Ny?”
“Cha, còn có việc gì à?”
“Ny Ny trưởng thành rồi, về sau phải học cách tự chăm sóc chính bản
thân…” Gã đàn ông không đợi con gái trả lời, gập điện thoại lại rất
nhanh, dùng ống tay áo đầy máu lau đi nước mắt bên khóe mắt, trả lại
điện thoại cho vệ sĩ: “Cám ơn!”
“Đợi một chút.” Hàn Trạc Thần đứng dậy đi tới bên cạnh gã đàn ông bị thương, từ từ ngồi xuống trước mặt gã: “Mày biết tao à?”
Gã đàn ông gật đầu: “Tôi đã từng xem ảnh của anh.”
“Ảnh?” Hàn Trạc Thần nhíu mày, “Mày không phải là người trong giới?”
“Tôi là lính bắn tỉa đã giải ngũ. Vì chữa bệnh cho con gái nên nợ bọn chúng rất nhiều tiền và lãi, tôi không trả nổi…”
“Con gái mày đang ở bệnh viện nào, phòng bệnh nào, tên là gì, tuổi tác, ngày sinh…”
Gã đàn ông kinh hoàng quỳ trên mặt đất, kéo ống quần Hàn Trạc Thần. “Anh bỏ qua cho nó đi, nó mới mười tuổi thôi, nó vô tội.”
Hàn Trạc Thần tóm chặt quần áo của gã, kéo từ trên mặt đấy đứng dậy:
“Tao nói cho mày biết, cơ hội tao chỉ cho mày một lần, nếu như dám nói
dối một câu, tao sẽ lột da mày!”
Gã đàn ông thấp thỏm trả lời từng câu một.
Hàn Trạc Thần liếc gã vệ sĩ phía sau, vệ sĩ lập tức rút điện thoại, gọi xác minh.
Sau khi xác minh, vệ sĩ cúi người bên cạnh Hàn Trạc Thần: “Là sự thât, con gái gã bị bệnh máu trắng!”
Hàn Trạc Thần buông tay, lạnh lùng nói một chữ: “Cút!”
Sau khi gã đàn ông đi, An Dĩ Phong nói với thuộc hạ: “Mấy người đi theo nó, xem nó có giở trò gì không?”
“Vâng!”
Sau khi mọi người rời khỏi, gian phòng trốn trải chỉ còn lại hai người.
An Dĩ Phong ngồi xuống bên cạnh Hàn Trạc Thần, châm một điếu thuốc đưa cho anh. “Hôm nay hình như tâm trạng anh không tốt.”
Hàn Trạc Thần đưa tay nhận lấy, đặt bên mội hít một hơi: “Bà xã tôi bỏ chạy theo trai.”
“MK!” An Dĩ Phong đứng bật dậy, hét lên: “Thật mẹ nó không biết trời cao đất dày, em lập tức sai người bắt về.”
“Không cần! Tôi vừa mới từ sân bay về…”
Anh Dĩ Phong nhìn anh sững sờ vài giây, nói: “Anh thật mẹ nó có phải là đàn ông không!”
“Tôi nhớ cậu đã nói: chán sống thì dứt khoát tự cho một phát súng vào đầu, không cần ôm bom hẹn giờ mỗi ngày đi ngủ!”
“Em cũng nhớ anh đã nói, dù có nổ tan xương nát thịt cũng không buông tay…”
Hàn Trạc Thần cười cười, hít một hơi khói đặc, để khói thuốc lấp đầy sự trống rỗng trong cơ thể.
“Nhưng cô ấy không phải bom. Cô ấy là một con người!”
Là người, thì có cảm giác!
Là người, thì nên có tự do!
An Dĩ Phong từng mắng anh rất nhiều lần, nói anh đần độn nên mới bị
cô ấy lừa hết lần này đến lần khác, mà vẫn còn luôn tin tưởng!
Anh không ngốc, anh còn hiểu rõ hơn bất kì ai: Cô ấy sẽ không yêu anh, vì từ lúc người thân của cô ấy bị sát hại, toàn bộ những việc anh làm đều để lại dấu ấn ác độc.
Trong mắt cô, anh là một tên ác ma giết người không chớp mắt. Cho dù
anh có yêu cô đến đâu, cô cũng nghĩ mọi phương pháp để giết anh.
Nhưng anh không quan tâm, không cần biết người cô thật sự yêu trong
lòng suy cho cùng là người nào, cũng không quan tâm lúc nào sẽ chết
trong tay cô.
Anh vẫn muốn giữ cô bên người, mỗi ngày mở mắt có thể thấy cô, vậy là đủ rồi.
Anh khăng khăng giữ lấy phần chấp niệm tự đáy lòng kia, không từ thủ
đoạn, không tiếc mọi thứ, thậm chí để cô có thể mang thai mà hàng ngày
đều coi nhẹ cảm xúc của cô, điên cuồng chiếm lấy cô, phóng thích dục
vọng tại nơi sâu thẳm nhất trong cơ thể đó.
Phương pháp kiểu này có lẽ hơi ngu xuẩn, nhưng ngoại trừ giam cầm, thì đó là cách duy nhất anh có thể làm để giữ cô lại.
Anh tin rằng tình thương của mẹ là một thứ tình yêu vô tư nhất trên
đời, tình yêu này chắc chắn sẽ từ từ làm tan biến mối hận trong lòng cô.
Đáng tiếc là anh sai rồi, cô hoàn toàn không muốn để con anh có mặt ở thế giới này!
Nực cười hơn, anh còn muốn vì cô mà sửa lại truyện thuyết cổ xưa “Hồ Thiên nga”
Anh đọc đi đọc lại cốt truyện từ đầu đến cuối, rồi hoàn toàn nhận rõ
một điều, người công chúa yêu là hoàng tử, cho dù ác quỷ có làm cái gì
cũng không thể thay đổi được kết cục này…
Khi cô từ bỏ tôn nghiêm quỳ trên mặt đất xin anh buông tha Cảnh, khi
cô liều lĩnh che chắn trước Cảnh, anh không thể nói thêm được lời nào.
Anh có thể giam cầm người cô, có thể dùng hôn nhân đoạt đi quyền lợi
yêu người khác của cô, nhưng anh không thể trói buộc được trái tim cô.
Trong sự xoắt xuýt vô cùng vô tận này, anh buông tay, thì cô mới có thể giải thoát.
Anh các đứt chấp niệm báo thù của cô, cô mới có thể đi theo người đàn ông cô yêu bắt đầu một cuộc sống mới!
Bởi vì yêu cô, nên không còn sự lựa chọn nào khác!
–
Act 2
“Chắc là nơi này đây.” Một cô gái ôm một quyển album tuyệt đẹp đứng
bên ngoài một biệt thự sang trọng. Căn cứ theo địa chỉ viết trong tờ
giấy, ngó vào trong nhìn xung quanh.
Oa! Thạt sự là rất xa hoa. Bãi cỏ lớn hơn cả ở sân bóng đá. So với
căn phòng bốn người ở của các cô, bể bơi ở đây phải lớn hơn gấp đôi.
Cô còn chưa tìm được chuông bấm ở cánh cửa sắt cao đến khoa trương,
một người bảo vệ vừa cao vừa đẹp trai đã chạy tới, rất khách khí hỏi cô
tìm ai.
“Có vị tiểu thư Hàn Thiên Vu chụp một bộ ảnh áo cưới ở chỗ chúng tôi. Chúng tôi đợi r