ng suy nghĩ những gì. Thực ra, mười năm trước tôi cũng không thể nào biết được suy nghĩ của anh ấy. Duyên phận của chúng tôi… quá ngắn ngủi.
Chỉ có một đêm!
Ung Tuấn Triển nhìn cô không chớp mắt, lồng ngực Vạn Tử Tẩm phập phồng kịch liệt, cả người nóng phừng phừng như có lửa đốt. Thông tin mà cô đưa ra liệu có khiến anh nhớ lại điều gì không? Anh có ấn tượng gì với cô nữ sinh mười năm trước? Nếu nói có thì cô cũng không tin, bọn họ không có thứ tình yêu mãnh liệt, nồng nàn; thậm chí buổi sáng thức dậy chỉ còn một mình cô nằm mơ màng trên giường. Anh biến mất, thanh toán chi phí dừng chân nghỉ trọ rồi đi thẳng.
Cô đã khóc như ruột gan đứt từng khúc, đau đớn vô cùng. Rõ ràng khi hai người kết hợp, anh nhiệt tình và dịu dàng như vậy, nhưng sao qua một đêm anh lại nhẫn tâm chạy lấy người, một câu cũng không để lại…
Thâm tâm cô cho rằng anh đang trốn tránh cô, trốn tránh khả năng phải đối mặt với trách nhiệm đạo nghĩa. Mãi tới khi dì nói thì cô mới biết, anh vội vã đi là vì mẹ anh nhập viện.
Điện thoại của anh tắt nguồn, người nhà anh đã phải nhờ tới truyền thông, vất vả lắm mới tìm được anh để thông báo tin mẹ anh phải vào viện.
Khi biết nguyên nhân không phải anh đang trốn tránh mình thì cô đã cảm thấy tốt hơn nhiều. Và cô cũng tin tưởng, chờ khi bệnh của mẹ anh tốt lên, anh sẽ trở về, sẽ quay trở lại ngọn núi này để tìm cô. Đêm đó thật ngọt ngào, thật ấm áp, thập đẹp, cô tin anh sẽ không dễ dàng quên nó!
Nhưng anh đã không quay lại, sau đó cô nhận được tin sét đánh ngang tai.. Cô phát hiện mình mang thai…
– Ba ba, cô! – Trọng Hàm cười toe, chạy hớn hở tới đưa cho hai người xem cuốn sách. – Mọi người xem, mẹ của Tiểu Triển đã đưa cậu ấy tới Mỹ, hai người họ còn được xem một trò chơi thú vị trong lịch sử. Thậm chí Tiểu Triển được chơi bóng với một cầu thủ nổi tiếng, đạt kỷ lục trong cuộc thi chạy bộ; cậu ấy còn được chơi những trò chơi mới nhất, gặp gỡ vợ chồng tổng thống… Oa!!!!
Sự vui vẻ của đứa nhỏ đã làm dịu đi bầu không khí cứng ngắc ba nãy. Vạn Tử Tẩm bình tĩnh lại, ánh mắt trở nên dịu dàng:
– Trọng Hàm của chúng ta cũng muốn được tới Mỹ gặp minh tinh trong Major League sao? [tên một bộ phim hài nổi tiếng liên quan tới môn bóng chày'>. – cậu bé nào cũng có giấc mơ về bóng chày, cô đã cố ý sắp xếp trong câu chuyện, quả nhiên Trọng Hàm thích tình tiết này.
Người làm ba ba kia cũng mỉm cười, đề nghị:
– Trọng Hàm, cũng sắp tới kỳ nghỉ hè rồi, hay là năm nay chúng ta tới Mỹ xem một trận đấu bóng chày nhé, thuận tiện sẽ tới chơi ở công viên Disneyland.
– Dạ! – ánh mắt Trọng Hàm như phát sáng, nó quay sang nhìn Vạn Tử Tẩm. – Cô sẽ đi cùng chứ?!
Ung Tuấn Triển gật đầu, cười nói:
– Đương nhiên rồi!
Cô ngạc nhiên nhìn anh:
– A, không phải nói khi anh và Trọng Hàm đi nghỉ thì đó là thời gian nghỉ của tôi sao?
Tuy cô tha thiết ước mơ cái chuyện theo hai cha con họ đi du lịch nhưng sao cô có cảm giác bất an? Cứ như là sẽ xảy ra chuyện gì vậy.
– Được rồi, cô có thể nghỉ mà. – Ung Tuấn Triển nhún nhún vai với con trai. – Trọng Hàm, cô không muốn đi, cô muốn nghỉ ngơi, không muốn chăm sóc con…
Đứa nhỏ lập tức nắm lấy tay cô, giọng nài nỉ:
– Cô, con sẽ nghe lời mà, làm ơn đi cùng con nha, làm ơn mà!
Sự kiên định của cô cứ như là lớp băng mỏng bị hòa tan:
– Được rồi, đã biết, cô không ở lại mà đi cùng hai người tới đó, được chưa?!
Trọng Hàm nhảy cẫng lên hoan hô;
– Hoan hô! Hoan hô! Cô, cảm ơn cô!
Ung Tuấn Triển mải mê ngắm nhình một lớn một nhỏ phụ họa nhau cười đùa vui vẻ, rồi bất giác anh hoảng hốt vì có một thứ ảo giác.. Họ giống như một cặp mẹ con thân thiết vậy.
Rõ ràng là Tử Tẩm có cảm giác với anh nhưng vì sao lại luôn trốn tránh? Cô e ngại chuyện gì? Chẳng lẽ e ngại Trương Cảnh Viện?
Đúng thế, với lập trường của cô thì dĩ nhiên sẽ e ngại Trương Cảnh Viện.
Cô không muốn làm kẻ thứ ba phá hoại tình cảm của người khác. Hôm qua không phải cô đã nói Trương Cảnh Viện là người phụ nữ anh yêu ư? Nếu trong lòng cô có cái suy nghĩ này thì tất nhiên phải có đề phòng với anh rồi; cô tuyệt đối sẽ không nói ra tình cảm thật của mình.
Chỉ cần xác định trong lòng cô có anh thì anh sẽ lập tức kết thúc ước định với Trương Cảnh Viện và sẽ đem sự thực về mối quan hệ giữa anh và Trương Cảnh Viện nói cho cô biết.
Vậy nên trong chuyến du lịch này anh nhất định phải xác nhận tâm ý của cô! Nhất định!
Trọng Hàm bước vào kỳ nghỉ hè, kế hoạch kia lập tức được thực hiện. Bọn họ ở trong một khách sạn cao cấp nhất giữa trung tâm New York, gần cạnh sân vận động Yankee [1 sân vận động chuyên dành cho môn chơi bóng chày nổi tiếng, hình như đã bị phá và xây dựng thành một SVĐ mới – tuổi đời chừng 85 năm'>. Mãi tới khi kéo hành lý lên nhận phòng thì Vạn Tử Tẩm mới biết Ung Tuấn Triển đặt phòng gia đình. Nói cách khác, trong kỳ nghỉ này ba người bọn họ cùng sinh hoạt và ở chung trong một phòng!
Tim cô đã đập liên hồi khi biết được sự an trí này; còn anh thì chỉ cười cười giải thích:
– Buổi tối chắc tôi sẽ thường đi gặp gỡ vài người bạn cũ, vậy rất tiện để em chăm sóc Trọng Hàm.
Anh nói đúng, có mấy lần anh gặp lại
