Duck hunt
Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3230252

Bình chọn: 9.00/10/3025 lượt.

nhìn Già Lam, vẻ mặt vô cùng bất ngờ.

“Lời này ta hỏi muội mới đúng!”

Già Lam biết, Hạ Vân Tích trúng độc mê huyễn hình, hơn nữa Hoàn Nhan Nghị cũng bị như vậy. Rốt cuộc là người nào làm? Tại sao phải làm như vậy?

Nghe Già Lam nói, Hạ Vân Tích cảm thấy mơ hồ, lại cảm thấy có chút lạnh, định kéo áo chặt vào người, mới phát hiện quần áo trên người mình biến thành áo ngoài của nam nhân, mà bên trong không mặc gì khác.

“A ——” Hạ Vân Tích hét lên “Sao lại thế này? Làm sao lại. . . . . .”

Vừa nói, Hạ Vân Tích dần dần hồi tưởng lại, khuôn mặt Hoàn Nhan Nghị rõ ràng hiện lên trước mắt.”Là hắn, nhất định là hắn làm!”

Hạ Vân Tích muốn đứng lên, nhưng bởi vì chuyện vừa rồi mà hai chân vô lực. Nhìn thấy thân hình Hoàn Nhan Nghị bị trói cách đó không xa, Hạ Vân Tích lần nữa hét lên.

“A ——”

Hạ Vân Tích thét chói tai, khiến Hoàn Nhan Nghị nhớ lại chuyện tình lúc trước, hắn chiếm được nàng, hắn rốt cục có được nàng rồi! Không như Hạ Vân Tích, vẻ mặt Hoàn Nhan Nghị vô cùng mừng rỡ. Chẳng lẽ, đây chính là trong cái rủi có cái may?

“Vân nhi, ta ở chỗ này, Vân nhi!”

Mặc dù bị trói chặt, Hoàn Nhan Nghị vẫn tiếp tục vùng vẫy, muốn lại gần Hạ Vân Tích.

Thoáng thấy Hoàn Nhan Nghị cả người không mảnh vải, Hạ Vân Tích lại càng ôm đầu thét chói tai. Nàng không biết tại sao lại dây dưa với Hoàn Nhan Nghị, tại sao lại cùng hắn phát sinh chuyện như vậy. Người uống rượu không phải Phượng Thương sao, giờ sao lại thành Hoàn Nhan Nghị!

Hạ Vân Tích lắc đầu, tìm kiếm thân ảnh Phượng Thương, cuối cùng giữa một đám người chen chúc cũng nhìn thấy Phượng Thương một thân bạch y. Hắn lạnh lùng đứng đó, khuôn mặt lạnh lùng, khi ánh mắt nàng và hắn chạm nhau, Hạ Vân Tích cảm nhận được sâu sắc sự kinh tởm và chán ghét.

“Không, không phải như thế!” Thời điểm nhìn thấy hết thảy văn võ bá quan trong triều, Hạ Vân Tích biết tất cả đều đã bị Hoàn Nhan Nghị phá hủy rồi.

Danh dự của nữ nhân, còn cả hôn sự của nàng, kể cả Phượng Thương, tất cả đều bởi Hoàn Nhan Nghị mà không còn gì nữa.

Giọt nước mắt to như hạt đậu từ khóe mắt Hạ Vân Tích chảy xuống , nàng không nói một câu, hung ác nhìn Hoàn Nhan Nghị, dường như muốn dùng ánh mắt xuyên thủng tim Hoàn Nhan Nghị.

Hoàn Nhan Nghị chưa từng bị Hạ Vân Tích nhìn như vậy, hắn biết, nàng nhất định rất căm hận mình. Xảy ra chuyện như vậy trước mặt bao nhiêu người, thể diện của Hạ Vân Tích, thể diện của Đông Lỗ quốc đều mất hết.

“Vân nhi, thật xin lỗi, ta không kìm lòng được, ta thật sự rất yêu nàng, ta thật lòng yêu nàng!”

Những lời của Hoàn Nhan Nghị nói với Hạ Vân Tích khiến mọi người vỡ lẽ. Thì ra là như vậy! Bởi vì Nhị hoàng tử yêu Vân công chúa, nên mới dùng cách quyết liệt như vậy để chiếm được nàng.

Có điều vị điện hạ này cũng không cẩn thận chút nào! Chỗ nào không chọn, lại chọn ngay ngự hoa viên đông người qua lại. Chuyện không trong sạch như vậy xảy ra ở hoàng cung, người trong cuộc còn là hoàng tử và công chúa, chuyện này thật quá kinh khủng rồi.

Hoàn Nhan Nghị nói “yêu”, nhưng trong lòng Hạ Vân Tích lại cảm thấy thật nực cười. Dừng một lúc, hai chân dần có cảm giác, Hạ Vân Tích đứng lên, từng bước từng bước đi về phía Hoàn Nhan Nghị.

“Ngươi yêu ta? Không, ngươi không yêu ta, ngươi hại ta! Ngươi rõ ràng biết ta thích Phượng Thương, còn dung thủ đoạn hèn hạ như vậy chiếm lấy ta, ngươi yêu ta sao? Ngươi chỉ yêu thân phận của ta và sự hậu thuẫn từ Đông Lỗ quốc mà thôi.”

“Ngươi ghen tỵ với Phượng Thương! Ngươi sợ chàng chiếm ngai vàng của ngươi, cho nên muốn củng cố địa vị của mình, mới nhắm vào ta, thậm chí không ngần ngại phá hủy ta để đạt được điều ngươi muốn! Ngươi đúng là không biết xấu hổ!”

“Không! Không phải như thế!” Hoàn Nhan Nghị lắc đầu, mặc dù hắn từng nghĩ như vậy, nhưng hắn thích Hạ Vân Tích nhiều hơn. “Vân nhi, ta thật lòng yêu nàng! Thật sự! Ta thề! Ta lấy tính mạng của mình ra thề!”

“Tính mạng?” Lời này trong tai Hạ Vân Tích thật nực cười. Nàng đã không còn gì nữa! Chuyện vừa rồi Phượng Thương nhất định nhìn thấy, hắn vốn đã không thích nàng, bây giờ chắc chắn càng ghét nàng nàng, cho nàng là nữ nhân tùy tiện.

“Ngươi đã nguyện ý dùng tính mạng thề, vậy ngươi hãy chết đi!”

Hạ Vân Tích rút bảo kiếm bên hông Già Lam, đâm thẳng vào tim Hoàn Nhan Nghị . Một kiếm này cực nhanh làm người khác không kịp ngăn cản, đợi tất cả kịp phản ứng, Hạ Vân Tích đã rút bảo kiếm, máu tươi đỏ sẫm bắn tung tóe lên mặt nàng.

“Nghị nhi!” Lâm Khả Tâm nhìn thấy cảnh tượng này hoàn toàn chết lặng, ngay cả Hoàn Nhan Liệt cũng sửng sờ.

“Vân nhi. . . . . .” khóe miệng Hoàn Nhan Nghị tuôn ra máu tươi, vô cùng sửng sốt. Người con gái hắn yêu thích, vừa rồi còn thân mật, lại hận hắn như vậy.

“Vân nhi, nàng thật. . . . . . hận ta như vậy sao?”

Cả ngực đau đớn khiến Hoàn Nhan Nghị há miệng thở dốc. Một kiếm kia đâm vào trái tim của hắn, hiện tại Hoàn Nhan Nghị có thể cảm giác được ngực đau đến co rút. Thì ra chết là như vậy! Nhưng hắn không cam lòng, hắn thật không cam lòng!

“Ta hận ngươi! Ta hận ngươi! Ta hận ngươi! Ta vĩnh viễn sẽ không tha thứ cho ngươi!” Hạ Vân Tích không thể chấp nhận chuyện vừa