Song Sinh

Song Sinh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324021

Bình chọn: 9.5.00/10/402 lượt.

có cả phòng lạnh lẽo và tịch mịch.

Tôi không khỏi có chút oán hận Từ Tiểu Trí, tại sao cô ấy lại nói với tôi những lời đó, nếu như cô ấy không nói những lời đó thì tôi liền cái gì cũng không biết, tôi không biết thì cũng sẽ không sợ hãi giống như bây giờ.

Từ trong bóng tối tôi nhìn anh đang nhắm mắt ngủ say, nhớ vòng tay ấm áp an toàn mà không biết đã từng ôm qua bao nhiêu phụ nữ khác, đột nhiên đầu giống như bị tia chớp đánh trúng phát ra một loại đau đớn như đâm tim xẻ thịt, trở về lâu như vậy trừ ngày đầu tiên từng phát bệnh ra thì không còn đau nữa, tôi từng cho là tôi đã khỏi, nhưng lần này so lúc trước càng đau đớn khó nhịn hơn, tôi cắn môi dưới nhịn tiếng rên rỉ sắp bật thốt lên, đưa tay bật đèn bàn trên đầu giường, tôi nhớ trong ngăn kéo đầu giường có thuốc giảm đau mà lần trước tôi bỏ vào.

Tôi mở ngăn kéo ra đưa tay vào trong theo trí nhớ lục tìm chỗ cất thuốc giảm đau, không có, không có sờ được cái lọ thuốc quen thuộc đó, tôi nhớ tôi bỏ vào rồi mà, tại sao lại không có chứ. Tôi mở ngăn kéo khác ra tìm kiếm lọ thuốc giảm đau, không có, ở đây cũng không có, vậy tôi đã cất nó ở đâu chứ. Tôi nhớ mấy tháng trước lúc dọn dẹp hành lý tôi đã để nó trong ngăn kéo này mà, tại sao bây giờ lại không thấy chứ? Tiếng tôi tìm kiếm đồ đã đánh thức anh đang ngủ say, anh mở mắt ra thấy tôi mặc áo ngủ thật mỏng, nước mắt lăn dài trên má ngồi lẫn lộn giữa một đống thứ.

"Uyển Uyển, em sao vậy?" Anh vội vàng nhảy xuống giường ôm cơ thể lạnh lẽo đến có chút dọa người của tôi.

"Thuốc của em mất rồi, thuốc của em mất rồi." Tôi ngồi dưới đất dùng sức ném mấy thứ đồ rơi vãi lộn xộn bên cạnh, nhức đầu cộng thêm trong lòng vốn không tốt đã làm cho tôi có chút gần như buồn bực phiền não đến điên loạn.

"Tại sao lại nhức đầu nữa chứ? Không phải rất lâu rồi đã không còn nhức đầu nữa sao?" Anh ngăn bàn tay của tôi không để cho tôi tiếp tục ném loạn đồ.

"Không biết, em không biết, em muốn thuốc của em, thuốc của em!!" Tôi tránh tay của anh ra kéo valy lấy thuốc ngủ tôi ném bên trong ra, thuốc giảm đau không tìm được nhưng có thuốc ngủ là tốt rồi, ngủ sẽ không đau đớn cũng sẽ không nghĩ đông nghĩ tây nữa. Tôi dùng sức mở nắp bình ra đổ gần nửa lọ thuốc ngủ vào lòng bàn tay, há miệng muốn đổ toàn bộ thuốc trong tay vào miệng thì tay chợt bị giật ra, thuốc trong tay kể cả mấy viên thuốc còn dư lại trong lọ rơi đầy trên đất.

"Uyển Uyển, rốt cuộc em bị sao vậy hả." Anh ôm tôi thật chặt, không để cho tôi đưa tay nhặt lại mấy viên thuốc dưới đất.

"Buông em ra, đừng ôm em...em không muốn anh ôm, anh đi ôm mấy cô gái kia đi." Tôi đẩy cánh tay đang vây quanh tôi của anh ra, dùng sức giãy giụa.

"Uyển Uyển, hôm nay em bị sao vậy, bình thường em không có điên loạn như vậy!" Anh dùng sức ôm chặt lấy cơ thể tôi, không để cho tôi tránh thoát khỏi ngực anh.

"Em đúng là đang điên lên, là bị bệnh thần kinh đó anh có biết hay không? Lúc em ở bên ngoài năm năm, trừ ba tháng đầu trải qua cuộc sống của người bình thường ra thì toàn bộ những tháng ngày còn lại em đều ở trong viện điều dưỡng! Bác sĩ chủ trị của em là bác sĩ giỏi nhất trong khoa thần kinh toàn nước Mĩ, anh biết tại sao ông ấy lại phải đến trị liệu cho em không? Không phải là bởi vì bà cả trả tiền phí chữa trị nhiều mà là bởi vì như ông ấy nói, em là bệnh nhân bị bệnh nghiêm trọng nhất mà ông ấy đã gặp, ông ấy chưa từng thấy qua bệnh nhân có thần kinh yếu ớt như vậy, không thể chịu nổi một chút kích thích, cho nên ông ấy rất có hứng thú tới trị liệu em, ông ấy trị cho em gần năm năm, bệnh của em vẫn một chút cũng không có tốt lên, cho nên ông ấy từ bỏ việc trị liệu đề nghị em trở lại nơi quen thuộc mà em đã từng sống, nói rằng ở đó có lẽ sẽ giúp cho bệnh tình của em có thể tốt lên." Tôi không giãy dụa nữa cúi thấp đầu chảy nước mắt kể lại cuộc sống năm năm qua của tôi, tôi vốn đã quyết định sẽ không nói cho anh biết, tôi vốn muốn giữ bí mật chuyện này ở trong lòng cả đời.

"Uyển Uyển, anh không biết mọi chuyện lại xảy ra như vậy." Cánh tay ôm tôi của anh có chút run rẩy, giọng cũng thật thấp giống như đang khóc.

"Em không cần anh lo cho em, anh đi lo cho đám phụ nữ kia đi, đi tìm Từ Tiểu Trí hoặc mười mấy người phụ nữ kia là được, em phải đi xa một chút để không gặp lại anh nữa." Tôi tránh thoát cánh tay của anh giãy giụa đứng lên lung tung kéo quần áo treo trong tủ xuống ném vào trong valy đang mở ra.

"Uyển Uyển, không có những người khác, không có những phụ nữ khác, anh không biết Từ Tiểu Trí đã nói với em cái gì, nhưng anh chỉ có mỗi mình em thôi." Anh kéo tôi về trong ngực đặt tôi lên trên giường, hơn nửa người che ở trên người tôi ngăn mọi hành động của tôi lại.

"Từ Tiểu Trí nói với em, cô ấy và rất nhiều rất nhiều phụ nữ từng cùng anh, cùng anh. . . . . ." Những lời còn lại tôi không thể nói ra miệng nổi, nghĩ tới là trong lòng liền đau đớn như bị người nào đó siết lấy.

"Uyển Uyển, anh không biết Từ Tiểu Trí đã nói gì với em, nhưng những chuyện đó đều không phải là thật, năm năm này anh đúng là đã trải qua một cuộc sống có chút phóng đãng, nhưng anh không có như em t


Old school Swatch Watches