rong khoảng thời gian này.
Tôi nhận lấy, nhìn cẩn thận một lần, thời gian sắp xếp cũng không
chặt chẽ cho lắm, mỗi ngày đều dành ra cho tôi rất nhiều thời gian
trống”
“Lịch trình hàng ngày không có vấn đề gì… Chỉ là tôi không ở trong khách sạn Triển Hạo, đổi cho tôi nơi khác.”
“Được, tôi sẽ lập tức đổi lại cho cô.”
Cô ấy không hỏi vì sao, sau khi sắp xếp qua điện thoại, liền nói với lái xe: “Làm phiền anh, chúng tôi đến khách sạn Bán Đảo.”
…
Nụ cười của cô tràn ngập sự áy náy, giọng nói lễ độ đến mức có phần
xa cách: “Hàn tiểu thư, rất xin không không thu xếp tốt cho cô được, là
sơ sót của tôi.”
Tôi bỗng nhiên ý thức được mình đã thất lễ, cười ngọt ngào với cô ấy: “Xin lỗi, tôi không phải cố tình muốn thêm việc cho cô, thật sự là
khách sạn Triển Hạo để lại cho tôi quá nhiều ký ức không tốt.”
Cô ấy vốn mang nụ cười chuyên nghiệp chợt có chút giật mình, thận
trọng nhìn tôi thật lâu, mới nói với tôi một cách không tự nhiên: “Tên
tiếng Anh của tôi là Lucia.”
“Lucia, tôi thích người khác gọi tôi là Thiên Thiên, cô gọi tôi là Thiên Thiên đi.”
Cô ấy lại mỉm cười với tôi, nụ cười không hề chuyên nghiệp như trước, mà thêm vào đó là một chút tình cảm.
…
Thu xếp ổn thỏa tại khách sạn, sau khi tắm nước nóng, đi ra thấy
Lucia đã treo hết mấy bộ quần áo và lễ phục của tôi lên ngăn tủ.
Cô ấy có một số vật dụng tùy thân đặt ở phòng ngoài, xem ra đúng là định hai mươi tư tiếng theo cạnh tôi để chăm sóc.
“Tôi cần nhiều quần áo vậy sao?” Tôi nhìn quần áo trong ngăn tủ, tuy
rằng không hề có nhãn hiệu, nhưng cũng nhìn ra được toàn bộ đều là mới.
Tôi không thấy đi tới phòng ghi âm lại cần nhiều quần áo lộng lẫy khoa
trương thế.
“Biết đâu sẽ cần!”
Cô ấy dường như có ý trong lời, tôi vừa lấy khăn lau tóc, vừa suy ngẫm giọng điệu đầy thâm ý của cô ấy.
Xem ra mục đích Mạnh Huân cố gắng giục tôi trở về cũng không đơn thuần.
Nghĩ sang một góc độ khác, nếu đã trở về thì cứ tùy theo anh ta đi, tôi cũng không tin anh ta có thể bán tôi đi.
Mà cho dù có bán thì cũng có thể tha thứ, ai bảo tôi hại anh ta phải bồi thường nhiều tiền như vậy!
“Hàn tiểu thư…”
“Gọi tôi là Thiên Thiên thôi.” Tôi cười với cô ấy, có lẽ là thói quen nghề nghiệp, tôi thích nở nụ cười với người khác, dù sao nụ cười cũng
như âm nhạc, đều rất đẹp, sẽ kéo gần khoảng cách không thân thiết rất
nhanh chóng với người vốn là xa lạ.
“Thiên Thiên.” Lucia hơi mất tự nhiên gọi một tiếng: “Đây là kịch bản phim, đạo diễn muốn cô hiểu rõ tình tiết câu chuyện mà tình cảm mà âm
nhạc phải thể hiện được.
“Được.” Tôi cầm lên tách cà phê Lucia vừa mới pha, vào miệng đã thấy trong vị đắng có vị chua, là Lam Sơn.
Tôi nhìn cà phê, lại nhìn Lucia, cười nói: “Cảm ơn!”
Uống một ngụm cà phê, một dòng nước ấm thấm vào trong máu, thật sự
khong nghĩ tới Mạnh Huân, người giống như con cưng của trời ấy lại có
thể quan sát cẩn thận tỉ mỉ thế.
Không tiếp nhận Mạnh Huân, không phải vì anh ta chưa đủ ưu tú, mà là anh ta quá mức ưu tú.
Trong giới giải trí, ngôi sao được gả vào nhà giàu là lẽ đương nhiên
giống như mỹ nữ lấy anh hùng vậy, rất nhiền nhân viên dưới con mắt ngoài cuộc trong công ty Ngu Tấn đều cho rằng tôi lạnh nhạt là kiểu đã muốn
mà còn ra vẻ, có ý đồ khích động ham muốn chinh phục của Mạnh Huân.
Trên thực tế tôi đã thấy rất nhiều sự châm chọc khiêu khích của giới
truyền thông dành những ngôi sao nữ bị nhà giàu vứt bỏ, thế nên tôi hiểu rất rõ, cho dù quá trình yêu của họ có bao nhiêu cuồng nhiệt, thì trong mắt những người xem, không phải những người đàn ông có tiền này đã sai, mà là những người phụ nữ không biết tự lượng sức mình không thể hiểu
được chính mình nông cạn bao nhiêu, không thể hiểu được tình yêu của đàn ông mỏng manh thế nào, dễ dàng trôi qua.
Ngay cả tình yêu của Hàn Trạc Thần đối với tôi cũng không chống được
một đòn, vậy sự si mê nhất thời của Mạnh Huân kia có thể duy trì bao
lâu?
Tôi nửa tựa ở đầu giường, nhấm nháp chút cà phê, đọc câu chuyện còn đắng hơn cả cà phê trong miệng.
Kịch bản viết về một cuộc ngoại tình rất thực tế, nhân vật nữ chính
xinh đẹp và xuất sắc yêu một người đàn ông đã có vợ, yêu đến đau khổ mà
không thể nói ra, lại cam tâm tình nguyện.
Có lẽ là chủ đề hùa theo chủ nghĩa hiện thực, kịch bản rất chịu khó
để tình cảm chí tình chí nghĩa và đạo đức luân lý xung đột, tránh nhiệm
và tình cảm, lý trí và cảm xúc mãnh liệt va chạm nhau.
Nhân vật nữ chính luẩn quẩn trong yêu thương sâu sắc và tự trách
chính mình, cuối cùng quyết định rời đi, lấy một người con trai vừa ưu
tú lại vừa si tình.
Đến kết cục, trong tiếng dương cầm bi thương, nữ chính thấy nam chính tới tham gia hôn lễ của cô, đứng ở một góc lặng lẽ quan sát, cô kéo
cánh tay chủ rể nhìn anh cười ngọt ngào…
Khi đi kính rượu, nhân vật nam chính đè thấp giọng hỏi cô: “Em yêu anh ta ở điểm nào?”
Nhân vật nữ chính cười, trả lời anh: “Em yêu anh ấy, vì anh ấy là người đàn ông em có thể yêu!”
Nam chính thất vọng rời đi, nữ chính nhìn bóng lưng anh mà đôi mắt ngập nước.
Anh biến mất hẳn khỏi tầm mắt của cô, cô vẫn còn nhìn theo hướng đấy…
Chú rể