Polaroid
Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3238075

Bình chọn: 8.5.00/10/3807 lượt.

hông có bất kỳ cảm giác khó chịu nào.

“Chúng ta đi đâu thế?”

“Hưởng tuần trăng mật!”

Địa điểm trăng mật Phượng Thương lựa chọn, là một nơi tương tự Giang Nam. Cầu nhỏ nước chảy hữu tình, một con sông nhỏ quanh co, đem trấn nhỏ chia làm hai nửa,hai bên bờ đều là liễu rủ, gió thổi cành liễu khẽ đung đưa, cũng là một nơi.

“Thích không?” Phượng Thương ôm eo Mộ Dung Thất Thất, để cho nàng dựa vào mình. Không mang mấy tùy tùng kia, bọn họ giống như đôi vợ chồng bình thường. Phược Thương vẫn như cũ mặc một thân bạch y , Mộ Dung Thất Thất thì đổi lại một thân váy lụa đỏ.

“Thích! Nơi này thật là đẹp!”

Mộ Dung Thất Thất nhìn nước sông xanh biếc, bên trong có thật nhiều đá cuội xinh đẹp, chúng yên lặng nằm ở đáy sông, lơ lửng ở phía trên, là chi chít cá nhỏ, nhìn chỉ như hạt đậu, một đám chỗ này, một đám chỗ kia, thỉnh thoảng có người đi tới, những con cá này lập tức tản ra bốn phía.. Hai người đến, làm cho trấn nhỏ an tĩnh, náo nhiệt một lúc lâu.

Thấy đôi vợ chồng nhà bọn hắn, giống như là từ bên trong tranh bước ra, nam tử xinh đẹp tựa như yêu nghiệt, cô gái thuần khiết như tiên, vốn là yêu tiên không tương xứng với nhau , nhưng hai người này ở chung một chỗ, phi thường tương xứng .

“Trai quá anh tuấn, nữ quá xinh đẹp!” Mọi người nhìn, mi tâm của nàng còn có một nốt ruồi như Bồ Tát!”

Phượng Thương mang theo Mộ Dung Thất Thất dừng chân ở trong quán trọ duy nhất của trấn nhỏ. Bởi vì trấn nhỏ vắng vẻ, ít người đến, trong quán trọ cũng sạch sẽ vô dùng, dường như chỉ có hai vị khách là Phượng Thương và Mộ Dung Thất Thất.

Ném cho điếm lão bản mấy cục vàng nhỏ như hạt đậu, Phượng Thương mượn luôn phòng bếp của bọn họ. Cũng may trong phòng bếp rau dưa thịt tươi thịt muối đều có, Phượng Thương xắn ống tay áo lên, bắt đầu rửa rau.

“Thương! Chàng nấu cơm cho ta sao?” Thấy bộ dáng Phượng Thương mặc tạp dề, Mộ Dung Thất Thất kinh ngạc há miệng to. Nàng hoàn toàn không nghĩ tới, Phượng Thương luôn sống sung sướng an nhàn còn có thể xuống bếp, hơn nữa còn là vì nàng.

“Khanh Khanh, vi phu biết nấu rất nhiều món!” Phượng Thương lại gần, hôn nhẹ lên môi Mộ Dung Thất Thất một cái, “Đói bụng lắm sao! Đợi, vi phu nấu cơm cho nàng!”

Nghe lời Phượng Thương nói…, Mộ Dung Thất Thất trực tiếp lấy ghế băng nhỏ ngồi xuống, nhìn chằm chằm vào Phượng Thương, nhìn hắn thuần thục rửa rau cắt thịt. Vũ khí của Phượng là đao, cho nên đao pháp vô cùng tốt. Nhìn hắn nấu cơm, dường như đặc biệt giống nhau ( chỉ việc anh múa đao và nấu cơm thành thục như nhau). Một củ khoai tây bị Phượng Thương ném vào không trung, lúc rơi xuống, đã những sợi khoai tây nhỏ li ti như tóc.

“Tuyệt vời !” Mộ Dung Thất Thất ở bên cạnh vỗ tay, mà khóe miệng Phượng Thương, cũng bởi vì một tiếng “Tuyệt vời” của Mộ Dung Thất Thất mà lộ ra một vòng cung xinh đẹp .

Đều nói lúc nam nhân bận rộn ở phòng bếp là có mị lực nhất, Mộ Dung Thất Thất cuối cùng cảm nhận được hết ý tứ trong lời nói.

Giống như Phượng Thương hiện tại, một thân bạch y không nhiễm bụi trần , bên hông buộc lên một cái tạp dề làm bằng cây đay, hắn nhóm lửa, đem thịt muối băm thành những hạt nhỏ như quả hạch đào ( quả óc chó) , bỏ vào trong nồi đất, cho thêm nước, bắt đầu hầm thịt, bên kia lại bắt đầu chuẩn bị món ăn kèm theo, xem ra là muốn làm lẩu cho Mộ Dung Thất Thất ăn.

Thật tốt ! Mộ Dung Thất Thất chống cằm, nụ cười trên mặt mang theo hạnh phúc. Nàng rất may mắn có thể đúng thời gian gặp gỡ đúng người, không sớm không muộn, cứ đúng lúc như vậy, gặp được Phượng Thương, thành nữ nhân của hắn.

Chờ Phượng Thương bưng nồi lẩu thơm ngào ngạt đến trước mặt Mộ Dung Thất Thất, Mộ Dung Thất Thất hít sâu một hơi, “Thơm quá a! Thương, chàng thật lợi hại!”

“Dĩ nhiên! Nam nhân tốt theo tiêu chuẩn mới là trên lên được phòng khách ( làm tốt việc lớn ), dưới xuống được vêos, đây cũng là lời Khanh Khanh nói mà…, ta còn vẫn nhớ đây! Không phải có người nói, đầu năm nay, muốn bắt được lòng của phụ nữ, thì phải bắt được dạ dày của nàng sao, mau nếm thử đi ——” Phượng Thương gắp một khối thịt nho nhỏ đút vào trong miệng Mộ Dung Thất Thất.

“Ăn ngon sao?” Phượng Thương vẫn nhìn Mộ Dung Thất Thất, muốn biết nàng đánh giá như thế nào.

Thật lâu, Mộ Dung Thất Thất mới thở dài, “Thật là mỹ vị nhân gian! Thương, ta yêu chàng chết mất! Chàng nói ta làm sao lại có mệnh tốt như vậy đây! Tìm được lão công đẹp trai như vậy , còn có thể nấu cơm ngon như vậy, ta thật nữ nhân hạnh phúc nhất thiên hạ!”

Mộ Dung Thất Thất thổi phồng Phượng Thương như vậy khiến cho trong lòng nam nhân này như được niếm mật, mặt ngoài vẫn duy trì hình tượng nam nhân như cũ . “Nếu thích ăn, sau này ta thường xuyên làm, có được không?”

“Được!” Đã sớm đói bụng , Mộ Dung Thất Thất tự mình động thủ. Ăn xong bứa cơm , Mộ Dung Thất Thất thỏa mãn rúc vào trong ngực Phượng Thương, còn nấc nhẹ một cái .”Hạnh phúc quá!”

Một tiếng “hạnh phúc” của Mộ Dung Thất Thất cũng giống suy nghĩ trong lòng Phượng Thương, thì ra, hạnh phúc chỉ là đơn giản như vậy.

Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất ẩn mình trong thị trấn nhỏ hưởng tuần trăng m