g là suy nghĩ trong lòng những người này.
Phượng Thương đã năm ngày không vào triều rồi, lúc trước hắn đem bát đi đã ăn xong đặt ở ngoài cửa, viết chỉ thị lên trên giấy, cho người đi Cung Lí đưa cho Hoàn Nhan Liệt xin nghỉ nửa tháng, khiến mọi người đều choáng váng. Chẳng lẽ, hai vị chủ tử này định nửa tháng cũng không đi ra ngoài? Việc này cũng có một chút khả năng phải không?
“Ăn no sẽ đi ra ngoài.” Câu nói xâu xa của Tấn Mặc truyền đến tai mọi người, nghe lời này, nam nhân đều nhìn trời, nữ nhân đỏ mặt, không ai nói thêm nữa cái gì.
Vì giúp Phượng Thương tìm thuốc, Tấn Mặc đã rời đi kinh thành một thời gian ngắn, trở lại liền phát hiện có gì đó thay đổi. May là Phượng Thương mỗi ngày đều có uống thuốc, điều này coi như không tệ. Nếu là hắn vì tình yêu, quên đi thân thể của mình, Tấn Mặc chắc chắn sẽ bình tĩnh như vậy .
Lại qua một ngày, Mộ Dung Thất Thất mở mắt ra, ngáp một cái. Mỗi ngày mở mắt cũng là mặt trời đã lên cao, Mộ Dung Thất Thất đã không nhớ rõ đã qua bao lâu.
“Thương ——” Mộ Dung Thất Thất mở miệng, lại phát hiện giọng mình khàn khàn, vội vàng che miệng.
Không đợi Mộ Dung Thất Thất đứng dậy, gương mặt tuấn tú của Phượng Thương đến gần, hôn lên môi của nàng, một dòng nước mát lạnh từ trong miệng hắn, đổ vào trong miệng của nàng.
“Uống nước, tiếng nói cũng sẽ không khàn nữa!”
Cây lười ươi, bạc hà, mật ong —— đây là các vị Mộ Dung Thất Thất nhận ra được ở trong nước có. Uống xong, tiếng nói quả nhiên trong hơn rất nhiều.
“Giờ là lúc nào?” Mộ Dung Thất Thất nhớ lại, phát hiện toàn thân bủn rủn vô lực. Thấy nàng như vậy, Phượng Thương trực tiếp dùng thảm nhung bọc lấy nàng, sau đó lấy ôm nàng, đi tới thùng gỗ lớn bên cạnh mà hắn đã chuẩn bị sẵn.
Trong thùng gỗ có cánh hoa hồng phấn nhẹ nhàng nổi lên, còn có mùi thuốc bắc. Phượng Thương cẩn thận đem Mộ Dung Thất Thất bỏ vào trong thùng gỗ, nước ấm có chút nóng, nhưng mà độ nóng thực thoải mái.
Vào trong nước, Mộ Dung Thất Thất toàn thân bị làn nước ấm áp bao quanh, dường như trở lại trong cơ thể mẹ, mềm mại, thoải mái nàng không nhịn được thở dài thỏa mãn.
Nhìn dáng vẻ Mộ Dung Thất Thất bị hơi nước bao quanh, Phượng Tthương cười khẽ, cầm vải nhung, định tắm cho Mộ Dung Thất Thất.
“Ta tự mình làm!”
“Nàng mệt mỏi, nên nghỉ ngơi trước. Bây giờ là lúc ta hầu hạ nàng!” Phượng thương điểm nhẹ ở trên chóp mũi Mộ Dung Thất Thất, lại nhẹ nhàng lau ống chân cho nàng.
Lực tay của Phượng Thương được khống chế vừa phải, những chỗ đau nhức, khi được tay hắn xoa bóp, càng ngày càng thoải mái, so với tự mình thoải mái hơn nhiều. Mộ Dung Thất Thất dứt khoát nhắm hai mắt, không hề cự tuyệt nữa, hưởng thụ sự dịu dàng của Phượng Thượng , vừa nhân cơ hội để cho hắn xoa bóp giúp mình.Dù sao, một thân nàng đau nhức, đều là hắn gây ra!
“Thật là thoải mái! Ừ, chính là chỗ này! Đúng, vai trái đau quá, xoa bóp nhiều chút. . . . . . Thương, chúng ta nếu có thể đi ra ngoài hưởng tuần trăng mật thì thật là tốt. . . . “
Có lẽ là do quá mức thoải mái, cuối cùng Mộ Dung Thất Thất ngủ gục ở trong nước. Nhìn tiểu nữ nhân này không hề có chút phòng bị nào, Phượng thương dịu dàng giúp nàng lau khô thân thể sạch sẽ, lại hong khô tóc của nàng, cuối cùng mới mang nàng trở về giường, lại đắp kín áo ngủ bằng gấm cho nàng.
Đợi đã lâu mọi người, rốt cục nghe được”Chi nha” tiếng cửa mở, Phượng thương đi ra, chẳng qua là không thấy Mộ Dung Thất Thất.
“Chúc mừng Vương gia! Vương gia thoạt nhìn thần khí sảng khoái, khí sắc rất tốt!” Tấn Mặc là người đầu tiênmở miệng nói chuyện , mà câu cuối cùng kia của hắn”Khí sắc rất tốt”, dẫn tới tất cả mọi người đều nhìn mặt Phượng thương. Đúng là, mặt mày mỉm cười, tinh thần sung mãn, xem ra lần này Vương gia đã đạt được mong muốn, đúng là đã dốc hết sức rồi.
“Ngươi đã trở lại ——” Phượng Thương chỉ là nhìn qua Tấn Mặc một cái, liền đi tới trước mặt Tô Mi cùng Tố Nguyệt, “Ta hỏi các ngươi, hưởng tuần trăng mật, là cái gì?”
“Hưởng tuần trăng mật?” Tô Mi cùng Tố Nguyệt vừa nghe liền cười. Thì ra là cô gia là muốn hỏi cái này, nhất định là do tiểu thư nói !
“Vương gia, hưởng tuần trăng mật, chính là sau tân hôn, vợ chồng đi ra ngoài du sơn ngoạn thủy hưởng thụ thế giới hai người.”
Khi Tố Nguyệt giải thích như thế nào là”Hưởng tuần trăng mật”, Nạp Lan tin ở bên cạnh cẩn thận nghe, ghi xuống.
“Du sơn ngoạn thủy? Thế giới hai người? Cũng rất tốt.” Vừa nghĩ tới mình và Mộ Dung Thất Thất chung đụng, rời xa thế gian rối ren hỗn loạn, quả là một chuyện không tệ.
Mấy ngày không có xuất hiện, Phượng Thương bớt chút thời gian xử lý tất cả công việc chồng chất, sau một lúc suy nghĩ cái chuyện tình trăng mật. Mặc dù không có quá nhiều thời gian, nhưng mười ngày nửa tháng vẫn có.
Chờ Mộ Dung Thất Thất tỉnh lại lần nữa, đã ở trong một chiếc xe ngựa xinh xắn, mà người đánh xe lại là Phượng Thương.
“Thương ——”
“Khanh Khanh, trong xe có thức ăn, nàng ăn chút gì lấp đầy bụng trước đi, đợi đến nơi, ta sẽ nấu cơm cho nàng ăn!” Phượng Thương điều khiển xe ngựa, thủ pháp thành thạo, Mộ Dung Thất Thất nằm ở trong xe ngựa, cũng k
