nh kia lại cho trẫm!”
“Dạ!” Kính Đức vội vàng gật đầu, phất tay, bảo hai thái giám đi tới, một phải một trái bắt lấy hai tay Hoàn Nhan Nghị.
Đang cao hứng lại bị người khác quấy rầy, cảm giác vô cùng khó chịu. Hoàn Nhan Nghị vừa nhìn thấy hai thái giám, liền giáng cho bọn họ mỗi người một bạt tai “Khốn nạn! Không nhìn thấy trẫm đang bận sao!”
Có lẽ do ban nãy nói chuyện cùng Hạ Vân Tích, nên Hoàn Nhan Nghị lúc này kích động, cảm giác như mình đã lên ngôi thành hoàng thượng rồi, vì vậy mới xưng “Trẫm”.
“Ngươi xem, ngươi xem đi! Mới vừa rồi ngươi còn nói trẫm oan uổng các ngươi, hiện tại hắn cũng bắt đầu thay thế địa vị trẫm rồi!”
Câu này của Hoàn Nhan Nghị, không nghi ngờ gì chính là đập nát toàn bộ trắc ẩn cuối cùng của Hoàn Nhan Liệt, trực tiếp đẩy mình vào hố lửa. “Bốp !” Hoàn Nhan Liệt vỗ tay một cái, hai hắc y nhân liền xuất hiện trước mặt mọi người.
“Trói Hoàn Nhan Nghị lại!”
Hắc y nhân chỉ nghe lệnh Hoàn Nhan Liệt, tiến lên trái phải dùng dây trói Hoàn Nhan Nghị lại thật chặt, cũng không biết có phải hắc y nhân cố ý hay không, mà cũng không thèm phủ y phục lên cho hắn. Lúc này, Hoàn Nhan Nghị toàn thân bị Hắc y nhân trói chặt như cái bánh tét, trực tiếp ném ở trước mặt Hoàn Nhan Liệt.
“Buông ra! Các ngươi thật to gan! Buông ra!” Hoàn Nhan Nghị vừa giãy dụa, vừa kêu la, Hoàn Nhan Liệt tiến lên, một cước đá vào mặt Hoàn Nhan Nghị, lập tức máu từ mũi Hoàn Nhan Nghị chảy xuống, kèm theo một tiếng “Răng rắc” .
“A!” sống mũi đau đớn kịch liệt làm Hoàn Nhan Nghị tỉnh táo lại. “Là ai! Con mẹ nó là ai dám đá ta!”
Hoàn Nhan Nghị nói tục, khiến văn võ bá quan hoàn toàn không còn gì để nói. Cho dù uống thuốc, trở nên điên cuồng, ít nhất cũng nên giữ lại một chút lý trí chứ! Thân là hoàng tử, trên đời này người có thể đá ngài như vậy có được mấy người? Thật là không biết động não!
Thì ra vị điện hạ ngày thường hào hoa phong nhã, giữ mình trong sạch này lại còn có ham mê NP (tức là xxx tập thể), hơn nữa còn thích sủng ái ngay ngoài trời, chưa kể đến phát ngôn thô tục cộng thêm chứng hoang tưởng bậc cao nữa . . . . . Hoàn Nhan Nghị vốn được cho là hòa nhã, bởi vì việc vừa rồi khiến danh dự hoàn toàn mất sạch.
Câu ‘con mẹ nó’ của Hoàn Nhan Nghị , làm Lâm Khả Tâm suýt ngất xỉu. Đứa nhỏ này não bị chuột rút sao? Lại đần độn như thế? Dám nói chuyện với Hoàn Nhan Liệt như vậy!
Quả nhiên, nghe lời này, Hoàn Nhan Liệt rút từ bên hông hắc y nhân ra một cây roi, quất lên người Hoàn Nhan Nghị.
“Chát!”
Hoàn Nhan Liệt cũng là người tập võ, lực tay rất lớn, hơn nữa lúc này bị Hoàn Nhan Nghị làm cho nổi giận rồi, cho nên đặc biệt nặng tay.
“Ối! A! Đau quá!” Hoàn Nhan Nghị kêu to. Nhưng hắn bị trói cực kỳ chặt, tránh không được, cộng thêm cả người trần truồng, lăn qua lăn lại trên mặt đất trốn roi của Hoàn Nhan Liệt, nhìn từ mọi góc độ tựa như một con giun trắng thật lớn, xoay xoay trên mặt đất .
“Thật xấu.” Mộ Dung Thất Thất vừa dứt lời, Phượng Thương liền dùng tay che hai mắt nàng lại. “Đừng xem, nhìn thứ ghê tởm như vậy, sẽ đau mắt!”
“Phì.” Lời nói của Phượng Thương khiến Mộ Dung Thất Thất cười ra tiếng. Đau mắt? Cái cớ này thật tức cười. Thế nhưng Phượng Thương lại nói được nghiêm túc như vậy. Bất quá, nếu Phượng Thương che mắt của nàng, không cho nàng xem thứ xấu xí kia, thì nàng dứt khoát nhắm hai mắt lại, chẳng qua vẫn nghe thấy tiếng rên của Hoàn Nhan Nghị.
“A! Phụ hoàng, sao người đánh nhi thần!”
Cả người đau nhức rốt cục làm Hoàn Nhan Nghị thanh tỉnh. Nhìn lại, trước mắt toàn người là người, Lâm Khả Tâm quỳ trên mặt đất, khuôn mặt đầy nước mắt, mà hắn. . . . . .”Là ai thoát y phục của bổn điện hạ? Là ai làm? !”
Thấy Hoàn Nhan Nghị giả ngây giả dại, khiến Hoàn Nhan Liệt càng cảm thấy tên khốn vô liêm sỉ này đã đem cái mặt già của hắn ném sạch rồi. Hôm nay quả thực là mất hết mặt mũi! Hoàn Nhan Liệt cũng không trả lời Hoàn Nhan Nghị…, chỉ liên tiếp quất roi lên người hắn, để lại những vết máu.
“Phụ hoàng, nhi thần bị oan, nhi thần bị oan!” Hoàn Nhan Nghị rốt cục biết xấu hổ, trực tiếp quay lưng, bảo vệ thân mình, miệng liên tục kêu oan, nhưng Hoàn Nhan Liệt vừa rồi bị kích thích, làm sao còn nghe được lời của hắn!
Bên này, Hoàn Nhan Nghị bị Hoàn Nhan Liệt quất roi cho hoàn toàn tỉnh táo, bên kia, Già Lam cởi áo ngoài, choàng lên người Hạ Vân Tích .
“Sư muội? Sư muội!”
Già Lam kêu liền hai tiếng, Hạ Vân vẫn chưa tỉnh lại, chỉ đắm chìm trong hạnh phúc, nàng si mê nhìn Già Lam, đưa tay xoa gương mặt của hắn, “Hảo ca ca, vì sao mới một chút không gặp, chàng đã thay đổi rồi?”
“Sư muội! Ta là Già Lam, là Tam sư huynh của muội!” Già Lam cau mày, bắt lấy tay Hạ Vân Tích.
“Tam sư huynh? Ha ha, vị ca ca này, chàng đừng gạt ta! Tam sư huynh còn đang ở Bồng Lai đảo! Chàng giả ai không giả, lại giả bộ Tam sư huynh gạt ta!”
Thấy Hạ Vân Tích vẫn mơ mơ màng màng, Già Lam kéo nàng đi tới bên hồ, đem đầu nàng trực tiếp giúi xuống. Mới đầu xuân, hồ nước lạnh như băng, Hạ Vân tiếc rùng mình một cái, sặc nước, hoàn toàn tỉnh.
“Tam sư huynh, sao huynh lại ở đây?” Hạ Vân Tích trên mặt vẫn nhỏ nước tí tách, giật mình