iễm.
Không khó để đoán ra, người vẽ những bức tranh này yêu nụ cười của người nữ tử đó đến thế nào. Nàng đột nhiên thật hâm mộ người nữ tử ấy, hâm mộ cảm giác được yêu thương quý trọng. Nếu người vẽ tranh là nam nhân, như vậy thật khẳng định, hắn rất yêu người thiếu nữ, có thể là yêu khắc cốt ghi tâm.
Tô Ngọc Thanh đắm chìm trong nụ cười của người con gái, đột nhiên lại chú ý đến một bức tranh.
Bức tranh là một khung trời tràn ngập hoa lê rơi, nữ tử mặc váy hoa đứng phía xa xa, dù nàng ấy cười, nhưng lại mang vẻ mặt ưu thương. Ánh mắt
kia rất xa xôi, giống như đang khát vọng, dãy dụa, biểu tình bất phục.
Dãy dụa? Bất phục?
Tô Ngọc Thanh cả kinh, tâm tình lẫn biểu cảm của người con gái này quá giống nàng!
Nhưng, Tô Ngọc Thanh nàng có thể làm được gì? Có thể trốn khỏi trói buộc của nam nhân kia sao?
Nàng cười khổ, nước mắt trong suốt đong đầy hốc mắt.
Không thể!
Nàng, định sẵn không thể thoát khỏi hắn. - Ngọc vương phi, bên ngoài có người tới!
Thu Thủy kêu lên sợ hãi, đánh thức nữ tử đang lâm vào ưu thương.
Tô Ngọc Thanh nhíu mi, chờ chủ nhân tiếng bước chân tiến đến.
- Là người nào lớn mật, dám một mình xông vào tẩm cư Tứ vương gia?
Người còn chưa thấy đâu, tiếng nói đã vọng đến.
Sau đó liền thấy một gã thái giám khoảng hai mươi mấy tuổi hùng hổ tiến
vào, vừa nhìn thấy hồng y nữ tử, đột nhiên mất hết khí thế, “bùm” một
tiếng quỳ trên mặt đất.
- Nô tài đáng chết, không biết Ngọc vương phi tới đây. Thỉnh Ngọc vương phi tha mạng.
Tô Ngọc Thanh chỉ đế ý đến câu nói đầu tiên của hắn, hỏi:
- Ngươi vừa nói nơi này là tẩm cư của Tứ vương gia?
- Dạ đúng, nơi này là tẩm cư trước kia của Tứ vương gia. Ngài đã phái tiểu nhân phải trông coi, không cho người ngoài tiến vào.
- Ta đây là người ngoài sao? Còn nữa,nữ tử trong bức tranh là Nguyệt vương phi?
- Tứ vương gia từng phân phó không cho bất cứ kẻ nào tiến vào. Tiểu nhân chưa từng gặp qua Nguyệt vương phi, cho nên cũng không biết nữ tử trong bức tranh là ai.
- Phải không?
Tô Ngọc Thanh cố che lại cảm giác kì lạ trong lòng, không để ý gã thái
giám vẫn phủ phục trên mặt đất. Nhìn lại một lần người trong bức tranh,
xoay người đi ra khỏi Vân Hiên cung.
Nếu đó không phải Mạnh Tố Nguyệt, thì là ai cơ chứ?
Nàng đi dọc theo con đường lúc đi vào, thầm nghĩ nhanh nhanh rời khỏi nơi làm nàng khó thở này.
- Ngọc vương phi, thì ra ngài ở đây. Đến giờ hồi phủ rồi, tiểu nhân đến đưa ngài lên xe.
Một gã người hầu hớt ha hớt hải chạy đến trước mặt Tô Ngọc Thanh bẩm báo.
Tô Ngọc Thanh nhận ra hắn là tùy tùng của Hoàng Phủ Luật, liền không nói không rằng đi theo hắn.
Trong xe ngựa, Hoàng Phủ luật khí vũ hiên ngang đã ngồi từ bao giờ, bộ dáng không kiên nhẫn, mắt ưng nhìn nàng chằm chằm.
Thấy nữ tử vẻ mặt thất thần, hắn nhíu mày kiếm lại, trong mắt có ý nghi hoặc.
Tô Ngọc Thanh cúi đầu bước vào xe, tức khắc liền ngoảnh mặt ra ngoài cửa sổ, không cho hắn nhìn đến mặt nàng.
- Lên đường đi.
Hắn cũng không cố ý tìm hiểu nhiều, trầm giọng ra lệnh cho tùy tùng, chỉ nghe thanh âm còn trầm thấp hơn lúc trước vài phần.
Xe ngựa bắt đầu lăn bánh, tiếng bánh xe “lọc cọc” trên mặt đường. Trong
đêm khuya thanh tịnh như thế này, âm thanh càng trở nên vang dội.
Bên trong xe, bầu không khí im lặng bao trùm.
Ngồi bên cạnh Hoàng Phủ Luật, cảm nhận được hơi thở băng lãnh của hắn,
Tô Ngọc Thanh xiết chặt khăn tay, quật cường nhìn ra ngoài cửa sổ, không nói không rằng.
Hoàng Phủ Luật nhìn khuôn mặt bi thương nghiêng nghiêng của nàng, con
ngươi đen láy càng sâu thêm vài phần. Làn môi bạc của hắn khẽ nhếch lên, mồ hôi lạnh điểm trên trán. Đôi mắt thâm thúy sắc bén tràn đầy đau đớn
cùng thống khổ. Hắn nắm chặt tay, căng mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Xe ngựa vẫn tiếp tục lăn bánh đến ngã tư trước mặt, Thu Thủy cùng gã sai vặt vừa nãy đều ngồi trên đầu xe.
Tất cả đều an tĩnh như vậy, an tĩnh đến mức làm người ta cảm thấy bất an.
Bên trong xe, Hoàng Phủ Luật nhăn chặt mày, đôi mắt sắc bén cảnh giác
quan sát động tĩnh bốn phía. Mà Tô Ngọc Thanh một bên, cũng cảm thấy bất an.
Quả nhiên chỉ một khắc sau, liền thấy hai bóng đen từ mái hiên bên cạnh
nhảy xuống, cầm kiếm lao đến xe ngựa, sắc mặt lăm lăm ghê tợn, cơ hồ có ý định chém giết.
Thu Thủy kêu sợ hãi một tiếng, trơ mắt nhìn mũi kiếm lạnh lẽo càng lúc càng gần, sợ đến mức không thể động đậy.
Gã tùy tùng cũng chỉ miễn cường phản kháng một chút, thân mình liền mềm nhũn, gục xuống, mất hết tri giác.
Hoàng Phủ Luật cố nhịn cảm giác khó chịu trong người, lấy kiếm bên trong xe, đúng lúc ngăn cản được lưỡi kiếm sắc bén hướng về Thu Thủy. Thu
Thủy hét lên một tiếng, sợ hãi ngất xỉu.
Hoàng Phủ Luật liếc mắt nhìn tiểu nha đầu, phi thân lên không trung cùng hai hắc y nhân giao đấu.
Tô Ngọc Thanh lúc này mới lấy lại phản ứng, nàng vội vàng lao ra ngoài
xe, đem Thu Thủy đã hôn mê kéo vào bên trong xe, cẩn thận chăm sóc nhưng cũng chú ý đến nam nhân ở bên ngoài.
Lần này, nàng rốt cục phát hiện thân thủ của hắn có điểm khác thường.
Giống như lần trước ở rừng rậm, công lực của hắn đã giảm đi. Thân ảnh
tuy vẫn nhanh nhẹn, c