ta, mặc dù bảo dưỡng khá tốt, nhưng mơ hồ có thể thấy rõ anh ta cũng không trẻ tuổi, giữa hai lông mày ẩn chứa dấu vết tháng năm, cái loại đàn ông hơn 40 tuổi mới sẽ là người đàn ông có vị, làm người ta không dời mắt nổi, quyền to độc tài khí thế, ngay cả Thành Luật cũng không bằng.
Thời điểm dọc bên cạnh cô, anh thoáng chậm lại bước chân, bí mật mang theo không vui, tiếng nói từ cánh môi đẹp mắt của anh ta bay ra, "Cậu không nên chọc cô gái này."
Giọng điệu của anh ta không giống Tùy Trần lộ ra khí lạnh như vậy, thậm chí còn mang theo nụ cười, nhưng vẫn khiến Đỗ Ngôn Ngôn không tự chủ phát run.
Từ đầu đến cuối, Thịnh Đản duy trì trầm mặc cùng xa lánh, theo đuôi phía sau anh ta, xuyên qua đường đi, thẳng tắp hướng khu vực làm việc đi tới.
Cô không hề giống như trước là thường dùng tư thái đà điểu vùi đầu đi bộ, mà là mặt không thay đổi ngẩng đầu, tầm mắt thủy chung nhìn thẳng phía trước. Coi trời bằng vung.
Đúng, chính là coi trời bằng vung, Tùy Trần thậm chí hoài nghi ở trong mắt cô mình không phải là không khí. Bởi vì câu kia.
“Chớ nhìn chằm chằm người đàn ông của người khác”, cô lại thật sự nghe lời đến không bao giờ nữa nhìn anh lấy một cái. Giống như anh căn bản không tồn tại vậy.
Cho dù là sắp cùng anh sát bên người, tần số bước chân của cô cũng không có bất kỳ biến hóa nào.
Yên dạng không có chút nào tâm tình biến hóa, khiến Tùy Trần cảm thấy kinh hãi.
Mấy ngày mà thôi, rốt cuộc cô đi đâu vậy,cô đã làm gì, tại sao lần nữa xuất hiện ở trước mặt anh thì tưởng như hai người khác nhau vậy?
Anh vẫn biết trên đài T Thịnh Đản sẽ bộc phát ra một ngạo khí, làm như ngạo khí bẩm sinh. Nhưng cô lén lút, từ trước đến giờ vẫn nhắm mắt theo đuôi theo sát anh.
Cho tới khi Tùy Trần đã thành thói quen bị cô theo đuôi, mà giờ khắc này. Thế nhưng anh lại rõ ràng cảm thấy giữa hai người có khoảng cách, cái loại khoảng cách đó chỉ có thể nhìn bóng lưng cô.
Hồi lâu. Cho đến khi hai bóng dáng kia hoàn toàn biến mất, Đỗ Ngôn Ngôn mới dẫn đầu lấy lại tinh thần, cô nhanh chóng thu hồi bình tĩnh, khơi lên đôi môi cười mỉa, . A, là Thẩm Phi đấy. Anh ta ẩn lui nhiều năm, ngay cả truyền thông chỗ nào cũng nhúng tay cũng không đào được tin tức của anh ta, bây giờ lại cùng một người phát ngôn mới bàn về việc quảng cáo, thật ly kỳ. Bây giờ tin đi, cô đã sớm nói qua, cô ta cùng Thẩm Phi có quan hệ không đơn thuần.
"Có người nguyện ý bỏ tiền thay cô ấy hủy bỏ hợp đồng phát ngôn, anh có lý do gì không đồng ý? Cho nên, cái quảng cáo này Thịnh Đản sẽ không tham dự, anh tin tưởng một mình em cũng có thể đảm nhiệm."
Thành Luật hời hợt nói một câu, với Tùy Trần mà nói lại giống như đất bằng dậy sóng, ầm ầm nổ tung, làm anh ứng phó không kịp.
Rất tốt, cô thật sự có đủ quyết tuyệt, cứ như vậy không hỏi xanh đỏ đen trắng chặt đứt tất cả liên hệ với anh, chỉ kém không có nói rõ: "Nhìn anh lâu một cái tôi đều cảm thấy buồn nôn" .
Anh có lỗi trước anh nhận, ngày đó lúc nhìn thấy xì căng đan đưa tin giữa cô và Thích Huyền, không nên loạn phát tỳ khí, không nên ở ngoài sáng biết cuộc nháo kịch này có thể sẽ xảy ra tình huống, bỏ qua thời khắc tốt nhất hướng cô giải thích trước.
Nếu như muốn hành hạ anh đau khổ, anh để chiếu theo thu nhận toàn bộ.
Nhưng nếu muốn vì vậy mà cả đời không qua lại với nhau, xin lỗi, gặp mặt nói chuyện!
Mắt thấy Tùy Trần sau khi nghe vậy bỗng nhiên lao ra khỏi phòng làm việc của anh, Thành Luật vô vị nhíu mày, mặc cho anh đi.
Lại đang vùi đầu vào trong tài liệu, chỉ chốc lát sau, anh mới đứng dậy, mở cửa phòng làm việc ra, đem tư liệu mới vừa sửa sang xong đưa cho trợ lý.
"Tổng giám đốc, Đỗ tiểu thư chờ ngài đã lâu rồi." Trợ lý nhận lấy tài liệu, liếc Đỗ Ngôn Ngôn trên ghế sa lon một cái, thuận thế nhắc nhở.
"Tại sao cô lại ở nơi này?" Nghe tiếng, Thành Luật mới chú ý tới Đỗ Ngôn Ngôn ở một bên trên ghế sa lon.
Đỗ Ngôn Ngôn vừa định đứng dậy tiến lên đón, bởi vì câu nói này, động tác cứng đờ.
"Đỗ tiểu thư là tới làm chuyên mục phỏng vấn về ngài, hẹn ba giờ, cô ấy đến sớm, bởi vì mới vừa rồi ngài có chuyện cho nên tôi liền để cho cô ấy trước tiên ở nơi này chờ một lát."
"Chuyên mục phỏng vấn nào?" Thành Luật ngẫm nghĩ chốc lát, hiển nhiên là hoàn toàn không nhớ có chuyện như vậy.
"Ah, Tổng giám đốc phu nhân chưa cùng ngài nói sao? Nghe nói có không ít người xuyên thông qua người đại diện của cô ấy, muốn muốn mời vợ chồng các ngài tham gia tiết mục, hiểu rõ các ngài cưới xong sẽ sống chung. Cô ấy suy tính đến việc ngài không thích cùng truyền thông giao thiệp, cho nên cũng chỉ đồng ý với tạp chí 《 nam style 》. Sáng sớm hôm nay cô ấy gọi điện thoại tới đây, giao cho tôi muốn đem thời gian buổi chiều để trống của ngài, nói là bên tạp chí sẽ phái người vội tới ngài làm chuyên mục phỏng vấn. . . . . . Tôi cho là ngài biết."
"Cô ấy. . . . . . Có thể quên nói." Thành Luật hơi sững sờ, nụ cười có chút leo lên môi của anh, rất nhanh lại bị anh che giấu. Ngẫu nhiên nhìn anh hướng về Đỗ Ngôn Ngôn, dùng giọng nói rất công thức hóa, "Hôm nay không rảnh, hôm nào sẽ bảo trợ lý với tạp chí của các cô hẹn t
