ật, nhưng trong kinh thành đã xảy ra một chuyện lớn, Thái tử phi Dư Thi Thi bệnh nặng bộc phát, sinh bệnh rồi chết..
Thái Tử Phi, là quốc mẫu (hoàng hậu) tương lai, Dư Thi Thi chết đột ngột, làm cho trong kinh thành tràn ngập một loại không khí quỷ dị.
Lúc trước có lời đồn đại, nói”Có được Trấn Quốc công chúa, có được giang sơn xã tắc” , lời đồn chưa được hai ngày Thái Tử Phi đã chết, chẳng lẽ, Thái Tử Phi là chết ở trong tay thái tử? Chẳng lẽ, thái tử muốn bay lên vị trí kia, muốn lập Phượng Thất Thất làm Thái tử phi?
Mọi người đều đoán lý do Thái Tử Phi chết, Hoàn Nhan hồng cũng đang trong Đông Cung tiếp tục hưởng thụ mùi vị như hoa của đôi tỷ muội Hoàng Nhan Bảo Châu và Mộ Dung Thanh Liên. Giang sơn hắn cũng muốn, mỹ nhân, hắn cũng muốn.
Kể từ khi chiếm được Mộ Dung Thanh Liên, Hoàn Nhan Hồng đã bắt nàng về Đông cung, còn thường sai người ta Hoàn Nhan Bảo Châu tới Đông cung, động một chút là 3P ( quan hệ xxx 3 người ), đem cả Đông cung ngập trong chướng khí ô uế. Chẳng qua là Thái tử vẫn như vậy, mọi người đều biết, nhưng kiêng kỵ sự ác độc của Thái tử, không ai bẩm báo với Hoàng thượng.
Về phần Hoàn Nhan Bảo Châu, lúc ban đầu đối với hành động của Hoàn Nhan hồng nàng cảm thấy trơ trẽn cùng buồn nôn, nhưng kể từ khi bị Long Trạch Cảnh Thiên cự tuyệt ở trước mặt mọi người, Hoàn Nhan Bảo Châu hoàn toàn vò đã mẻ lại sứ ( như kiểu giấy đã rách lại còn nát), gửi gắm hoài bão vào Hoàng Nhan Hồng. Ít nhất, hoa của hắn có rất nhiều loại, ít nhất, cũng có thời điểm hắn là nam nhân.
So sánh với Hoàn Nhan Bảo Châu là tự nguyện , Mộ Dung Thanh Liên thì hoàn toàn là bị ép buộc.
Nàng hận tên nam nhân này lấy đi sự trong sạch của nàng, cũng hận Hoàn Nhan Bảo Châu, cái người đã thiết kế hãm hại nàng. Nhưng mà, hôm nay Mộ Dung phủ hậu thuẫn của bởi vì Mộ Dung Thái chết đi mà hóa thành mây khói, không có hậu thuẫn, Long Trạch Cảnh Thiên cũng không có quan tâm đến nhiều chuyện của nàng,bị Hoàn Nhan Hồng khống chế, nàng chỉ có thể bò lổm ngổm đến bên chân hắn , giống như nữ đày tớ hèn mọn.
“Hoàng huynh, ngài thật, muốn kết hôn cùng Phượng Thất Thất sao?” Hoàn Nhan Bảo Châu ngồi ở trên người Hoàn Nhan Hồng, thân không mảnh vải che thân, uốn éo bờ eo mảnh khảnh, trên người mô hôi hột chi chít..
“Muội không thích?”
Mỹ nhân hầu hạ, mình chỉ cần hưởng thụ, điều này đối với Hoàn Nhan Hồng mà nói là một việc cực kỳ thoải mái. Vừa cảm thụ sự nhiệt tình của Hoàn Nhan Bảo Châu, vừa chà đạp lên thân thể mềm mại của Mộ Dung Thanh Liên, Hoàn Nhan Hồng cảm giác giống như đang bay.
“Hoàng huynh, nữ nhân kia, tâm tư rất sâu!”
Hoàn Nhan Bảo Châu lắc lư lên xuống, đầu tóc xõa ở trên người, tóc đen làm tôn lên thân thể trắng noãn, lộ ra vẻ chói mắt vô cùng. Thấy Hoàn Nhan Bảo Châu nói như vậy, Hoàn Nhan Hồng nhếch miệng cười một tiếng, lộ ra nụ cười u ám , “Tâm tư sâu hơn nữa, cũng chỉ là một phụ nữ! Chẳng lẽ nàng còn có thể lật trời được hay sao ?”
“Nhưng mà. . . . . . Nhưng mà hoàng huynh có nàng, sẽ lạnh nhạt với ta. . . . . .”
Lời của Hoàng Nhan Bảo Châu lộ hết tâm ý với Hoàn Nhan Hồng, tay của hắn rời khỏi người Mộ Dung Thanh Liên, ôm lấy Hoàng Nhan Bảo Chân ở phía trêm , giữ nàng cố định, không để cho nàng tiếp tục, “Muội có phải hay không yêu Bổn cung rồi nữa?” Đôi mắt Hoàn Nhan Hồng tuy đẹp, nhưng chỉ là quá u tối, khiến hắn có vẻ âm hiểm . Nhưng mà, cái này cũng không ảnh hưởng sự mê luấn của Hoàng Nhan Bảo Châu hành cho hắn, giờ đây, Hoàn Nhan Bảo Châu đã hoàn toàn biến thành tình nô ( nô lệ tình dục) của Hoàng Nhan Hồng. Thấy Hoàn Nhan Hồng nói như vậy, Hoàn Nhan Bảo Châu biết điều gục ở trên người hắn, “Đúng vậy a, muội yêu hoàng huynh!”
“Ha ha ha ha!” Hoàn Nhan Hồng cười lớn, chợt đứng dậy rời khỏi thân thể Hoàn Nhan Bảo Châu.
“Hoàng huynh. . . . . .” Hoàn Nhan Bảo Châu vẻ mặt mê man nhìn Hoàn Nhan Hồng, không vì sao hắn đột nhiên dừng lại, chẳng lẽ là bởi vì nàng làm không tốt?
Hoàn Nhan Bảo Châu suy nghĩ lung tung không bao lâu, Hoàn Nhan Hồng đột nhiên đem nàng lật lại, đặt ở trên giường. Nàng há mồm vừa định la lên, trong cơ thể có thêm một ngọn lửa nóng, nóng bừng, khiến nàng không nhịn được hô lên.
“Nói, nói muội yêu Bổn cung! Bổn cung thích những lời này!” Hoàn Nhan Hồng đem phần gáy Hoàn Nhan Bảo Châu đặt tại trên giường, thân thể mãnh liệt tăng tốc, vẻ mặt điên cuồng khác thường.
“Muội yêu Hoàng huynh!” Mặc dù cổ cùng phía dưới đều có truyền đến đau đớn, nhưng là một loại cảm giác vừa đau lại vui vẻ, Hoàn Nhan Bảo Châu đắm chìm ở trong khoái cảm điên cuồng, tiếng thét trong miệng chói tai , gọi tên Hoàng Nhan Hồng.
Mà tiếng gọi của Hoàng Nhan Bảo Châu, càng thêm kích thích Hoàn Nhan Hồng, hai người chìm trong thế giới riêng của bọn hắn không coi ai ra gì..
Mặc dù gần đây, mấy ngày nay đã nhìn quen đối với hành động biến thái của huynh muội này , nhưng lần này thấy bọn họ như vậy, Mộ Dung Thanh Liên chịu không được. Thừa dịp hai người này vui vẻ quên mình, Mộ Dung Thanh Liên lén lút đứng lên, sờ tới một bình hoa lớn, rón rén bước trên mặt đất đến phía sau Hoàn Nhan Hồng.
“Loảng