ời thương yêu Trọng Hàm nhất!
- Cô! - Trọng Hàm nâng gương mặt nhỏ nhắn lên, đôi mắt to tròn trong suốt nhìn cô không chớp.
- Cô kết hôn với ba ba con, có được không?
Thời khắc này tim cô như nhảy nhạc dance vậy. Trời ơi, con trai cô đang yêu cầu cô kết hôn với ba ba của nó. Cô cũng rất muốn nhưng.... nhưng không thể được.
- Được không, cô? - nó kéo tay cô. - Con thích cô làm mẹ con, con không cần người khác làm mẹ con đâu.
Cô kích động nhìn Trọng Hàm. Trẻ em đúng là như những động vật nhỏ nhạy cảm vô cùng, chúng biết ai là người thực sự yêu thương minh. Vạn Tử Tẩm thầm thờ dài một tiếng rồi cúi xuống ôm Trọng Hàm vào lòng:
- Cô không thể kết hôn với ba ba con, vi người mà ba ba thích là cô Trương, không phải cô. Mỗi người đều muốn kết hôn với người minh yêu, con có hiểu không?
Hàng mày cùa Trọng Hàm nhăn lại:
- Nếu vậy thi.... cô thích ba ba con sao?
Cô nở một nụ cười, dịu giọng nói:
- Đương nhiên là cô thích ba ba con. Trên thế giới này người mà cô thích nhất ngoài con ra còn có ba ba con nữa.
- Vậy thì chì cần ba ba cũng thích cô thì hai người có thể két hôn ư?
Trong lòng cô bất lực thở hắt ra. vấn đề chính là người phụ nữ anh yêu không phải cô!
- Trọng Hàm, cô biết con đang lo lắng cái gì. Cô cam đoan với con, cô Trương là một người rất tốt, cô ấy cũng sẽ đối với con rất tốt. Vậy nên con không cần phải lo lắng cái gì hét, chỉ cần con vui vẻ đi tắm rửa, vui vẻ chờ ba ba và cô Trương về, có được không?
Vất vả lắm Trọng Hàm mới chịu đi tắm, Vạn Tử Tẩm thở phào nhẹ nhõm rồi nhanh chóng dọn bàn ăn. Trên bàn có nhiều thêm một bộ bát đũa, bình thường chỉ có ba người nhưng hôm nay có bốn người. Lúc chuông cửa vang lên thi cỏ vừa cắm xong binh hoa pha lê tím trên bàn ăn. Thường ngày Ung Tuấn Triển tự mình nhập mật mã đi vào, chắc hôm nay có dẫn theo khách nên bấm chuông ý bảo cô ra mở cửa. Cô lại vội vàng chạy ra, cánh cửa hé mở, một trận hương thơm bay vào, hô hấp của cô cũng dồn dập hơn.
Nghe tiếng đã lâu, cuối cùng thì hôm nay cô cũng được nhìn thấy một Trương Cảnh Viện bằng xương bằng thịt. Chỉ mong Trương Cành Viện là người đúng như những gì cô đã nói với Trọng Hàm, là một người phụ nữ hiền lành, dễ gần.
Bên ngoài cửa lớn, một đôi nam thanh nữ tú rất xứng đôi đứng trước mặt cô. Nam thanh đương nhiên là Ung Tuấn Tliển còn nữ tú đương nhiên là Trương Cành Viện.
Vạn Tử Tẩm cẩn thận đánh giá đối phương. Không nói ngoa, cô ấy đúng là một người phụ nữ xinh đẹp, quyến rũ, cà ngươi lộ ra thứ khí chất cao quý. Dĩ nhiên cô ấy ăn mặc rất thanh lịch, chiếc ví cầm tay kia ước chừng mấy chục vạn, không hổ là con gái cưng của viện trưỏng một bệnh viện lớn.
Ung Tuấn Triển nhìn cô một cái rồi mới lên tiếng:
- Tôi xin giới thiệu, đây là tiểu thư Trương Cảnh Viện. Còn đây là người giúp việc nhà anh.
- Xin chào, hoan nghênh cô tới chơi!
Nụ cười rạng rỡ thường trực trên mặt cô nhưng Trương Cảnh Viện chỉ lạnh lùng nhìn cô một cái rồi tháo đôi giày cao gót màu bạc để xuống bậc thềm ra vào. Chỉ hành động này đã khiến cô ý thức được thân phận khác biệt giữa mình và bọn họ. Thật tệ, cô thật xấu hổ! Chỉ vì cô nghĩ mình là mẹ đẻ của Trọng Hàm nên chưa từng có thái độ này nọ đối với người ngoài nhưng trong mắt người khác thì cô chỉ là một người đi ở làm công việc quét dọn, nấu nướng cho chủ nhà mà thôi. Khó trách một thiên kim tiểu thư cùa viện trưởng bệnh viện lại không muốn chào hỏi với cô.
- Cô Vạn, dép lê đâu?! - Giọng điệu của Trương Cảnh Viện thật lạnh nhạt, bộ dạng đang chờ đợi được hầu hạ.
Thoạt đầu cô rất ngạc nhiên nhưng ngay sau đó phát hiện một tia không kiên nhẫn trong mắt đối phương liền vội vàng mở tủ dép, khom người cầm một đôi dép lê ra rồi đặt gọn gàng trước mặt cô tiểu thư kia.
Đại tiểu thư mặc nhiên xỏ dép đi vào, không một tiếng cảm ơn.
Vạn Tử Tẩm bối rối nhìn Ung Tuấn Triển đang đứng sau Trương cảnh Viện, đúng lúc anh quay sang nhìn cô. Hàng lông mày của anh nhíu chặt lại, miệng hơi hơi giơ lên những chưa nói một lời nào.
Trời ơi, là cô ấy sao? Là người phụ nữ lạnh lùng này sao? Anh chắc chắn là muốn kết hôn với người phụ nữ này ư?
Cô ấy tuyệt đối sẽ không đối xử tử tế với Trọng Hàm đâu, anh không nhìn ra hả?
Một bữa cơm mà cứ như đang ngồi ăn ở Bắc Cực, không khí lạnh tới run người. Trương Cảnh Viện tự cho mình là nữ chủ nhân, Vạn Tử Tẩm căn bản không dám nghĩ minh có thể ngồi ăn cùng bàn với bọn họ nên khéo léo dọn đi một bộ đồ ăn rồi đứng bên cạnh phục vụ. Ung Tuấn Triển thấy tất cà nhưng anh không nói gì, điều này khiến cô có suy nghĩ anh đang chứng tỏ là mình cũng thấy cô không xứng ngồi cùng bàn ăn cơm với bọn họ?
Cô đã bị tổn thương.
Nhưng bị tổn thương thì sao chứ?
- Rốt cuộc thì hôm nay ăn cơm Trung hay cơm Tây vậy? Cô Vạn, không phải cô từng được đào tạo, huấn luyện rồi ư, sao ngay cả nghi thức chào đón khách cơ bản cũng không biết? Một bên là dao đĩa, một bên là thìa đũa, cô muốn khách bắt đầu ăn thế nào đày?
- Cô cho rằng trên bàn cơm tiếp khách thích hợp để trưng hoa sao?
- Thịt bò xào kim chi? Món ăn này không thanh nhã chút nào. Cô Vạn, tôi hy vọng cô nên đọc thêm
