giơ chân tránh công kích của Vệ Hải bên kia, đầu quay ra sau, kêu to lần nữa: "Phương Triệt! Họ Phương kia! Ngươi lại đến quấy rối ta à!"
Tần Mạt bớt thì giờ nhìn ra phía sau, quả nhiên nhìn thấy Phương Triệt đang khom lưng lục tìm tuyết. Hắn là cao thủ đánh nhau, động tác thong dong nhanh nhẹn Lỗ Tùng. Tần Mạt kinh hoàng thoáng nhìn, chỉ thấy hắn trước sau đều né được công kích của Lỗ Tùng, rồi lại ném bom, phát nào chuẩn phát nấy.
Trần Yến San vui mừng kêu gọi: "Phương Triệt Phương Triệt! Anh mau đến đây xử lý Vệ Hải! Cứ kệ tên đần độn Lỗ Tùng kia đi!"
Phương Triệt không lên tiếng, không để ý ai, chỉ hung hăng ném vào Lỗ Tùng, nện vào người hắn đầy bọt tuyết, cơ hồ như phẫn nộ, nhưng vẻ mặt không đổi, động tác không ngừng.
"Chị cả, hôm nay em không đập tên chết tiệt này không được, chị đừng cản em!" Lỗ Tùng phẫn nộ hét lớn một tiếng, đạp mạnh lên tuyết lao vào Phương Triệt.
“Này!" Tần Mạt xoay người duỗi tay ra, không bắt được hắn, sau lưng lại bị bọn Vệ Hải ném trúng vào quả.
"Không ném nữa! Vệ Hải, Tô Đông Cường... Không ném nữa!" Tần Mạt dậm chân, vội vàng chạy theo Lỗ Tùng. Bọn Vệ Hải bên kia mới biết Lỗ Tùng muốn đánh nhau thật, cũng vội vàng thu binh, chạy đến bên này.
"Ai da, sao lại thế!" Trần Yến San căm giận ném nắm tuyết trong tay, kéo Lữ Lâm chạy theo Tần Mạt.
Phương Triệt chạy đến gần sân bóng, vốn cách Lỗ Tùng khoảng mười lăm mười sáu mét, bây giờ Lỗ Tùng vọt đến trước mặt hắn cũng khó.
"Ông lớn của nhà người đến đây!" Lỗ Tùng hô mắng, một cước đá ra, vung quyền nhắm thẳng vào mặt Phương Triệt.
Phương Triệt mặt lạnh tránh bước, dưới chân thuận thếo qua, đá vào mắt cá chân trái của Lỗ Tùng, khiến hắn đứng không vững, nhảy ra đánh đến trước mặt.
Lỗ Tùng khó thở kêu to, hai tay vung loạn ở không trung, khó khăn lắm mới chạy được ra đây lại mất thăng bằng mà ngã. Mà lúc này Tần Mạt đã chạy tới, mở to mắt nhìn hắn và Phương Triệt.
"Tần Mạt!" Lỗ Tùng thở hổn hển đỏ mắt, gọi thẳng tên Tần Mạt, "Chị thiên vị nó ức hiếp em?"
"Cậu chỉ biết dùng bạo lực để giải quyết vấn đề?" Tần Mạt mở miệng liền mắng, "Cái gì mà kêu tôi thiên vị anh ta? Anh ta cần tôi thiên vị à? Tôi thấy rõ ràng tên đầu gỗ như cậu chẳng biết thay đổi là gì cả, đến đây cho cậu biết thế nào là tỉnh táo!"
"Nó đánh em trước!" Vẻ mặt ủy khuất của Lỗ Tùng rất giống đứa trẻ bị bắt nạt đi mách với cha mẹ.
Tần Mạt khoanh tay, cười mà không cười nhìn hắn: "Vậy cậu định làm gì?"
Lỗ Tùng từ từ bước từng bước, quả đấm dần dần xiết chặt.
"Chị cả! Chị đừng trách em!" Hắn bỗng hét to thành tiếng, nắm lấy tay Tần Mạt kéo nàng đến che ở giữa, sau đó cả người đánh đến Phương Triệt!
"Mạt Mạt!" Phương Triệt xoay người nghĩ muốn giữ Tần Mạt lại, nhưng hai cánh tay như chớp của Lỗ Tùng đã đánh tới.
Bụp bụp!
Phương Triệt không thể phản ứng kịp, cả người bị cánh tay Lỗ Tùng đánh xuống, sau đóã lăn trên mặt đất.
Nếu như đánh nhau, Lỗ Tùng khẳng định không phải là đối thủ của Phương Triệt, nhưng hành động lúc này của họ không xem như đánh nhau. Nói chuẩn hơn là, bọn họ đang đấu vật. Hai tay Lỗ Tùng ôm chặt người Phương Triệt, hai chân cũng quặp lấy hai chân hắn, sau đó hai người lăn lộn trên đống tuyết. Phương Triệt dùng lực giãy giụa, Lỗ Tùng chết không buông tay, Phương Triệt vì mất thế chủ động, cho nên rất khó giãy thoát phản kích. "Ta đánh tên tiểu nhân!" Lỗ Tùng ngửa cổ thở hổn hển, chửi vẫn chưa thống khoái, "Ông đây… ông đây sớm nghĩ, sớm nghĩ muốn đập nhà ngươi một trận! Ta chướng mắt ngươi đã lâu! Giả vờ lạnh lùng! Ngươi cho là uy hiếp ta đây dễ lắm à?" Phương Triệt không lên tiếng không cãi lại, chỉ cố tránh né. Bọn Vệ Hải đã vây quanh, xa xa còn có vài học sinh đang xem náo nhiệt. Trần Yến San nâng Tần Mạt từ mặt đất dậy, dậm chân vội la lên: "Ai da ai da, sao lại thế này?" Tần Mạt xoa xoa khuỷu tay trái vừa ngã đau, cũng có cảm giác dở khóc dở cười. Không phải mấy tên nhóc này đánh nhau à? "Mặc họ! Tên nhóc Phương Triệt cũng thật vô sỉ mà!" Tần Mạt giương mắt thở dài, cúi đầu lại vẫn cảm thấy buồn cười, "Hai người kia bình thường cũng nóng tính, trong đầu đầy bạo lực, động muốn cái lại muốn đánh nhau. Để bọn họ đánh, xem họ sẽ bị xử phạt thế nào ở ngày cuối kỳ trước khi về đón năm mới này!" "Hai cái tên này!" Vệ Hải nhìn phải nhìn trái, đang do dự có nên tiến lên tách hai người trên mặt đất ra không. Mọi người nói chuyện, Lỗ Tùng hơi buông lỏng, Phương Triệt bỗng nâng tay dùng sức, đập vào trán Lỗ Tùng, nhất thời nện khiến hắn choáng đầu hoa mắt, sức trên tay lại càng lỏng ra. Phương Triệt rút được tay, một chân đá vào ngực Lỗ Tùng, sau đó quay người, cuối cùng thoát được hắn đứng dậy. Lỗ Tùng vội vàng bò dậy, kêu to: "Họ Phương, hôm nay có ngươi không có ta!" Nói xong hắn thất tha thất thểu chạy về phía Phương Triệt. "Cấm nhúc nhích!" Tần Mạt nhíu mày quát: "Cậu cũng một vừa hai phải đi! Hôm nay hai người các cậu xem như huề nhau, đủ rồi!" "Chị cả, chị tránh ra, em phải đánh!" Lỗ Tùng tức giận kêu to, "Phương Triệt, là đàn ông thì đến đây đánh với ta một trận công bằng! Ngươi đánh lén sau lưng, có thể tính là anh hùng hảo
