da mặt dày như vậy, khiến Mộ Dung Thất Thất nhịn không được thè lưỡi, “Mới không phải! Ta bình thường thấy chàng là công tử văn nhã, ngẫu nhiên gặp một mặt không bình thường này của chàng, có chút bị dọa.”
“Ha ha,hóa ra trong suy nghĩ của Khanh Khanh, ta là một công tử văn nhã a!” Buông chén, lau miệng, Phượng thương vén tóc của Mộ Dung Thất Thất lên, trong nội tâm hạnh phúc càng tràn đầy thêm.
Hắn trước đây chưa từng nghĩ tới chuyện như vậy, không dám nghĩ, cũng tưởng tượng không được. Hôm nay, người yêu đang tựa trong ngực, cùng hắn cùng giường chung gối, cùng ăn, thời khắc như vậy thật sự là quá tốt đẹp, Phượng thương hận không thể vĩnh viễn đều đắm chìm trong loại hạnh phúc này, vĩnh viễn không cần phải tỉnh lại!
“Ta trước kia lãnh binh ở bên ngoài, thường xuyên ăn cơm như vậy. Có đôi khi ở ngoài quân trại, chỉ có thể ăn lương khô, lương khô ăn xong rồi, thì ăn rau dại. Đôi khi, còn phải đi săn con mồi, để có ăn thịt. Về phần rau cỏ cùng hoa quả, đó quả thực chính là xa xỉ phẩm. Ta là tướng quân, đãi ngộ tốt hơn nhiều, ngược lại chiến sĩ phía dưới , phi thường vất vả, bọn họ thường thường ăn rau dại, thời gian ấy, thật sự là rất làm cho người ta hoài niệm…”
Theo Phượng thương miêu tả, Mộ Dung Thất Thất phảng phất thấy được Phượng thương cưỡi ngựa vung đao , như thiếu niên thiên thần toát ra uy vũ đến bực nào . Hóa ra, nam nhân này còn có kinh nghiệm như vậy, xem ra nàng ngày thường nhìn thấy, chỉ là một phần của hắn, còn phải ra sức đào móc thêm mới được.
“Hiện tại không có chiến sự, trở lại kinh thành, sống an nhàn sung sướng lâu, ta lại là lười nhác xuống, biến thành cậu ấm!”
Nghe được ý hoài niệm sâu kín trong lời nói của Phượng thương, Mộ Dung Thất Thất đưa tay, đem bàn tay của mình đặt ở trong lòng bàn tay của Phượng thương.
“Thương, ta nghe ý của chàng sao giống như đặc biệt hi vọng chiến tranh —— “
“Hảo nam nhi chí ở bốn phương, chỉ cần là binh sĩ nhiệt huyết, đều hi vọng chính mình rong ruổi chiến trường, thi triển một thân khát vọng. Ta là nam nhân trong nam nhân, tự nhiên cũng không ngoại lệ!”
Phượng thương nói như vậy, Mộ Dung Thất Thất cũng có thể hiểu được. Phượng thương ở bên người Phượng tà lớn lên , từ nhỏ tự nhiên là mưa dầm thấm đất, chắc hẳn khi còn nhỏ hắn cũng đem Phượng tà làm thần tượng của mình, muốn trở thành đại tướng quân, sa trường uống máu a!
Mộ Dung Thất Thất nửa ngày không có lên tiếng, Phượng thương cho rằng nàng bị ý nghĩ của mình dọa, vội vàng trêu chọc nàng vui vẻ, “Nàng yên tâm, ta hiện tại có nàng rồi, sẽ không muốn đánh đánh giết giết nữa. Ta muốn ở bên nàng, ở bên con của chúng ta, các ngươi là tất cả của ta, mới là người ta phải bảo vệ !”
Lúc nói chuyện, Phượng thương để tay ở trên bụng Mộ Dung Thất Thất, thấy hắn như vậy, Mộ Dung Thất Thất xấu hổ, “Còn không biết lúc nào sẽ có tiểu bảo bảo! Thương, chàng thích nam hài tử, hay là thích nữ hài tử?”
“Đều yêu mến! Chỉ cần là con của chúng ta!” Lúc nói chuyện, tay Phượng thương lại bắt đầu không thành thực, cách áo đơn,thăm dò trên người Mộ Dung Thất Thất .
Thấy cảm giác tê tê truyền đến, Mộ Dung Thất Thất kinh hô một tiếng, vội vàng bắt lấy cái tay không an phận của Phượng thương, “Thương, bây giờ là ban ngày… Nói không chừng Tố nguyệt bọn họ đã đi Vô Cực Cung, còn không biết kết quả như thế nào…”
“Trên đời này đã không có Vô Cực Cung —— “
Trải qua một đêm trước, Phượng thương đã thuần thục rất nhiều, chỉ là hai cái, tựa giải khai nàng áo đơn, lộ ra một mảnh phong tình. Phong cảnh xinh đẹp như vậy, liền kích thích ánh mắt Phượng thương, khiến thân thể hắn nguyên bản đang ngủ say , lập tức thức tỉnh, rục rịch, kích động.
“Đừng… Giữa ban ngày, xấu hổ muốn chết…” Mộ Dung Thất Thất còn muốn từ chối, thì Phượng thương lại cúi đầu, cắn lấy xương quai xanh tinh sảo khéo léo của nàng. Chỗ này, vốn là một mảnh trắng nõn, trải qua một đêm triền miên, đã sớm hiện đầy điểm điểm hồng tinh.
“Khanh khanh, nàng rất đẹp ——” Phượng thương nỉ non, “Thật sự đẹp quá… Như thế nào ăn đều ăn không đủ no…” Mộ Dung Thất Thất biết, chỉ qua một đêm, tên Phượng Thương vốn là người thuần khiết giờ đã bị ‘tính sói’ thay thế. Ăn chay đã lâu, giờ ăn mặn, sao có thể nhớ được mùi vị cải trắng đây. . . . . .
Bên ngoài lầu các, đám người hoặc nhìn bầu trời, hoặc ngồi chồm hỗm (ngồi xổm) trên mặt đất đếm kiến, hoặc không có chuyện gì đi tới đi lui, hoặc cầm gậy nhỏ gõ cây khô, không có việc gì, bọn họ kéo dài như vậy đã mấy ngày..
Chủ tử hai bên đã ở trong lầu các năm ngày không lộ diện, tình cảnh này dường như làm mấy người tâm phúc lo lắng. Nạp Lan Tín ngồi chồm hỗm trên mặt đất, những ngày qua Tố Nguyệt luôn biểu hiện mặt lạnh như tờ, làm cho tâm tình của hắn rất buồn bực.
“Chủ tử làm sao còn không ra a!” Hiện tại Nạp Lan Tín vẫn đợi đến khi Phượng Thương đi ra ngoài, giúp mình nói câu công đạo, nhưng đợi mấy ngày, Phượng Thương cũng không lộ diện, thức ăn cũng là Tô Mi đưa đến cửa, hai người trong cuộc kia tất cả mọi người đều chưa từng thấy, chuyện như vậy, thật sự là quá hiếm thấy.
Lời Nạp Lan Tín nói…,cũn