XtGem Forum catalog
Sao Phải Quá Đa Tình

Sao Phải Quá Đa Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323633

Bình chọn: 10.00/10/363 lượt.

lần hội họp này hầu hết là bạn thời trung học, ngoại trừ Trịnh Huy, bọn họ gần như đều là những học sinh ngoan chăm chỉ học hành, thật sự không am hiểu về những nơi ăn chơi chè chén, mãi vẫn chẳng ai có ý kiến gì.

Cuối cùng Đinh Dật nói với Trịnh Huy: “Cậu mời thì cậu cứ quyết định đi, nhưng mà cậu vừa là ông chủ lớn vừa là nhân vật chính của hôm nay, không được tùy tiện lừa gạt bọn này đâu đấy.”

Thấy Đinh Dật đã được lợi mà còn ra vẻ, Trịnh Huy quang quác kêu lớn: “Dật tỷ nói thế thì oan quá, hôm nay tớ mời vì được gặp mọi người tớ rất vui, chứ còn nói ông chủ lớn thì ai mà qua được cậu chứ? Chưa nhắc đến bí thư Đinh, bác sĩ Kỷ, chỉ với phần thưởng năm ngàn của cậu năm ngoái chẳng lẽ không đủ mời mọi người chơi một bữa?”

Tên Trịnh Huy này nhanh mồm nhanh miệng, Đinh Dật tự biết không thể tranh cãi thắng được cậu ta, lập tức cô cũng không nói thêm gì nữa, cười hì hì hô hào mọi người xuất phát. Trịnh Huy cũng rất hào phóng, đưa mọi người tới khu vui chơi giải trí lớn nhất thành phố.

Thần Long là khách sạn bốn sao mới khánh thành, trước kia mọi người vốn cho rằng đây là nơi để ăn uống, nghỉ ngơi, hôm nay đến mới biết, ở đó có rất nhiều loại hình giải trí.

Bơi lội, tennis, bi-a, cầu lông, cờ, thậm chí cả trò chơi điện tử, đầy đủ phương tiện giải trí.

Toàn là những cô cậu vừa kết thúc kì thi, bỗng nhiên có nhiều thứ thú vị như thế, ai nấy đều như kẻ nghèo vào kho vàng, không biết nên làm cái gì, cũng may có Trịnh Huy đã quen với những nơi như thế này làm người hướng dẫn. Nhưng cuối cùng vẫn là bản tính của thiếu niên, chỉ một chốc một lát đã làm quen được với hoàn cảnh, bắt đầu tự động tách ra đi chơi.

La Bình không thích các loại vận động nhưng lại rất yêu thích cờ vua, cô kêu gọi mọi người đến đánh cờ với mình nhưng mãi mà không có ai để ý, đành phải kéo Thẩm Trường Đông, hai người trốn vào một góc chém giết nhau.

Đinh Dật đánh cầu lông với Trịnh Huy một lúc, phát hiện ra cậu ta đập cầu vừa nhanh vừa chuẩn, lực sát thương cực lớn, chưa được bao lâu mà cô đã bại trận, quá tức giận, cô ném cây vợt xuống đất: “Trịnh Huy cậu ăn cái gì mà khỏe thế? Có phải không vui vì phải chủ chi không!”

Trịnh Huy tinh nghịch cười lớn: “Dật tỷ, giang hồ rộng lớn tất sẽ có nhân tài, cậu già rồi.” Bị nói như vậy khiến cho cơn tức của Đinh Dật không thể nào xuôi nổi, cô túm Thẩm Trường Đông đang ngồi trong góc: “Cậu giúp tớ giáo huấn tên nhóc này, tớ nghỉ một lát đã.”

La Bình đã quen với cái tính bá đạo của Đinh Dật, đành phải thả người bạn cờ mà mãi mới tìm được, ngồi cùng Đinh Dật xem hai cậu nam sinh đánh cầu.

Trịnh Huy thuộc loại tuyển thủ tấn công, khí thế hùng hổ dồn ép đối phương, còn Thẩm Trường Đông ở phía đối diện vừa có thể phòng thủ kín kẽ, vừa có thể phản kích rất mạnh.

Đinh Dật xem một lát đã phát hiện ra nguyên nhân mà cô bị thua, kĩ thuật của cô và Trịnh Huy ngang nhau, nhưng tốc độ đập cầu hay lực phát cầu của cô đều không bằng cậu ta, đương nhiên sẽ thua, còn Thẩm Trường Đông thì dùng cách thức hoàn toàn khác, đợi quân địch mệt mỏi rồi mới tấn công, trái lại còn chiếm thế thượng phong.

Hình ảnh nam sinh đánh cầu khác hẳn với bộ dạng uể oải của nữ sinh, họ di chuyển nhanh nhẹn, động tác linh hoạt, mỗi lần đập cầu đều là trí mạng, từng động tác vừa có lực lại vừa có thẩm mỹ.

Nhìn bóng dáng cao lớn của Thẩm Trường Đông vút qua trước mắt, vẻ mặt cậu rất chăm chú, thỉnh thoảng còn đưa tay lên lau mồ hôi trên trán vô cùng phong độ, không hiểu sao Đinh Dật bỗng cảm thấy hai má nóng lên, dường như trong chốc lát đã cảm nhận được sự khác nhau giữa nam và nữ. “Nam nữ khác biệt”, cô nhớ tới câu nói của Thẩm Trường Đông tối hôm đó, còn có vòng tay ấm áp, cái hôn nhẹ nhàng, dù sao cũng đã lớn rồi, ầy…

Chợt nghe thấy tiếng La Bình vỗ tay bôm bốp, hóa ra là Thẩm Trường Đông đã thắng Trịnh Huy, Trịnh Huy làm động tác giả vờ vỗ vào đầu La Bình: “Tiểu Bình Bình à, cậu làm tổn thương trái tim của tớ quá, Dật tỷ hay là Thẩm Trường Đông cho cậu cái gì hay hả?” Cậu ta hô gọi mọi người chuẩn bị đi ăn cơm, còn quay đầu làm mặt ngoáo ộp với La Bình.

“Cậu ta vừa nói cái gì?” Thấy Trịnh Huy đã đi xa, La Bình mới quay sang hỏi Đinh Dật, vừa rồi cô không dám vô duyên mà nhìn thẳng vào cậu ta.

“Nhìn khẩu hình thì có vẻ là, ‘ăn cây táo rào cây sung’ [1'>” Đinh Dật trả lời trung thực.

[1'> Câu gốc: “ngật lý ba ngoại” – chỉ những người ăn lợi ích của một tập thể này nhưng lại làm việc cho người khác

Vì những lời này mà lúc ăn cơm La Bình đứng ngồi không yên, vốn mọi người tiện chỗ nào thì ngồi chỗ ấy, đến lượt cô thì đúng vào chỗ bên cạnh Trịnh Huy, nhưng nhớ đến bộ dạng lúc nãy của cậu ta, La Bình liền đứng dậy thương lượng đổi chỗ với Đinh Dật ở bên cạnh, nhưng Đinh Dật chưa kịp trả lời, Trịnh Huy đã ấn vai cô ngồi xuống: “Trường Đông với Dật tỷ người ta là thanh mai trúc mã hiếm khi gặp nhau, cậu ngồi kẹp ở giữa làm gì?”

La Bình cảm thấy nơi vai bị tay cậu ta ấn vào nóng như bị gắp than, ngồi xuống rồi vẫn không dám ngẩng đầu lên, nghe thấy câu này, mặt cô càng đỏ tới tận mang tai, không kìm được trộm liếc nhìn Đinh Dậ