ướng dẫn, đi thẳng tới dương
cầm, không để lỡ một phút, đàn cho Mạnh Huân một bản nhạc vui vẻ nhất
của Mozart.
Tôi biết, không có mấy người có thời gian nghe tôi đàn, từ lúc những
người này thấy tôi đi vào cùng Mạnh Huân, đã bắt đầu thảo luận bằng âm
thanh tự cho là “cực kỳ nhỏ” về chúng tôi, biểu đạt mấy lời châm biếm
khó nghe…
Đây là giới giải trí, phía sau sự phù phiếm, dưới sự tươi đẹp giả
tạo, là những linh hồn khô cạn. Mặc dù họ cũng từng giống tôi, ôm ấp
những ước mơ sạch sẽ!
Thế nên, tôi phản cảm nhất với giới giải trí, muốn tôi đứng dưới con
mặt bình luận của người người khác, để những người hoàn toàn không hiểu
gì về tôi dựa vào hứng thú và suy đoán của họ mà tôn lên hoặc hạ thấp
con người tôi, tôi không làm được.
Điều cũng làm tôi không chịu đựng chính là những phóng viên tài hoa xuất chúng kia.
Môn ngữ văn của tôi thật không giỏi, thế nên tôi thế nào cũng không
nghĩ ra, bọn họ làm sao có thể mổ xẻ bên trong con người dưới tình trạng hoàn toàn không hiểu gì về người ấy, đến máu chảy đầm đìa, hơn nữa còn
có thể làm mọi người tin phục.
Đàn xong bản nhạc, tôi không còn không còn hứng thú tiếp tục nữa,
chân thành đứng dậy chào hỏi, cười nhẹ với nhân vật chính của bữa tiệc – Mạnh Huân.
Tôi hiểu được mục đích của anh ta, chỉ đơn giản là anh ta muốn hình
dạng của tôi xuất hiện trên giới truyền thông, để có thể phát động những cơn sóng tranh luận suy đoán đã sắp bị dập tắt kia thêm lần nữa.
Tôi biết nhưng tôi vẫn tới, nếu đã không thể đáp lại tình yêu của anh ta, thì ít nhất cũng đáp lại được ơn trọng dụng của anh ta, đừng để anh ta thật phải thua lỗ đến táng gia bại sản.
Mạnh Huân rất lịch sự cầm lấy tay tôi, in một nụ hôn nhẹ lên mu bàn
tay: “Cám ơn âm nhạc của em! Rất đẹp, cả tiếng đàn lẫn người… đều rất
đẹp!”
“Cám ơn!” Tôi đáp lại bằng một nụ cười lễ nghi rất khách khí.
“Em dành cho anh một cơ hội có được không?” Anh ta nắm chặt lấy bàn
tay tôi đang định rút về, lòng bàn tay rộng lớn ấm nồng như lửa, chỉ
tiếc là sự ấm áp đấy cũng chẳng thể sưởi ấm được con tim lạnh lẽo như
băng.
Tôi cười cười rút tay lại, tạ lỗi với anh ta một cách lễ phép: “Xin
lỗi, phiền anh giúp tôi chuyển lời với Lucia, tôi có việc phải đi
trước.”
“Anh có thể mang lại cho em hạnh phúc và thỏa mãn giống như dương cầm vậy…”
“Dương cầm chưa từng mang lại hạnh phúc cho tôi.”
Có lẽ anh ta mãi mãi cũng không biết rằng: Tôi luôn luôn dùng dương
cầm để quên đi hạnh phúc đã từng qua, học cách chấp nhận sự bi thương!
Hiện tại tôi đã làm được rồi, tôi có thể giữa đêm khuya nhìn lên bầu
trời quen thuộc cười hồi ức đã qua, không trốn chạy, không lãng quên, mà là nghiêm chỉnh nhìn thẳng vào nỗi hận trong lòng mình, cũng là nhìn kỹ tình yêu sa ngã.
Tôi đã trưởng thành, đã hiểu rõ chuyện gì là chuyện tôi nên làm
Cho dù bây giờ anh có đứng trước mặt tôi, tôi cũng có thể kiêu ngạo nở nụ cười rạng rỡ nhất với anh
…
Đúng lúc này, một người waiter đến bên tôi, lén lút nhìn Mạnh Huân
đang đứng cạnh, hơi chút khó xử đưa tập ra tập séc trong tay, lúng túng
nói với tôi: “Có một vị tiên sinh nói… sau khi tiệc rượu kết thúc, muốn
mời ngài ăn bữa khuya…”
Tôi lạnh lùng liếc nhìn tấm séc, ánh mắt ngay lấp tức bị chữ ký kia thu hút.
Sẽ không khéo thế chứ?
Chẳng lẽ ông trời nghe được lời tuyên thệ tự tin ở đáy lòng tôi, cố tình thử thách tôi?
Để anh lại xuất hiện đột ngột như thế, lại có ý tưởng mới mẻ – dùng tiền “mua” tôi đi ăn khuya cùng anh?
Ngoại trừ anh thì cũng chẳng có người đàn ông nào tuyệt tình như thế.
Tôi kinh ngạc nhìn quanh bốn phía, vội vàng tìm kiếm bóng hình trong trí nhớ!
Chỉ cần vài giây, tôi đã tìm được anh ngồi trên chiếc ghế sofa trong góc, vẫn tao nhã như trước.
Tao nhã, bởi vì màu áo sơ mi của anh nhẹ nhàng mà chói mắt, màu trắng mà anh yêu thích nhất!
Tôi hít một hơi thật sâu, để không khí tràn ngập trong khoang ngực,
mới có thể khiến chính mình không để ý tới sự trống rỗng và mất mát ngắn ngủi trong lòng.
Anh muốn tôi nhớ kỹ: anh sẽ không đầu tư tình cảm vào tôi phải không?
Được, tôi cũng muốn anh phải nhớ: tôi cũng sẽ không!
Tôi nhận tấm séc, viết lên mặt trên khách sạn tôi ở và số phòng, sau
đó mở túi xách, lấy ra một tờ tiền có giá trị thấp nhất – 10 dollar
Hongkong, mỉm cười nói với waiter: “Phiền anh chuyển lời cho ông ấy, tôi rất có hứng thú với ông ta… Rất mong ông ấy có thể tới khách sạn qua
đêm với tôi… Cám ơn!”
Tôi đoán rằng lời tôi nói thật quá trắng trợn, không khỏi dọa waiter
đến đờ đẫn, ngay cả Mạnh Huân luôn luôn đối đáp ung dung cũng kinh ngạc
đến nỗi mặt xám như tro.
“Thiên Thiên! Kiểu chơi này không thể chơi loạn, nhất là với ông ta!”
Cơ bản tôi không có lòng dạ nào để ý đến Mạnh Huân muốn nói cái gì,
tập trung chờ đợi phản ứng của Hàn Trạc Thần, căng thẳn đến mức quên cả
hít thở.
Waiter đi tới bên người anh, tay cầm đồ gì đó đưa lên một cách sợ hãi, nói một hai câu.
Anh gần như không hề lộ bất kỳ cảm xúc gì, chỉ khi nhận lấy tờ 10
dollar và tấm séc kia, khóe miệng cong lên lộ ra ý chế giễu như không
như có.
Mạnh Huân thấy phản ứng của Hàn T