nhiều sách dạy nấu ăn một chút. Sau này không nên nấu những món này đẻ dùng tiếp khách, như vậy thật bất lịch sự và thất lễ.
Từ đầu tới cuối, Trương Cảnh Viện lấy tư cách của một nữ chủ nhân luôn miệng phê bình cô, ngay cả một câu thân mật cũng chưa từng nói với Trọng Hàm. Thậm chí cô ta còn không thèm nhìn Trọng Hàm một cái, chỉ chào đúng một câu “Xin chào" và sau đó không nói thêm gì.
Vạn Tử Tẩm im lặng lắng nghe sự giáo huấn của nữ chù nhân, tim gần như chìm xuống.
Cô đã không nói là mình có ý tốt, vi không biết cõ ta thích ăn cái gì nên mới chuần bị nấu cả đồ Trung và đồ Tây; cũng không nói bình hoa Campanulaceae kia [một loài thuộc họ hoa Chuông, rất đẹp'> là món quà của một vị phụ huynh tốt bụng tặng khi cô đi đón Trọng Hàm; cô thấy chúng rất đẹp nên mới cắm vào bình. Cõ không quan tâm tới những chuyện đó, cô chỉ lo lắng một người phụ nữ quá khe khắt và lạnh lùng như cô ta nếu trờ thảnh mẹ kế của Trọng Hàm thì một đứa trẻ mẫn cảm như nó sẽ cảm thấy như thế nào?
Nghĩ tới đây, lòng cô đau nhói. Cô hận chính mình không thể bảo vệ đứa con bảo bối cùa mình, đồng thời giận cả Ung Tuấn Triển thật ích kỷ. Anh chỉ lo cho tình yêu cùa mình, còn Trọng Hàm thi sao? Anh đặt Trọng Hàm ờ vị trí nào vậy?
Đứa nhỏ nhất định là cảm giác được bạn gái của ba ba mình không thích gần gũi với mình nên ăn cơm xong nó không ăn hoa quả tráng miệng mà im lặng chạy thẳng về phòng.
Đêm đã khuya, Ung Tuấn Triển đưa Trương Cảnh Viện về tới tận lúc này vẫn chưa thấy trờ về. Đoán chắc anh không hề quan tâm tới cảm thụ của cô và Trọng Hàm mà đưa người đẹp đi hưởng thụ niềm vui rồi.
Quan hệ giữa bọn họ đã thân mật như vậy thì một ngưòi giúp việc nhỏ nhoi như cò là cái gi chứ? Cõ không thể ảo tưởng mình cần phải tham gia vào việc củng cố tình cảm cùa họ nữa rồi, có phải không?
So với việc đề nghị anh đặt vấn đề cảm giác cùa Trọng Hàm trước tình yêu của bản thân thì chi bằng cô tới an ủi Trọng Hàm. Coi như cô giúp nó xoa dịu tâm lý và xây dựng tình cảm giữa bọn họ thêm chút một.
Thế nên cô đứng trước cửa phòng Trọng Hàm một lúc lâu, đợi tới khi ngọn đèn trong phòng tắt đi thì cô mới nhẹ nhàng đầy cửa đi vào, ngồi xuống bên giường, khẽ vuốt ve mái tóc nó.
- Trọng Hàm, chắc là con vẫn chưa ngủ đâu nhỉ? Cô nói cho con nghe, hôm nay vi cô Trương cảm thấy không khỏe nên mới không thẻ nói chuyện nhiều với con. Chúng ta thông cảm với cô ấy, được không? Lần sau nhất định cô ấy sẽ không như vậy nữa, con không phải buồn. Ngày mai là cuối tuần rồi, chúng ta cùng nhau ra ngoài ăn cơm trưa rồi đi hiệu sách nhé? Cô muốn mua mấy cuốn sách tặng cho Trọng Hàm của chúng ta.
Tuy đôi mắt nó nhắm nghiền, không đáp lời nhưng nhất định là nó nghe được.
- Trọng Hàm, hẹn như vậy nha, chúc ngủ ngon! Cô cảm thấy an tâm hơn chút, không biết làm vậy có an ủi được nó chút nào không?
Vạn Tử Tẩm đi ra khỏi phòng, vừa đóng cửa xong thì phát hoảng khi thấy Ung Tuấn Triển đã đứng cạnh cửa từ khi nào. Đôi mắt anh nhìn cô đầy ý tứ và sâu sắc.
- Cám ơn cô! - Anh nói mà tâm tình cực kỳ phức tạp.
Tuy anh biết Trương Cảnh Viện đã sớm tỏ ra không thích đứa nhỏ, biết sau hôn nhân đứa nhỏ cũng không trở thành thứ gì đó quan trọng với cô, cũng biết cô sẽ tiếp tục gửi gắm tình cảm của mình vào sở thích nhạc cổ điển nhưng anh không ngờ cô thậm chí còn không muốn làm quen với đứa nhỏ. Điều này khiến anh dao động dữ dội. Anh nghi ngờ, cho dù anh và Trương Cảnh Viện không có con chung thì một người mẹ kế không thèm quan tâm tới sự tồn tại của một đứa trẻ chẳng phải sẽ làm tổn thương Trọng Hàm ư?
- Tôi biết anh rất khó xử. - Cô mỉm cười nhầm giúp anh xua đi cảm giác tự trách. - Một bên là con trai, một bên là người phụ nữ mình yêu... Nhưng hôm nay hình như Trọng Hàm rất buồn, ngày mai nghỉ cuối tuần, tôi và Trọng Hàm đã hẹn sẽ đi ăn cơm trưa bên ngoài rồi đi hiệu sách. Tôi hứa sẽ mua vài cuốn sách tặng nó, anh có thể đi cùng chúng tôi không?
Hàng lông mày Ung Tuấn Triển hơi nhíu lại.
Người phụ nữ mình yêu?
Ý cô đang nói tới Trương Cảnh Viện?
- Có phải là không tiện hay không? - Thấy anh không nói gì, Vạn Tử Tẩm ướm lời. - Anh có hẹn chơi bóng với khách sao? Có lẽ chúng tôi sẽ đổi sang bữa ăn tối, buổi chiều sẽ đi hiệu sách trước....
Đôi mắt đen sâu cùa anh nhấp nháy, giọng điệu thong thả:
- Không cần đổi đâu, tôi có thời gian.
Vì sao anh lại muốn nói cho cô biết lý do vì sao mình chọn Trương Cảnh Viện? Anh muốn cô không cần phân biệt hay hiểu lầm sao? Anh chẳng qua chỉ là một ông chủ, một người cha độc thân; còn cô thì vẫn không thể quên được tình cảm với người bạn trai cũ cùa mình.
- Vậy thì tốt quá! Trọng Hàm nhất định sẽ rất vui. - Cô mỉm cười rạng rỡ. - Tôi đi ngủ trước đây, chúc ngủ ngon!
Cô không muốn phải đối diện với anh, tim cô đập rất nhanh, vì sao anh lại nhìn cô như vậy chứ? Anh đã có đối tượng kết hôn rồi kia mà, còn cô chẳng qua chỉ là một người giúp việc nhà.... Nếu anh biết cô chính là người phụ nữ đang vụng trộm hạ sinh đứa nhỏ thì anh có xem xét lại hôn sự với Trương Cảnh Viện không? Anh có thể vì Trọng Hàm mà suy nghĩ tới chuyện kết hôn với cô k