộ Dung Thất Thất gật đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn tựa ở trên bờ vai rắn chắc của Phượng Thương, bàn tay nhỏ bé cũng ở trên người Phượng Thương sờ soạng một lát, “Thương —— “
“Ừ?”
“Mặc dù nhìn chàng rất gầy, nhưng ôm rất vừa tay nha!” Mộ Dung Thất Thất nhắm mắt sờ sờ, ngón tay vẫn loanh quanh trên bụng Phượng Thương, “Cơ bụng sáu múi, Thương, chàng thật gợi cảm a! Đúng là làm người không thể xem ở bề ngoài!” (TNN: sắc nữ a~~)
Mộ Dung Thất Thất vừa nói, bàn tay nhỏ bé vừa tiếp tục thăm dò. Nàng ngủ mơ mơ màng màng, lại không biết rõ, hành vi của mình không thể nghi ngờ là khiêu khích tôn nghiêm nam tính của Phượng Thương, thời điểm tay trượt xuống bụng, Phượng Thương kịp thời bắt được tay của nàng.
“Thương?” Bị Phượng Thương bắt lấy tay, Mộ Dung Thất Thất có chút bất mãn, cố gắng mở to mắt, nhìn Phượng Thương.
“Con mèo nhỏ, ta cũng không muốn trong lúc nàng mơ mơ màng màng mà muốn nàng!” Phượng Thương nắm bàn tay nhỏ nhắn của Mộ Dung Thất Thất, đem nàng ôm vào trong ngực, “Hôm nay tiến cung mệt chết đi, từ nay về sau chúng ta không đi nữa! Miễn phải đối mặt với những người nhức đầu kia!”
Phượng Thương nói vậy, thành công dời đi tầm mắt của Mộ Dung Thất Thất, nàng vô cùng phối hợp gật đầu, “Đúng! Từ nay về sau trừ gặp ngoại tổ mẫu, người khác cũng không gặp! Cái thái tử kia thật đáng ghét, Nhị hoàng tử cũng chán ghét, A Khang thật đáng thương, chúng ta phải quan tâm hắn nhiều hơn…”
“Được!” Phượng Thương khẽ cười, hôn nhẹ lên môi Mộ Dung Thất Thất. Nhìn Mộ Dung Thất Thất lần nữa khép mắt lại, Phượng Thương nghĩ tới những lời Nạp Lan Tín đã nói, thẳng thắn thành khẩn, hỏi ——
“Khanh Khanh, Long Trạch Cảnh Th