vết thương còn chưa có hoàn toàn khép lại,
còn đang chờ ai đó đên cho một lời giải thích. Chỉ là bây giờ anh 31,
Lục Xuyên 31 tuổi không cần phải tức giận với cô ta, cũng không cần tha
thứ cho cô ta, là càng không cần phải tha thứ cho nội dung vở kịch sau
đó của cô ta, anh có bạn gái âu yếm, còn có tương lai tươi đẹp, anh
không cần thêm nữa.
Trong đầu lại hiện lên khuôn mặt của
Kim Hạ, cô mỉm cười xuất hiện ở hội trường dạ tiệc, có chút ngượng ngịu
nói với anh, bởi vì anh cần cô đi cùng, cho nên cô đến đây. Khi đó trong lòng dâng lên hạnh phúc, anh tuyệt không cho phép phiêu lưu gì làm mất
đi.
Lạnh lùng hất tay Kỳ Thư ra, anh nói: “Sau này không
cần đến tìm tôi nữa, như vậy tôi liền tha thứ cho cô.” Sau đó liền mở
cửa vào nhà, đóng sầm cửa lại.
Ngã lên sofa, anh sắp xếp
lại tâm tình có chút phức tạp. Cùng đa số người bị vứt bỏ có chút giống
nhau, anh cũng từng ảo tưởng qua có ngày cô suy nghĩ cẩn thận, sẽ quay
về tìm anh, nhưng bây giờ cô ta thật sự trở lại, ở trước mặt anh khóc
lóc cầu xin anh tha thứ, nhưng anh không có cảm xúc thỏa mãn mong muốn
giống như trong tưởng tượng lúc xưa.
Lúc này anh mới phát
hiện, thì ra trận thắng lợi này bị trì hoãn lâu quá, lâu đến mức anh đã
đánh mất hứng thú. Năm đó anh nuốt không trôi cục giận này đến mức nào,
rõ ràng là cô đếu trêu chọc anh trước, cuối cùng vứt bỏ anh, cũng là cô, anh đã làm gì để phải bị cô ta đùa giỡn như vậy?
Nhưng bây giờ, hình như cái gì cũng không giống nữa. Có lẽ còn mắt nhìn người của anh đã tăng lên, ở trong mắt anh, Kỳ Thư hoàn toàn không phải là cô gái nhỏ trong sáng, cố chấp không biết sợ năm xưa, ngược lại có chút sắc
thái xấu xí. Anh đột nhiên tỉnh ngộ, thì ra nút thắt nằm mãi trong lòng
anh, đúng là khó mở, anh 22 tuổi chờ ai đến mở, đó là ai, là Kỳ Thư 20
tuổi năm đó.
Nhưng mà, bọn họ không thể quay lại quá khứ.
Buổi chiều ở phòng giải trí nghe đồng nghiệp bàn tán về một MC mới xuất hiện nào đó, bộ dáng xinh đẹp động lòng người, trên màn ảnh mặc âu phục màu
trắng thuần, một bộ dáng có tri thức hiểu lễ nghĩa.
Kim Hạ không để ý nghe được tên MC kia, Kỳ Thư.
Hai chữ này, giống như một vết thương, khắc trong lòng Lục Xuyên, bây giờ,
cũng khắc ở trong lòng cô. Cô thử khuyên nhủ chính mình không để ý,
nhưng mà phụ nữ đều như vậy, trong lúc đó đều muốn phân cao thấp với
nhau.
Cô ta không chỉ là bạn gái cũ của Lục Xuyên, lại là
bạn gái của mối tình đầu, này đã muốn định trước cô ta ở trong cuộc sống của anh, có địa vị không thể thay thế, huống chi cô ta còn vĩ đại như
vậy, người bộ dáng xinh đẹp, du học từ Mỹ trở về, bây giờ là MC ở đài
truyền hình, công việc khiến người ta hâm mộ cỡ nào. Ngược lại chính
mình, dường như chẳng có gì đặc biệt, vậy anh thích cô vì cái gì chứ?
Dùng công cụ tìm kiếm tra xuống cái tên này, vẫn có không ít báo cáo liên
quan, bình luận khen chê không giống nhau, có cái nói xinh đẹp có khí
chất, có cái nói nấm mèo đen, còn có cái nói muốn cời âu phục của cô ta
Mặc kệ sự thật như thế nào, cô ta luôn có người tức giận.
Về nhà đi tạt qua bên ngoài quầy sách báo, trang đầu của một cuốn tạp chí
treo ở bên ngoài, rõ ràng là ảnh chụp Kỳ Thư, Kim hạ ngẫu nhiên nhìn
thấy, thì hiển nhiên động tâm, mua cuốn tạp chí kia.
Bên
trong có đoạn phỏng vấn cô ta, hỏi tình trạng tình cảm của cô ta, cô ta
nói bây giờ vẫn độc thân, hỏi bạn trai mối tình đầu, cô ta nói rất nhiều về quá khứ của bọn họ, hình như còn yêu người đàn ông kia, cuối cùng
còn dùng câu nhấn mạnh tình yêu kết lại: tôi chưa từng quên anh ấy, tôi
tin tưởng anh ấy cũng không có quên tôi, tôi sẽ luôn chờ đợi anh ấy, bất luận kết quả như thế nào.
Lúc trước Kim Hạ còn hoài nghi
Kỳ Thư tình cũ chưa dứt, nhưng bây giờ cô gần như chắc chắn, này không
thể nghi ngờ làm cho lòng cô thập phần khó chịu.
Về đến
trước nhà cô xem xong bài phỏng vấn không sót một chữ, sau khi vào nhà
tùy tay vứt trong phòng ngủ, sau đó vào phòng bếp ăn cơm dọn dẹp. Buổi
tối Lục Xuyên về đến nhà, Kim Hạ đang giặt quần áo, ông Kim Đầu chạy vào nhà về sinh, đoạt lấy cái áo lông dính đầy bọt xà phòng trong tay con
gái, đó là Lục Xuyên tặng cho ông, không thể giặt bằng máy: “con gái con để đó đi, ba giặt cho, con vào nhà tiếp người ta.”
Kim Hạ
rửa sạch bọt xà phòng trên tay, lấy khăn mặt lau khô tay, lúc này mới
quay về phòng ngủ của mình, bà nội và cô ở chung một phòng, đang tựa vào đầu giường xem bộ phim Thailand, Lục Xuyên ngồi trên giường Kim Hạ, cầm cuốn tạp chí có hình Kỳ Thư ở mặt bìa đang xem.
Nghe thấy
cô vào, anh khép lại cuốn tạp chí vứt sang một bên, thấy ánh mắt cô hình như có chút quan sát dò xét: “Anh nhớ rõ em đối với loại tạp chí này
không có hứng thú, sao lại mua vậy?”
Kim Hạ ngồi xuống bên cạnh anh: “Không có gì, chỉ là đột nhiên tâm huyết dâng trào, sau đó liền mua.”
Tâm huyết dâng trào? Lục Xuyên không tin, khi không bỗng dưng tâm huyết
dâng trào. Theo ngữ nghĩa mà nói, 4 chữ này là kết quả, chỉ là thường
xuyên bị mọi người dùng làm nguyên nhân.
Vì sao đột nhiên
quyết định đi du lịch? Bởi vì tâm huyết dâng trào. Vì sao