ầu
tốt nhất phố hoa.
Hứa Tam Nương chỉ cần đợi hết nửa năm là có thể hoàn thành lý tưởng của mình mở một thanh lâu của chính mình.
Nàng biết Cận Liễu Liễu áy náy nhưng nàng vẫn an ủi: “Liễu Liễu, ngươi bây
giờ cứ áy náy thương tâm cũng không làm được gì. Việc cấp bách là sinh
đứa nhỏ này ra thật tốt nuôi dưỡng hắn thành người. Điện hạ cả đời phong lưu thành tánh, ngươi cũng nói trước khi hắn chết trong lòng thấy thẹn
đối với ngươi, ta nghĩ cho dù điện hạ đã biết cũng tuyệt đối sẽ không
trách tội của ngươi.”
Cận Liễu Liễu khổ sở trong lòng, thấp giọng nói: “Vô luận như thế nào ta cũng đã làm chuyện có lỗi với hắn, mà
trước khi hắn chết cư nhiên còn xin lỗi ta. Hắn ở chiến trường vào sinh
ra tử, ta lại…”
Hứa Tam Nương thở dài một hơi, biết mình có
khuyên như thế nào cũng không có tác dụng gì, đành phải nói: “Quên đi,
không nói nữa. Ngươi chỉ cần nhớ rõ chiếu cố bản thân thật tốt, sau khi
sinh đứa nhỏ ra nhớ sai người báo cho ta biết một tiếng. Đời này của ta
không được làm mẫu thân. Để cho ta thấy hài tử của ngươi trong lòng ta
cũng rất cao hứng.”
Nói đến chuyện đứa nhỏ, trên mặt Cận Liễu
Liễu mới hơi lộ ra thần sắc vui vẻ, gật đầu nói: “Tam Nương yên tâm đi,
vô luận ta tới nơi nào ân tình của Tam Nương cả đời ta cũng sẽ không
quên.”
Sau đó Cận Liễu Liễu từ biệt Hứa Tam Nương ra đi. Không
bao lâu sinh hạ đứa nhỏ, nhìn đứa nhỏ ngọc tuyết khả nhân, một đôi mắt
to đen lúng liếng, lông mi rất dài, hoàn toàn di truyền toàn bộ nét đẹp
của Cổ Vưu Chấn và Cận Liễu Liễu.
Đương nhiên, nếu nói giống ai
hơn, tất nhiên là giống cha nhiều hơn một chút, đứa nhỏ này từ nhỏ đã
thông minh tuyệt đỉnh, nói chuyện đi đứng đều thông minh hơn những đứa
trẻ cùng trang lứa khác.
Cận lão cha rất thích ngoại tôn này,
phải biết rằng lúc trước khi Cận Liễu Liễu nói với hắn đứa nhỏ không
phải của Hàn Thượng mà là của Cổ Vưu Chấn, Cận lão cha thiếu chút nữa
hộc máu mà chết, cầm một cây gậy đuổi đánh Cận Liễu Liễu.
Cận gia tẩu tử cố sức ôm chặt hắn : “Dù ông có tức giận thế nào cũng không thể
đánh khuê nữ như vậy a! Nàng còn đang lớn bụng đó!”
Cận lão cha tuy rằng đã dừng tay nhưng từ đó về sau vẫn chưa bao giờ hòa nhã với Cận Liễu Liễu.
Cả nhà bọn họ chuyển đi khỏi cái thôn nhỏ ở GiangNamkia. Thứ nhất là vì
phòng ngừa những lời đồn đãi nhảm nhí, thứ hai là không hy vọng Cổ Vưu
Chấn tìm được Cận Liễu Liễu.
Hai người A Bảo và A Bối tuổi vẫn
còn nhỏ đều nghĩ giống mọi người trong thôn, nghĩ là tỷ tỷ có vị hôn phu đã chết nay mang theo đứa nhỏ mồ côi cha từ trong bụng mẹ.
Cận Liễu Liễu được Tiêu Dao trong vương phủ phân rất nhiều bạc đủ cả nhà bọn họ ăn mấy đời.
Nàng không dám chi tiêu lung tung, bởi vì mỗi khi tiêu một văn tiền trong lòng nàng đều thấy áy náy.
Vì tổ ốc không thể bán, vì thế để đó cũng đủ cho mọi người có thể sinh
sống sau này. Hơn nữa dưới sự trợ giúp của Lê Tuyền họ cũng có nhà mới
dưới chân núi.
Sân rất rộng cũng đủ chỗ ở cho mọi người, tuy rằng không hoa lệ nhưng cả nhà cùng nhau sống dưới một mái nhà vẫn rất thoải mái.
Không bao lâu, Cận Liễu Liễu được mẫu thân chăm sóc thuận lợi sanh đứa nhỏ ra.
Khi ngoại tôn ra đời, Cận lão cha mới nở nụ cười với Cận Liễu Liễu còn tự mình đặt tên cho đứa nhỏ: Cận Văn Hiên.
Bởi vì Cận Liễu Liễu không dám nói ra chân tướng phụ thân đứa nhỏ cho nên
đứa nhỏ chỉ có thể mang họ nàng, nàng cũng hy vọng đứa nhỏ mang họ nàng.
Đối với Cổ Vưu Chấn cho dù vẫn còn nhiều tình ý nàng cũng không dám nghĩ đến chút nào.
Nàng có đứa nhỏ, cha mẹ ở bên, bọn đệ đệ một ngày một trưởng thành, đối với nàng mà nói đã là quá mức hạnh phúc .
Nàng còn nhớ rõ trước khi Hàn Thượng chết đã nói một câu với nàng, nàng biết Hàn Thượng không thích làm hoàng tử, không thích hành quân đánh giặc,
tự đáy lòng nàng cảm thấy chỉ sợ cái thân phận hái hoa tặc Vân Thượng
Phi mới là bộ mặt chân thực nhất của Hàn Thượng.
Đáng tiếc, rốt
cuộc Cận Liễu Liễu cũng không được nhìn thấy nụ cười có phần lỗ mãng
nhưng sáng lạng của Vân Thượng Phi, cũng không tìm hiểu xem ý tưởng này
có chính xác hay không.
Thời điểm nàng còn chưa rời khỏi kinh
thành, Cổ Vưu Chấn bởi vì lo lắng nàng nên đã nhiều lần thông qua Hứa
Tam Nương nhắn cho nàng nhưng nàng đều giả như không biết.
Điều duy nhất có thể làm cho Cận Liễu Liễu nở nụ cười là ôm Cận Văn Hiên nhìn hắn mỗi ngày trưởng thành.
Cận Văn Hiên chính là niềm vui duy nhất của nàng.
Đứa nhỏ này tuy rằng thông minh thật nhưng lại rất nghịch ngợm mỗi khi nghịch ngợm lại làm cho người ta không thể chịu được.
Đứa nhỏ còn chưa đến hai tuổi đã học được nhiều trò tinh quái khiến cho người lớn dở khóc dở cười.
Tỷ như Lưu lão Tam không biết gần đây đã phải chịu đựng Cận Văn Hiên bao
lâu, nếu không bị thả sâu vào áo cũng là bỏ muối vào nước trà hắn uống,
có một lần còn thiếu chút nữa là đốt cháy đầu hắn.
Bất quá lần đó Cận Văn Hiên cũng bị Cận Liễu Liễu đánh cho một trận, phải biết rằng
lửa không phải là thứ để đùa giỡn. Vì thế hắn mới có thể ngoan được vài
ngày. Hôm nay Cận Liễu Liễu lại mang theo hắn lên Hắc Phong trại, hắn đã không chịu n
