bao
giờ bà nhìn thẳng mẹ, chỉ thích dì Mã con hơn.”
Mẹ Tâm My kết hôn sớm, nhưng mấy năm đầu do tập trung học hành nên chưa muốn có
con. Bà Tâm My xuất thân trong gia đình trí thức, tính cách vốn vô cùng kiêu
ngạo và cố chấp, mấy năm sau mâu thuẫn với con dâu ngày càng sâu sắc.
“Mẹ là sinh viên duy nhất của cả thị trấn, giống như bây giờ các con hay gọi là
phượng hoàng ấy. Họ hàng thân thích lại nhiều, nên người qua người lại tấp nập,
nhộn nhịp lắm, đặc biệt sau khi sinh con, họ hàng bên mẹ ra vào suốt ngày, có
nhiều lúc phòng khách chật không có chỗ ngồi vì thế mà bà con không thích. Bố
con bị kẹt ở giữa phải chịu không ít ấm ức.”
Mẹ của Kiều Tiểu Tuyết là bạn cùng lớp với mẹ Tâm My, năm đó có cảm tình với bố
cô, nhưng vì tiếc nuối người đàn ông đã có gia đình, đành phải quay sang người
khác.
“Năm đầu sinh con, dì Mã tới tìm mẹ...”, mẹ Tâm My ngừng lời, hình như do dự
không biết có nên tiếp tục nói.
Lòng bàn tay nắm chặt, Tâm My hiểu sau đây mới là phần quan trọng.
“Cô ấy khóc trước mặt mẹ, khóc nức nở, nước mắt nước mũi giàn giụa. Nói có con
rồi, nói phải ly hôn, nói không hạnh phúc”, mặt mẹ như đông cứng, “Khi ấy Tiểu
Tuyết đã gần hai tuổi, mẹ còn tốt bụng khuyên rằng việc ly hôn phải thận trọng,
phải nghĩ cho Tiểu Tuyết, quả nhiên không được bao lâu họ ly hôn thật”.
Gió thổi trên mặt lạnh buốt, Tâm My nhìn sắc mặt mẹ, không dám tiếp lời.
“Ai ngờ sau đó bà ấy liền quỳ xuống, khóc lóc ôm lấy chân mẹ, xin mẹ tác thành
cho hai người, nói đã có thai, là của bố con.”
“Bố con trong lần xuống làng dạy học có gặp lại mẹ Tiểu Tuyết, hai người họ vốn
đã có tình cũ, khi ấy nếu không phải kết hôn với mẹ trước, cảm thấy có trách
nhiệm, nhưng sau đó phát triển thế nào củng khó nói. Sau lần gặp lại đó, bố con
liền...”
Tâm My nghiến răng ken két, bố ư? Người bố vĩ đại hoàn hảo không ai sánh bằng
trong lòng cô ư?!
Mẹ Tâm My cười khổ sở: “Đừng hận bố con, ông ấy cũng có lý do. Trong mấy năm,
giữa bố con và mẹ có quá nhiều việc xảy ra, công việc, con, bà con, tình cảm
cũng mai một dần. Hằng sáng thức dậy đi làm mỗi người mỗi nẻo, tối về đến nhà
ăn xong cơm việc ai nấy làm, không khác gì người xa lạ. Dì Mã con là người dịu
dàng biết quan tâm người khác, chẳng giống mẹ, mẹ quá hiếu thắng quá mạnh mẽ
không chịu thua”.
“Mẹ, cái đó không phải lý do...”
“Mẹ nói điều này có thể ảnh hưởng tới hình tượng tốt của bố con, nhưng ông ấy
không chỉ là bố con, ông ấy còn là đàn ông. Con người đều có lúc phạm sai lẩm,”
mẹ đưa tay xoa đầu cô, “Chẳng qua ông ấy chỉ đi chệch đường một lần”.
Đã có lần, sau khi Tâm My chiến tranh lạnh với mẹ có hỏi bố cô “Phụ nữ tính khí
như mẹ, bố lấy làm gì? Còn phải sống cả đời”, bố nói, “Hãy phóng to ưu điểm và
thu nhỏ khuyết điểm. Đó là nguyên tắc chung sống, còn là điều mẹ con đã dạy bố.
Hãy nghĩ nhiều hơn đến những điều tốt mẹ đã làm cho con”. Tâm My nghĩ đến điều
này, mắt cô mọng nước. Với tính cách mạnh mẽ như mẹ cô, lại có thể nhẫn nhịn
trước lầm lỡ của bố...
“Mẹ, mẹ không giận bố sao?”
“Giận? Khi đó mẹ con hận một nỗi không thể giết chết hai người bọn họ.”
Sau này còn kịch tính hơn cả phim truyền hình, mẹ Tâm My lúc đó lên cơn, muốn
tìm kẻ lầm lỡ kia để tính sổ, mẹ Tiểu Tuyết đuổi theo sau khóc lóc thảm thiết,
giằng co um sùm trên cầu thang, kết quả mẹ Tiểu Tuyết hụt chân ngã cầu thang
nên sảy thai.
“Đáng đời! Cô ấy xứng đáng bị nói hai từ đó. Bản thân ngoại tình thì thôi, dựa
vào cái gì phá hoại gia đình chúng ta? Hạnh phúc của cô ấy là hạnh phúc, hạnh
phúc của chúng ta không là hạnh phúc ư?”
Mãi lâu sau mẹ cô không nói gì, trong mắt ánh lên vẻ đau xót.
“Mẹ nghe chuyện của Tiểu Tống xong, trong lòng ngợi khen nó mãi. Mẹ là người
mạnh mẽ, nhưng vẫn không đủ mạnh mẽ, không đủ nhẫn tâm như mẹ thằng bé. Sự việc
lần đó ầm ĩ lắm, trong trường xôn xao khắp nơi. Bố con không còn mặt mũi nào để
gặp mọi người, đóng cửa phòng xin lỗi mẹ, xin mẹ tha thứ. Hai chữ ly hôn mẹ nói
luôn mồm, nhưng thấy con nằm trong lòng cứ khóc suốt nên cũng dần mềm lòng. Giờ
nghĩ lại, quyết định khi đó là chính xác. Bao năm nay, bố con không còn tái
phạm. Con cũng đã lớn, sự nghiệp không có gì đặc biệt nhưng tung tẩy nhảy nhót
hệt đứa ba hoa.’’
“Mẹ”, Tâm My nắm tay mẹ cô.
“Cuộc
đời người đàn bà, dù ở ngoài đời có huy hoàng chói lọi đến mấy, nhưng thứ đem
đến hạnh phúc tuyệt vời nhất vẫn chỉ là chồng và con. Xét về tổng thể thì bố con là người tốt. Sự việc năm
đó nói đúng ra thì cũng chẳng phải là lỗi của riêng ai, dì Mã con gọi điện
thoại tới, khóc lóc xin lỗi mẹ, nếu là tính cách trước đây mẹ đã dập máy từ
lâu. Hồi đầu mẹ còn oán hận, nhưng năm ngoái sau khi xét nghiệm xong mẹ nhìn
mọi thứ thấy nhẹ nhàng. Nghĩ lại cô ấy cũng đáng thương, ngày trẻ đan áo đưa
canh hỏi han ân cần bố con nhiều hơn mẹ nhiều. Đáng tiếc cô ấy yêu nhầm người,
từng bước sai lầm. Thế nên, cô ấy đến xin giúp đỡ mẹ liền đồng ý ngay. Tiểu
Tuyết có điểm nào đó cũng giống mẹ, hiếu thắng và mạnh mẽ. Năm đó dù vô tình
hay hữu ý mẹ cũng đã đẩy cô ấy ngã cầu thang, bây giờ vẫn để lại b