
hông nên quá nhạy cảm, bầu không khí vốn vui vẻ, cần gì phải làm như chiến trường, khiến mọi người không vui.”
Phương Dư Khả nói xong, A Nhị lau nước mắt không nói gì. Tuy tôi có biết ơn Phương Dư Khả đã giải vây, nhưng vẫn khinh thường loại lời nói “chuẩn bị một vài trường cao đẳng trung cấp” của cậu ta. Cậu ta mà đi học cao đẳng trung cấp vậy hiệu trưởng Phương chẳng phải là chảy máu não rồi?
Phương Dư Khả nói với mọi người: “Tới phòng hát Hoàng Gia đi. Tôi đã đặt phòng trước rồi. Đổi không khí cho vui vẻ.” Cậu ta vừa ra lệnh một tiếng, tất cả nam tinh anh như trút được gánh nặng, bắt đầu ồn ào đứng dậy; những nữ tinh anh cũng nể mặt Phương Dư Khả, chỉnh đốn lại tâm tình dự định xuất phát. Tôi thấy trời đã quang mây đã tạnh, cũng chuẩn bị cầm túi bỏ đi.
Không ngờ Phương Dư Khả nói trước mặt mọi người: “Cô nhất định phải đi, bầu không khí vừa rồi bị cô làm hỏng, cô có nghĩa vụ khôi phục.”
Bẩm đại gia. Bầu không khí này là bị tôi làm hỏng sao? Nhưng tôi cũng lười tranh luận, hơn nữa, tôi cũng không có khả năng tranh luận với cậu ta. Cùng lắm thì nhịn thêm mấy giờ nữa thôi. Tới phòng đánh bài, đám người bắt đầu túm năm tụm ba, đánh bài thì đánh bài, chơi mạt chược thì chơi mạt chươc. Khi đó điện thoại của tôi còn chưa có chức năng chụp ảnh, nếu không nhất định phải chụp lại để bảo tồn. Bạn phải nhìn thấy đám tinh anh này, nhìn thấy bài bạc là như nhìn thấy cha mẹ ruột, hoàn toàn khác với cảnh tượng nhà giàu tranh đấu trên phim truyền hình TVB.
Thấy mọi người chơi bời vui vẻ cộng với cảnh tượng bài bạc dâng cao, đương nhiên tôi cũng sẽ không đứng ngoài trơ mắt nhìn, nếu không mấy tiếng tiếp theo có thể làm gì bây giờ? Tôi xách một cái ghế ngồi phía sau Nhan Thủ, chuẩn bị chỉ đạo Nhan Thủ sách lược công thành. Chịu sự ảnh hưởng của bọn Yêu Tử, trình độ bài bạc của tôi cao hơn hẳn trình độ học vấn, tuy nhiên cả hai cái đều phải phụ thuộc vào may mắn tương đối nhiều.
Nhưng tôi không có phẩm chất chơi bài. Người ta còn chưa hạ bài tôi đã làm như chuyên nghiệp, giúp Nhan Thủ quan sát thế trận. Mỗi lần đến lượt Nhan Thủ tôi đều nói “chờ một chút”, sau đó cân đo đong đếm mãi mới đồng ý cho Nhan Thủ hạ bài, làm cho Nhan Thủ chẳng khác nào con rối. Những người khác mất hứng: “Chu Lâm Lâm, đừng có như vậy, quan kì bất ngữ chân quân tử. Nhan Thủ, cậu phải quyết đoán, lỗ tai sao lại mềm như vậy nha.”
(Quan kì bất ngữ chân quân tử: xem cờ không bình luận mới là quân tử.)
Tôi hắc hắc cười: “Các cậu không phải chơi cờ, tôi cũng không phải là quân tử, đừng để những quy định cứng nhắc đó trói buộc.”
Sau khi tranh cãi một thôi một hồi, chủ nhân Phương Dư Khả sà tới, hỏi mọi người: “Ai thắng a?”
Một nam sinh mặc áo len cao cổ đối diện Nhan Thủ nói: “Aiz, cậu nhanh quản bọn họ đi. Đã hơn mười phút rồi mới đánh được đến ván thứ hai.”
Phương Dư Khả quay đầu nói với tôi: “Sao cô lại tụ tập bên chỗ nam sinh thế này? Con gái đều đang ở bên kia chơi đại mạo hiểm đó.”
(Trò đại mạo hiểm này như thế này, đặt ngang một cái chai thủy tinh trên bàn, một người xoay cái chai, nếu cổ chai hướng vào ai, người xoay chai sẽ được hỏi người kia một câu, người kia có thể chọn nói thật hoặc chọn phạt rượu)
Tôi thẳng thắn nói: “Quên đi, nhỡ may có mấy câu hỏi bậy bạ thì khó ứng phó. Tôi vẫn muốn xem đánh bài cơ. Hơn nữa, ở phòng đánh bài mà lại chơi đại mạo hiểm, thật thú vị ha.”
Đôi mắt của áo len cao cổ lóe sáng: “Thật ra chơi đại mạo hiểm cũng không có gì là ăn chơi trác táng. Nếu không chúng ta cũng chơi cái đó đi. Bài bạc thật không có ý nghĩa, thông tin mới là thứ có giá trị chân chính nha.”
Tôi nghĩ vị huynh đệ này thật sự có con mắt tinh đời, vì vậy mới chơi đại mạo hiểm với bốn năm người, nghĩ làm gì cho mệt, cứ chuẩn bị sẵn câu “hôm nay nội y của tôi màu XX” là được rồi, dù sao sớm muộn gì cũng đến lượt phải nói.
Nhưng ít ra Nhan Thủ còn có thành tích hơn áo len cao cổ. Hắn đứng lên, hướng về phía mấy nữ sinh rồi hô lên: “Chúng ta cùng chơi đi. Có nam có nữ thì hoạt động này mới phát huy tác dụng nha!”
Hắc, khả năng của những đại gia đây thật không thể lường trước được nha, Mấy người sống chết ôn thi đại học không giống người thường này thì ra cũng là phàm phu tục tử như tôi thôi. Chân trần không sợ rách giầy, dù sao tôi cũng không quen thuộc với bọn họ, chơi cái này cũng đỡ mệt.
Vì vậy, hơn mười người từ những bàn mạt chược, chiếu bạc cấp tốc xúm lại.
Thế nhưng, tôi lập tức thất vọng với những nữ tinh anh, hối hận vừa rồi đã thay đổi đánh giá về bọn họ quá sơm. Cũng không biết là vì Phương Dư Khả hay vì bọn họ thật sự trong sáng đáng yêu, mấy vấn đề mà bọn họ hỏi chỉ là: “Xin hỏi, bạn có bao giờ chưa đánh răng đã đi ngủ hay không?” Tôi ngã ngửa, tôi thường chưa kịp đánh răng đã đi học, không biết loại vấn đề này có giá trị để lấy ra tham khảo hay không. Tôi thật sự nghẹn họng đông cứng người nha. Đến lượt mấy người nam sinh hỏi, tôi nghĩ dù họ có nói dối bọn họ cũng chẳng nhận ra, dù có nói thật cũng biến thành loại topic “bí mật hoa viên” trên diễn đàn, không có một chút kích thích, cuối cùng tôi suýt chút nữa ngủ gật.