Sao Phải Quá Đa Tình

Sao Phải Quá Đa Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323935

Bình chọn: 8.00/10/393 lượt.

ay rượu cô không bị khó chịu trong người, nhưng sẽ xấu hổ, chính vì thế nên ban đầu cô mới do dự không biết có nên nhận chén rượu đó hay không.

Tất cả mọi người vừa hoàn thành đợt tập quân sự, bây giờ lại ăn no nên ai cũng cảm thấy mệt mỏi, không lâu sau các nữ sinh đã bắt đầu đề nghị giải tán.

Cả đám ồn ào đi tới trước ký túc xá, nương theo ánh đèn, Đinh Dật phát hiện một dáng hình quen thuộc đang đứng dưới tán cây – nguy rồi! Cô đã nói với Thẩm Trường Đông hôm nay là ngày kết thúc kỳ huấn luyện quân sự, cậu bảo sẽ mời cô đi ăn một bữa thật ngon, kết quả ở lớp lại liên hoan làm cô quên khuấy mất chuyện này.

Đinh Dật chầm chậm chạy tới, mỉm cười nịnh nọt: “Ha ha, hôm nay cậu đến thật à, vất vả lắm mới được về sao không nghỉ ngơi cho khỏe. Oa, cậu cũng rám nắng rồi, không tệ không tệ, càng đẹp trai hơn hồi trước!” Hơn nửa tháng tập quân sự khiến cho làn da của Thẩm Trường Đông bị phơi nắng biến thành màu nâu nhạt, dáng người có vẻ cũng rắn chắc hơn, cậu vốn đã có bề ngoài nổi bật, giờ phút này trông lại càng giống một vật thể phát sáng vô cùng cuốn hút, sáng đến mức ngọn đèn ở phía trước cậu dường như cũng mất đi độ sáng vốn có.

Lúc này Đinh Dật làm ra vẻ khen ngợi nhưng không thể nào tránh được nghi ngờ có tật giật mình, vì vậy Thẩm Trường Đông không hề để tâm, chỉ nhíu mày: “Cậu uống rượu à?”

“Một chút, một chút thôi.” Đinh Dật dùng đầu ngón tay nhỏ để minh họa cho lời nói của mình, cô không phải sâu rượu, hơn nữa còn cảm thấy rượu rất khó uống, chẳng qua chỉ vì muốn gỡ rối cho tình trạng ngượng ngập giữa nam sinh và nữ sinh, vì để thay đổi không khí, vì cống hiến cho sự đoàn kết của tập thể, một hành động cao cả biết chừng nào.

“Sáu giờ tớ đã tới đây rồi, đợi suốt hai tiếng, tìm cậu thì không thấy, điện thoại trong ký túc xá cũng không có người nhận, đành phải ở đây ôm cây đợi thỏ.” Thẩm Trường Đông dùng giọng điệu bình thản thuật lại.

Đinh Dật xấu hổ bắt lấy cánh tay cậu đung đưa: “Tớ không cố ý, ngày mai tớ mời cậu ăn cơm có được không?” Kèm theo đó là một nụ cười lấy lòng.

Lúc này sắc mặt Thẩm Trường Đông mới hơi giãn ra, cậu cười khổ một tiếng, giơ tay xoa xoa đầu cô: “Cậu nói đấy nhé, ngày mai là cuối tuần, tớ phải ăn một bữa tiệc thật lớn.”

Đinh Dật chẳng còn tâm trí lo cho túi tiền đang gào thét ai oán, bởi vì cô phát hiện các sinh viên vừa nãy đi về cùng giờ đang đứng ở một bên lẳng lặng nhìn bọn họ, mặt mũi ai nấy đều ngớ ra.

Tuy mới khai giảng không lâu nhưng mọi người cũng hiểu sơ sơ tính cách của Đinh Dật, lúc nãy cô rót rượu mời các nam sinh vô cùng dứt khoát không hề nương tay, cộng thêm lời ra tiếng vào từ chỗ Ngụy Hoa Tĩnh, trong suy nghĩ của bọn họ, về cơ bản, Đinh Dật là hình tượng một cô gái có thể lên núi đánh hổ.

Giờ phút này cô lại dịu dàng ngoan ngoãn như một chú mèo con, nịnh nọt lấy lòng nam sinh trước mặt, ngoại trừ mấy người của phòng 204, những người còn lại đều thắc mắc: “Nam sinh kia là ai?”

Đinh Dật đang định giải thích thì Thẩm Trường Đông đã lên tiếng trước: “Mọi người hẳn là bạn học của Đinh Dật, tôi là bạn trai của cô ấy, tên là Thẩm Trường Đông, sau này mong mọi người chiếu cố Đinh Dật nhiều hơn.” Nụ cười của cậu chân thành tha thiết tựa như ánh mặt trời rải giữa đêm đen, nhìn nụ cười đó, rất nhiều nam sinh dường như cũng nghe thấy tiếng cõi lòng mình tan nát: khoa chúng ta bao nhiêu năm cuối cùng cũng có một nhân vật cỡ hoa hậu giảng đường, tuy hơi dũng mãnh nhưng dù sao vẫn là mỹ nữ, sao vừa khai giảng thì đã có chủ thế này, còn là một đối thủ thoạt nhìn căn bản không thể nào đánh bại, than ôi!

Rạng sáng hôm sau, Đinh Dật bị Thẩm Trường Đông tóm đi Trung Quan Thôn [3'>, cô vẫn còn đang ngái ngủ: “Ở đây có nhiều quán ăn ngon à?”

[3'> Trung tâm thương mại điện tử Trung Quan Thôn thuộc quận Hải Điện, thành phố Bắc Kinh, là một cụm các tòa nhà cao tầng chuyên kinh doanh cung cấp tất cả các mặt hàng điện tử vô cùng đa dạng và phong phú, được mệnh danh là Thung lũng Sillicon của Trung Quốc.

Thẩm Trường Đông khinh bỉ: “Cậu chỉ biết có ăn thôi.” Đinh Dật nghe vậy thì nổi giận: “Không phải cậu nói muốn ăn một bữa tiệc lớn sao?” Nghĩ đến chuyện ăn sáng sẽ rẻ hơn một chút nên cô mới đồng ý dậy sớm như vậy, nếu không thì phải ngủ nướng giống như ba tên còn lại trong ký túc xá kia.

Thẩm Trường Đông vội vàng xoa dịu: “Chúng ta ăn cơm trước, sau đó đi mua điện thoại được không?”

Sau khi nuốt vào nửa bát vằn thắn, Đinh Dật mới có tâm tư để nói chuyện: “Mua điện thoại di động làm gì? Hình như đắt lắm đấy, tớ đã nói với cậu rồi, tớ định tiết kiệm tiền để mua máy tính.” Hồi đó, sinh viên dùng điện thoại di động vẫn là rất xa xỉ, số tiền lấy từ chỗ dì út đã đưa cho Lâm Lâm cả rồi, ngoài phí sinh hoạt, cô cũng không phải quá dư dả. Mà nhờ vào tốc độ phát triển nhanh chóng của thời đại công nghệ, chiếc máy tính 486 ở nhà đã sớm trở thành đồ cổ, cô cần mua một bộ mới để dùng trong ký túc xá.

“Bảy người trong ký túc xá bọn tớ đang chuẩn bị góp tiền mua một dàn máy, như vậy sẽ không tốn quá nhiều, tớ có thể cân nhắc cho cậu vay một ít, cậu cứ từ từ trả, hoặc rảnh rỗ


XtGem Forum catalog